Thơ Mùa Thu - Ý Nga


LÁ RỤNG VỀ CỘI



Cỏ xanh lấm-tấm lá về
Thu vàng rực-rỡ, nắng nhòe câu thơ
Nhớ ngày của tuổi mộng-mơ
Đan tay, áo trắng ngây-thơ sân trường
Cội về lá đổ một phương
Em đi, đi mãi sao đường vẫn xa?
Một mình không Má, chẳng Ba
Anh em bốn bể, đâu nhà Việt Nam ?
Chiều thu thơ khóc âm-thầm:
Gọi người yêu nước chớ lầm đường đi!

Ý Nga, 28.9.2004

GỌI MÙA


Trăng thu vằng-vặc sân nhà
Lá vàng trải thảm, sắc hòa màu trăng
Cành khô lặng ngắm chị Hằng
Cõi về đẹp quá! Khác chăng thiên đàng?
Rơi rơi! Góp nhạc, lá vàng
Rơi rơi! Từng chiếc, cảnh càng thêm thu
Mơ gì người chọn cõi tu?
Ước chi, em lựa cửa “tù” mở tâm?
Đêm thu, em thức thì-thầm
Câu thơ vẽ cảnh êm-đềm… nhớ Quê
Trăng thu đẹp thế ai dè
Bao nhiêu thương nhớ sắt-se cõi lòng
Hạ đi, thu đến, vào đông
Một vòng sinh… lão. Sắc Không cũng… rồi!
Cỏ xanh vàng kín lá rơi
Vô Thường, như huyễn! Hạ ơi! Thu ời!!!

Ý Nga

CÔ ĐƠN


Buổi chiều buồn thật buồn
Ngoài trời mưa nhẹ tuôn
Nước mưa thu tí tách
Tiếp khách, bàn tay run

Là mùa thu phải không,
Hay những kẻ hồng hồng
Vây quanh đời lưu xứ?
Đếm thử, ngày thêm đông!

Bạn bè ngồi trước mặt
Sao thấy mình cô đơn?
Ai cùng chia giá đắt?
Cho thơ tự nhiên... hờn!

Mình hai đứa thôi anh!
Ý chí gắng để dành
Đừng đem ra hoang phí!
Sức em đà mong manh

Người-chưa-khôn nhục mạ
Mình còn dại đây mà
Ngày lìa đời, học… chết
Mới được làm… thây ma.

Bạn bè! Ôi bạn bè!
Có nghe mưa nặng giọt!
Đang làm em sắt se,
Mặn môi người ủ dột

Ý Nga , Canada

GOM TỪ LÁ ÚA, ƯƠM MẦM CHO XANH


Em làm thơ cho Nhà
Nhặt Lá Vàng của ta
Ươm mầm xanh nhân ái
Nở xinh toàn quốc gia

Em là cội cây già
Gói lại mộng bay xa
Cho anh làm lá rụng
Rụng thật nhiều đi nha!

Anh là những giọt sương
Rơi rơi, mềm thân thương
Em, gần bên cỏ úa
Ủ lá hoài thân thương

Vun cây, vàng ước mơ
Bón tươi này! Bằng thơ
Cho hoa rồi khởi sắc
Ngọt ví dầu ầu ơ!

Ý Nga, 28.7.2003


BONG BÓNG, BƯƠM BƯỚM


“Nắng, em reo bươm bướm bay trước ngõ
Mưa, em mừng bong bóng nở ngoài sân”
Không nhớ tác giả


Câu thơ ai đọc một lần
Mà nghe bong bóng rất gần tầm tay
Mưa xưa theo bước từng ngày
Những bong bóng nở từng đầy mắt vui
Bây giờ bong bóng... than ôi
Ngõ không... quen nữa, em rồi về đâu?
Hoa xinh, bướm vẫn rực màu
Nắng trong, sao vẫn u sầu không reo?

Thì thôi, lời chúc mang theo
Nắng, mưa: gom trọn quê nghèo trong tim
Mừng nhau tự do đã tìm
Giá đau đã trả, chưa im tiếng... hờn,
Mừng nhau giữa những thiệt hơn
Vẫn còn tình bạn gói trong sơn hà,
Mừng ai giữa những bôn ba
Lợi danh phù phiếm vẫn hoa rực hồn
Gửi nhau hai tiếng cám ơn
Có bong bóng nở, có bươm bướm chờ.
Có thuyền neo thả, ghé bờ
Ngoài sân, trước ngõ vàng cờ Tự Do,
Chén mừng trà rót thơm thơ,
Chén vui uống cạn giấc mơ đã từng

Ý Nga