VIỆT NAM ƠI! THƯƠNG LẮM!

Thơ Ý Nga


Em thu tròn ước mơ

Đưa vào từng dòng thơ

Mỗi bài gom một ý

Lửa gom nhiều mà hơ


Bàn tay chưa đủ ấm

Trong giá băng xứ này

Thơ viết xong ngồi ngắm

Thầm cám ơn bàn tay


Và cám ơn ý chí

Hăm bốn năm vẫn đầy

Giữ tình riêng ý nhị

Cho Việt Nam ngày mai


Theo dòng trôi ngôn ngữ

Em bày cả nội tâm

Cám ơn từng con chữ

Thơ vẫn trôi âm thầm


Dòng thơ bày bằng mắt,

Lời thơ thốt từ tim

Từ tâm hồn đau thắt

Mà trang trải nỗi niềm


Việt Nam ơi! Thương lắm!

Cảm xúc này xin dâng

Bao yêu thương đằm thắm

Thơ ơi! Hồn lâng lâng


Mạch nước ngầm chuyển động

Im lặng cùng khoảng không

Em theo từng lượn sóng

Gọi người tháo cùm gông


Vần thơ gieo uất ức

Nói giùm hồn trùng khơi

Mỗi bài là một sức

Việt Nam ! Việt Nam ơi!

GIÀNH CÔNG


Tiến quân nhịp bước hùng hồn,

Hàng hàng lớp lớp bồn chồn súng gươm,

Chiến sĩ góp trang sử thơm

Dù “đồng minh” bỏ vẫn luôn kiêu hùng,

Địch quân vũ khí điệp trùng,

Cán cân quân số vô cùng khác nhau,

Sả thân bảo vệ đồng bào,

Hy-sinh mạng sống, anh hào lừng danh

Hỏi ông-trốn-lính đất lành,

Ở đâu lúc ấy? Chiến-tranh không… giành.

Bây giờ viết sách, nhe nanh

Bút vung, phỉ báng những Anh Hùng nhà?

NHÀ BÁO… ĐỜI


Ngồi lê đôi mách viết bài

Bao nhiêu chỉ trích bấy đài ăn thua

Báo… đời ra… chợ xưng vua

Chợ tanh tưởi rác, “vua” mua danh hời

TRÒ CHƠI TRỜI CHO


Cơn mưa vừa chấm dứt

Lá lóng lánh gương trong

Nắng sáng ửng hồng hồng

Ánh bình-minh ló dạng


Lạnh tan theo cùng nắng

Nước bốc hơi về mây

Em bắt đầu một ngày

Hướng-Đạo Sinh sắp sẵn


Đưa sói con đi chơi

Dạy thiếu sinh vào đời

Cùng cỏ cây, hoa lá

Cùng bướm hoa gọi mời


Gậy rừng tìm đường đi

Cùng núi, hồ rong chơi

Lắng nghe thiên-nhiên gọi

Thiếu nhi hát vang lời


Vui ơi là vui ơi!


HỌP HÀNH



“Đối thoại văng qua, văng lại” [2]

Áo giáp quên mặc về đêm

Cử tọa tai nào cũng rêm

Sướng chưa miệng người nhỏ mọn?


Trâu bò húc cho thù xem

Ruồi muỗi chết có êm đềm?

Hưởng lợi là Ngư-Ông-Vẹm

Nhìn cộng đồng mình lấm lem


Ném đá, mỗi người một cách

Bàn tay giấu kín sau rèm

Quái chiêu, ai cũng… tròm trèm

Lề nát, giấy càng thêm rách! [3]




[2] Nguyên văn của nhà văn Tam Ích

[3]Ttục ngữ:

-Giấy rách phải giữ lấy lề

-Ném đá, giấu tay

-Trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết

THƯƠNG MÌNH


Rót trà ra tách, nguội tanh

Buồn không muốn nấu, loanh quanh góc nhà

Tưới cây rồi lại ngắm hoa

Dọn cho sạch bóng bụi ra… ngoài đường

Nhốt riêng em bốn vách tường

Mở trang nhật ký, ghét thương một Người

Cà phê với bạn, Người cười,

Bỏ em thui thủi, em mời… nàng thơ

Tuyết rơi thấm nghĩa đợi chờ

Rơi cho biển cũng tràn bờ… Cô Đơn

Thèm con để được ôm hôn

Thèm Ba Má để được… hôn đỉnh đầu


Nấu trà, trà ngát hương… sầu!

Tưới hoa, hoa thắm; sao câu thơ buồn?

Đêm dài hơn… giọt lệ tuôn

Khóc đời tứ cố vô thân! Thương mình!!!

Chia đều


Mùa này ai cũng hóa... nghèo

Áo quần thiếu thốn khoe eo, kheo đùi

Không eo, khoe những chỗ...’’vui’’

Mỡ màng hấp dẫn, rõ mùi tối tân!


Mùa này bạn hữu hóa… thân

Nhà nhà nướng thịt gọi... thần lưu linh

Gọi nhau củi lửa linh-đình

Bày bên hoa cỏ đủ tình Việt Nam

Mùi thơm, thơm phức, rất... tham

Thương cho khứu giác càm ràm điếc tai


Nên thơ chẳng dám... chê bai

Gom hương dư dả ở ngoài gửi vô

Cho em đói rách lõa lồ

Chia nhau đỡ bữa, ‘’thành Hồ’’ lê la

Cho bà đỡ tủi thân già

Cháu con đi mãi quên Nhà Việt ta

Chia thơm tho ấy làm quà

Chia đau khổ đã... nhạt nhòa ở đây


Hoà chung: VUI, KHỔ chia hai

Cho đồng đều nhé! Không ai phân bì!!!

NHỮNG ĐỨA CON TINH THẦN


Anh có một niềm vui

Là niềm vui nho nhỏ

Thơ văn, chia ngọt bùi

Có rồi ghiền, không bỏ!


Em có người tình: thơ

Giấy bút luôn đợi chờ

Quên khổ đau trần thế

Thơ giúp em mộng mơ


Thơ và em, chồng vợ

Đọc, viết với chữ tình

Văn chương là duyên nợ

Cột nhau như bóng hình


Vòng sinh-lão-bệnh-tử

Chuyện áo cơm, gia-đình

Tất cả thua chữ tình

Của Việt Nam, em nợ!


Hạnh phúc ấy hiếm hoi

Bút không cần thay ngòi

Chúng ta tha hồ viết

Hoa bất hạnh thay ngôi!

CẠO GIÓ


Anh nhờ em cạo gió

Cho bão bùng về đây

Cho tình không thành có

Cho lưng tím vết trầy


Anh nhờ em thoa dầu,

Cho nóng bừng lá phổi,

Cho thêm điên cái đầu,

Lá bùa tình em thổi.


Dầu cù là hương đơm,

Mùi bạc hà thơm thơm,

Bàn tay em e-lệ.

Bưng cháo lại thèm… cơm


Anh nhờ em, nhờ em

Khám giùm tim anh thử

Gió nào quá êm-đềm

Mà vui nhiều vậy chứ?


Cầu trời cho anh bệnh

Sáng, trưa, chiều, bên Ai

Để được em ra lệnh

Cạo gió cho anh hoài


Trên tấm lưng cằn cỗi

Vừa nở nụ Hoa Xuân

Riêng trái tim hờn giỗi

Gửi Gió lời tri ân.

DUYÊN THẮM CHỈ HỒNG


Keo sơn tình mãi mượt-mà

Hòa minh Loan Phụng đậm-đà mối duyên

Đóa hoa Hạnh-Phúc trinh nguyên

Gừng cay, muối mặn… Buồn phiền sớm quên!

Thiệp hồng đã ghép chung tên,

Biển Đông Tát Cạn để nên thiên-đàng.

Trăm năm vẹn nghĩa Đá Vàng;

Duyên như Cầm Sắt, tình càng đẹp đôi.

Tơ Hồng Nguyệt Lão xe rồi

Phượng Loan vui-vẻ suốt đời bên nhau.

Tình càng mặn nghĩa Trầu Cau,

Duyên càng nồng thắm đẹp màu Uyên-Ương

Sắt cầm hảo hiệp chung đường

Vợ chồng tương kính, nhịn nhường như tân.

Chúc cho, xa mấy cũng gần,

Gia-đình hai họ tình thân êm-đềm.

Vợ chồng chung một niềm tin,

Trăm năm hòa-thuận, ấm êm một nhà.

TIỄN CHIẾC LÁ VÀNG


Mây kéo chửa đen đã bão bùng

Lòng em cơn bão đã… như không

Bay bay lá rất khẽ khàng

Bàn tay em đón lá vàng về chơi

Về đây lá nhé nghỉ ngơi

Mừng xong một kiếp cho người niềm vui

Chao nghiêng, lá có ngậm ngùi?

Gió reo mừng đón ngọt bùi hương thu

Lá nâng, thơ gửi điệu ru,

Chúc câu an giấc thiên thu! Trở về!

HỎI TÂM!


Lá vàng trải thảm đón thu

Em bâng khuâng với ngôn từ của thơ

Một trang giấy trắng đợi chờ

Thơ chưa vẽ được mộng mơ đất trời

Ai người mừng lá nghỉ ngơi?

Nếu mai em… rụng, ai khơi động hồn?

CÙNG CỰC, KẠN KI ỆT



“Dân ðói mà ðảng thì no

Sức ðâu ủng hộ, hoan hô suốt ngày

Đảng béo mà dân thì gầy

Độn bắp, ðộn sắn biết ngày nào thôi?”

Ca dao

( Đọc “Hồi Ký 25 Năm Khói Lửa” của tướng Lý Tòng Bá)




Trại tù “gió lộng, mưa lùa”

Người tù như chỉ mục, đùa gió mưa

Treo thân “cãi tạo” đong đưa

Ngày dài chờ đợi, đêm lừa lo âu

Cười đau, khóc hận, lệ trào

Sức cùng, lực kiệt, nguyện cầu… an dân

Nào hay cả nước hóa bần

Mỗi nhà một ngục thất! Bần Cố tranh!

“Hồng chuyên, vô sản” nhe nanh

Màn đêm buông phủ lộng hành “yêu tinh”

Người tù không án, thụ hình

Súng, gươm, vó ngựa chiến chinh… đâu rồi?

THỜ Ơ!



Hồ thu nước mới lẳng lặng

Bây giờ nắng hạ mỹ miều

Sao người đi đâu đến vắng?

Mặc tình Việt Cộng nói điêu


Tự nhiên sao mà im ắng?

“Người mình” đâu mà buồn thiu!

Hình như vàng là... im lặng?

Nên ai cũng rất... biết điều


Ôi chao sao mà thơ đắng?

Làm thơ kiểu này chắc... tiêu!

Mỗi ngày thơ càng dấm dẵng

Rồi người sẽ chê quái chiêu


Người đâu? Sao mà im ắng!!!

ƯU PHIỀN


Giọt nước rơi nghiêng nghiêng

Mưa trong lòng rất riêng

Nhìn hàng hiên ủ dột

Càng tăng thêm ưu phiền

GỌI MÙA


Trăng thu vằng-vặc sân nhà

Lá vàng trải thảm, sắc hòa màu trăng

Cành khô lặng ngắm chị Hằng

Cõi về đẹp quá! Khác chăng thiên đàng?

Rơi rơi góp nhạc lá vàng

Rơi rơi từng chiếc, cảnh càng thêm thu

Mơ gì người chọn cõi tu?

Ước chi, em lựa cửa “tù” mở tâm?

Đêm thu, em thức thì-thầm

Câu thơ vẽ cảnh êm-đềm… nhớ Quê

Trăng thu đẹp thế ai dè

Bao nhiêu thương nhớ sắt-se cõi lòng

Hạ đi, thu đến, rồi đông

Một vòng sinh… lão. Sắc Không cũng… rồi!

Cỏ xanh vàng kín lá rơi

Vô Thường, như huyễn! Hạ ơi! Thu ời!!!

CƠN ĐAU


Loài thủy sinh úng thủy

Ngày buồn nhũn ưu tư

Cơn đau tim phung-phí

Lá uá, vàng... tiểu thư


Màu xanh đâu rồi nhỉ?

Mà cơn đau ngất ngư?

Em ru hồn mộng mị

Cho qua đời tạm cư!


TƯỞNG-NIỆM THI SĨ BÙI GIÁNG



“Ta đi còn giữ đôi giòng

Lá rơi có đợi ở trong sương mù”

Thơ Bùi Giáng



Người đi còn gửi đôi giòng,

Lá rơi, rơi đẹp tấm lòng nên thơ

Người về, về với cõi mơ,

Tỉnh cơn điên dại, cặp bờ Giác chơi

Sen thơm cửa Phật gọi mời

Trẻ thơ hành-khất bời bời nhớ thương

Miếng ăn người vẫn nhịn-nhường,

Chia cơm cơn đói, góp hương nụ cười

Thay dân người đã góp lời

Những câu cuồng nộ tuyệt-vời chí trai

Chân quỳ bệ vệ cùng ai*

Êm-đềm giọt lệ hai tay nâng giùm

Phải chăng chỉ một chiếc cùm,

Trói cả dân-tộc… phải đùm bọc nhau?

Phải chăng lẫn lộn vàng thau,

Ưu-phiền tích lũy thi hào hóa điên?

VẪN CÒN THU ĐÔNG



Điệp trùng đỏ rực lá phong

Mùa thu giăng kín! Mỏi mong Lối Về

Ngàn hoa trắng tuyết đê-mê

Và đông băng giá, lạnh tê tái đời

Xuân ơi! Hạ hỡi! Đâu rồi?

Chẳng mai vàng rực, chẳng trời sen thơm!

LÁ RỤNG VỀ CỘI


Cỏ xanh lấm-tấm lá về

Thu vàng rực-rỡ, nắng nhòe câu thơ

Nhớ người của tuổi mộng-mơ

Đan tay áo trắng ngây-thơ sân trường

Cội về lá đổ một phương

Em đi , đi mãi sao đường vẫn xa?

Một mình không Má, chẳng Ba

Anh em bốn bể, đâu nhà Việt Nam ?

Chiều thu thơ khóc âm-thầm:

Gọi người yêu nước chớ lầm đường đi!

THU NHỚ NHÀ!


Tự nhiên mắt ướt anh à!

Dưng không giọt mặn lại sa môi nàng

Nhớ nhà! Nhớ đến võ vàng

Buồn trông lá rụng ngập đàng nét thu

CÔ ĐƠN



Buổi chiều buồn thật buồn

Ngoài trời mưa nhẹ tuôn

Nước mưa thu tí tách

Tiếp khách, bàn tay run


Là mùa thu phải không,

Hay những kẻ hồng hồng

Vây quanh đời lưu xứ?

Đếm thử, ngày thêm đông!


Bạn bè ngồi trước mặt

Sao thấy mình cô đơn?

Ai cùng chia giá đắt?

Cho thơ tự nhiên... hờn!


Mình hai đứa thôi anh!

Ý chí gắng để dành

Đừng đem ra hoang phí!

Sức em ngày mong manh


Người-chưa-khôn nhục mạ

Mình còn dại đây mà

Ngày lìa đời, học chết

Mới được làm thây ma.


Bạn bè! Ôi bạn bè!

Có nghe mưa nặng giọt!

Đang làm em sắt se,

Mặn môi người ủ dột