Thơ về Mẹ


Ý Nga


CHỤP HÌNH



Ẳm Mẹ, con đặt lên đùi

Nhẹ như tờ giấy, ngậm ngùi lòng con

Thân gầy, da bọc héo hon

Lòng con thương Mẹ có tròn hiếu chưa?

MẸ BỆNH



Con là hạt muối mặn tô canh của Mẹ

Mẹ là muỗng đường ngọt chén chè của con


Nhớ Mẹ lòng con héo hon,

Nhớ con lòng Mẹ mõi-mòn vời trông.

Muối, đường đời sống cần không?

Chén tô vô giác, tây đông nửa đời

Nhớ nhau nói chẳng hết lời

Chè, canh vô vị dám mời ai đây?

Câu thơ mặn lệ, mắt cay

Canh chè nhạt-nhẽo; Mẹ gầy, gầy thêm


RĂNG HUYỀN SAO GỌI HẠT NA?



Kính dâng hương linh Nhạc Mẫu

Kính tặng quý anh chị: Thìn-Nga-Thùy-Vinh


Mẹ ngồi chồm-hổm chiều mưa

Thúng rau bán ế, chợ thưa bóng người

Mẹ ngồi nhớ tiếng trẻ cười:

Sao răng Mẹ nhuộm? Con lười biếng nghe

Trẻ hỏi như người nói vè

Học đâu quên đấy, vo-ve hỏi hoài

Mẹ ngồi môi đỏ trầu nhai

Châu thân ẩm nước, bờ vai mỏi nhừ

Tính sao có đồng kẹo dư

Nuôi con ăn học được như bạn-bè

Xăn quần, lội nước, buốt da

Thôi không bán nữa, mua quà con vui

Chợ tan lòng Mẹ hãy còn

Nụ cười con trẻ mỏi-mòn vời trông

Mồ-côi cha, chẳng ai bồng

Mẹ khuân, gánh, vác… thay chồng Mẹ lo


Bây giờ hồn Mẹ thơm-tho

Nhang trầm cửa Phật, bụi tro đã về

Mà sao con vẫn nhớ ghê

Nụ cười móm-mém, con mê răng… huyền

Di-cư đời Mẹ đảo-điên

Đời con điên-đảo , vượt biên cũng… vầy


Nén hương dâng Mẹ một ngày

Lòng con triệu nhớ, xin bày hương hoa

VẼ LẠI BỨC TRANH


Mẹ khua chùng chiếc rá

Vớt những áng bèo xanh

Con nhớ hoài màu lục

Trong nắng chiều vàng hanh


Trông kìa bong bóng cá

Đớp bèo, bơi thật nhanh

Âm thanh theo tay Mẹ

Xào xạc cả lục bình


Con nhớ hoài hoa tím

Và Mẹ hiền trong tranh

Hoa lục bình chừ hiếm

Sức Mẹ chừ mong manh


Ao cá nhà dần mất

Bỡ ngỡ cả dân mình

Dân quê thêm chật vật

Còn chi đám bèo xanh?


Mẹ ơi Mẹ! Ai đành!