Việt kiều ỡ Pháp mất quyền tỵ nạn vì đã "thất hứa"với chính phủ Pháp trỡ về Việt Nam!

PV Z27_USA


Ông Nguyễn Văn Tuyền , 59 tuổi đến định cư tại Pháp năm 1980. Với lá đơn thống thiết như sau: “Nếu tôi ở lại, nhà cầm quyền CSVN sẽ bắt giam, đánh đập và bỏ tù không có ngày ra. Vì lý do nhân đạo, tôi trân trọng thỉnh cầu nước Pháp, vui lòng chấp thuận cho tôi được tỵ nạn chính trị, sống tạm dung trên mảnh đất tự do nầy, và tôi chỉ trở về quê cũ khi nào quê hương tôi không còn chế độ độc tài Cộng Sản.”

Nhưng ông Tuyền đã phản bội tư cách tỵ nạn của ông đến 7 lần từ năm 1995 đến năm 2000. (Theo tài liệu của OFPRA = Office Francais de Protection des Réfugiés et Apatride - Cơ quan Bảo vệ Người Tỵ nạn và Vô Tổ quốc)

Ngày 27-6-2000, ông Tuyền và 544 Việt kiều Pháp bị OFPRA gởi thơ thông báo rút lại thẻ tỵ nạn, với lý do trở về quê cũ khi còn chế độ độc tài Cộng Sản.

“Chiếu theo điều 1, khoản 2A của Hiệp Định Genève ngày 28-7-1951, chúng tôi thu hồi thẻ tỵ nạn. Đồng thời cũng trình lên Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ, kể từ nay, OFPRA không còn chịu trách nhiệm với ông, về tình trạng cư trú, xin việc làm, hưởng trợ cấp xã hội theo diện người tỵ nạn chính trị”.

Được biết, từ năm 1988 đến năm 2000, tổng số người Việt ở Pháp bị truất bỏ quyền tỵ nạn và quyền lợi, với con số là 22,417.

Bài viết ghi như sau: “Chính phủ Việt Cộng qua các đại sứ từ Võ Văn Sung, Mai Văn Bộ, Trịnh Ngọc Thái đến Nguyễn Chiến Thắng đã coi người Việt Nam là thành phần cực kỳ phản động, cần phải triệt hạ, hoặc áp dụng chính sách gậy ông đập lưng ông. Đó là, dễ giãi trong việc cấp chiếu khán cho họ, để họ bị OFPRA cắt quyền tỵ nạn và trợ cấp xã hội. Sau khi cấp chiếu khán, tòa đại sứ thông báo danh sách cho Bộ Nội vụ Pháp biết tên họ của những người vi phạm luật tỵ nạn. Một khi mất thẻ tỵ nạn, thì mất luôn thẻ thường trú (Carte de Séjour) nên không xin được việc làm. Trường hợp đó, muốn sống ở Pháp trên 3 năm, thì phải có Passport của chính phủ CSVN, để trở thành công dân Việt Cộng cho đến mãn kiếp. Cái thâm độc của VC là như thế."

(Bài viết của ký giả Xuân Mai trên báo áp phê số 4 tại Paris).

Ý KIẾN ĐỘC GIẢ: LÊ HÙNG


Những tin nầy còn ích lợi cho người Việt hải ngoại gấp trăm lần những bản xin chữ ký để xin VC cho lại nhà cửa bị tịch thu, hoặc phản đối chính phủ Canada về đạo luật của Ngô Thanh Hải đệ trình. Chúng tôi cũng rất lẫy làm lạ là vì sao việc nầy chỉ có chính phủ Pháp thi hành? Do đó, có 3 cách suy nghĩ dưới đây và xin quý vị trí thức giải đáp giúp cho:

1) Hoặc là trên các nước cho người Việt tỵ nạn CS, chỉ có chính phủ Pháp áp dụng luật lệ LHQ khi chấp nhận người tỵ nạn chịnh trị: "Người Việt tỵ nạn chính trị không có quyền trở lại Việt nam khi quốc gia của họ còn bị áp đặt dưới thể chế VC".

2) Hoặc là chỉ có những người lãnh đạo các Hội đoàn người Việt tỵ nạn chính trị tại Pháp đã thấy rõ âm mưu độc địa VC cố ý chia rẽ CĐNVTN, nên âm thầm khuyến cáo chính quyền bản xứ và đã được chính phủ Pháp lắng nghe.

3) Hoặc là trong hơn 40 năm qua các vị trí thức, các vị lãnh đạo các Hội đoàn NVTNCS tại hải ngoại, chẳng có ai nghĩ gì về khối người Việt mang danh nghĩa tỵ nạn CS đã ra vào VN như đi chợ và đã làm thui chột danh nghĩa CĐNVTN.Vì sao qúy vị không đề cập sự kiện này lên chính quyền mà chỉ cứ xin chữ ký cho các Thỉnh Nguyện Thư gửi chính quyền VC, một thể chế mà người Việt tỵ nạn cộng sản chưa bao giờ công khai chấp nhận.

Viết lên ý kiến nầy không ngoài mục đích xin quý Vị đương nhiệm trong các CĐNV tại Hải ngoại vân động thành hình một tổ chức Liên CĐNVTNCS khắp thế giới ký Kháng Thư gửi lên các chính quyền đã chấp nhận cho người Việt tỵ nạn CS, hầu phá tan âm mưu đánh phá của VC.

Lê Hùng Bruxelles.

Phụ ý của Siêu Phong (GG/CA)


Theo ý của Siêu Phong thì Hoa Kỳ là một quốc gia đại tư bản, thấy lời là làm và thấy lỗ vốn thì chạy làng như chúng ta đã từng biết và hiểu người Mỹ sau 40 năm tha hương. BCT cho đăng bài quá cũ (hơn 15 năm rồi), chẳng hiểu từ đó đến nay Pháp Quốc còn áp dụng biện pháp này với VKYN nữa không?

Nhìn tổng thể là CUBA sát bên nách Hoa Kỳ và đã bị cấm vận từ năm 1962 cho đến năm nay (2015) là 53 năm TT Obama mới tái bang giao. Vì trước đây số tiền họ cho kiều dân CUBA (tỵ nạn chính trị) gửi về $100 trong 3 năm, thì biến mất tiêu chạy sang Âu Châu hay Nga Sô. Cũng như không có chương trình tự do du lịch như tại Việt-Nam từ năm 1995 đến nay. Hơn nữa người dân CUBA TNCS họ hiểu CS và đoàn kết hơn chúng ta.

Còn tiền của người VIỆT-NAM - cũng tỵ nạn chính trị - gửi về VIỆT-NAM thì được bỏ vào trong một trương mục trong một nhà băng nào đó tại Hoa Kỳ, và số tiền du khách "Việt-Nam tỵ nạn Cộng Sản" đem về tiêu xài du hí và để lại cho người thân, thì được các đại cán giữ và trả cho thân nhân khi có người ở hải ngoại đưa tiền cho công ty gửi tiền của họ. Số tiền này không thể nằm trong túi của thân nhân lâu được mà sẽ phải đem đi đổi lấy tiền "hồ" để tiêu xài. Họ lại góp tiền đôla này gửi lại sang Hoa Kỳ rửa tiền bằng cách trao cho con cái du học mua nhà, mua cửa, trả tiền học, mua xe. Mỗi đồng bạc đôla Mỹ đều có số hiệu như số "AN-NINH XÃ-HỘI", với tin học bây giờ người ta có thể theo dõi con số đó đi từ đâu và về đâu.

Vì vậy các đại tư bản Mỹ đều được lời trông thấy. Số tiền mà dân Việt gốc Mỹ làm cực nhọc tại các tiệm Nail, chợ búa, hàng quán đáng lẽ được giữ tại Mỹ thì được lấy ra đem về VIỆT-NAM nuôi chế độ Cộng Sản - mà họ đã mất bao công sức vượt biên và cực khổ trong những trại tỵ nạn khi xưa để được đi định cư tại các thứ ba.

Các đại tư bản tại Hoa Kỳ không cần chú ý đến dân quyền hay nhân quyền gì cả, họ chỉ nhìn thấy mầu xanh lá cây của đồng tiền đôla thôi và có tiếng nói - phải kể là "rất uy quyền" - trên mọi vấn đề tại Hoa Kỳ. Nhiều khi ta trông vậy mà không phải vậy. Mới đây nhất TNS John McCain còn muốn Hoa Kỳ giảm điều kiện để bán vũ khí sát nhân cho VNCS. Chẳng hiểu ông ta vì áp lực của các nhà tư bản chế tạo vũ khí tại Hoa Kỳ muốn bán vũ khí kiếm lời hoặc vì nguyên nhân nào khác mà ông ta "dám" tin tưởng rằng VC sẽ dùng vũ khí của Mỹ đó để bắn lại người anh em phương Bắc gắn liền với nhau bằng "4 tốt và 16 chữ vàng" khè. Hay là ngay ngày hôm sau thì Bộ Trưởng Quốc Phòng VNCS là Phùng Quang Thanh sẽ dâng ngay "vksn" mới mua được cho quan thầy TC để họ nghiên cứu tháo gỡ ra và sao chép (reverse engineering) làm một thứ vũ khí giống hệt đánh lại quân Mỹ rồi.

Ông John MCCain này là một người Mỹ rất khó hiểu: Ông ta đã bị VC bắt làm tù binh tại hỏa lò "Hanoi Hilton" khoảng 4-5 năm, trước khi được ngoại trưởng Kissinger "deal" đem tù binh về và trao VNCH cho VC. Thời ông Clinton làm Tổng Thống, chính ông ta đã cổ vũ và bằng lòng cho TT Clinton tái bang giao với CSVN và bỏ cấm vận. Và từ đó đến nay ông đã cùng với Ông (TNS) John Kerry chặn tất cả những dự luật nhân quyền cho VIỆT-NAM. Năm ngoái ông bị VGCS sai Phạm Quang Nghị sang Mỹ tìm tặng riêng ông bức hình ông "giặc lái" đế quốc Mỹ bị bắn rơi tại Hồ Trúc Bạch ngày 26-10-67 sau khi họ tìm hiểu là ông ký tên vào quyết nghị 412 của TV Hoa Kỳ phản đối giàn khoàn 981-HD cắm vào vùng đặc quyền kinh tế của VIỆT-NAM.

Cách đây 2 tuần chính ông John McCain này đã chửi đám cựu chiến binh HK trong Chiến tranh Việt-nam đến chống đối và đòi đưa ông Kissinger ra tòa án. Vì vậy chúng ta không thể hiểu được ông này là người thế nào đây. Kỳ nay đây ông lại muốn bán vũ khí sát nhân cho VGCS để chống Tầu. Chẳng hiểu ông ngây thơ hay ông có mục đích gì mà cưng chiều o bế VC thế hay là ông muốn được VC bầu ông làm chủ tịch nước VN XHCN.

Ngu ý của Ngụy Nhào (Quận III/Saigon)


Từ ngày Miền Nam VIỆT-NAM được "giải phóng" , đàn ông miền Nam cũng đều bị "phỏng..." hết trơn, vì nhà cầm quyền coi những người thiếu may mắn không được vượt biên là thành phần đồi trụy của chế độ cũ nên chúng tôi đi xin việc cũng bị từ chối vì không có lý lịch tốt "tham gia cách mạng" ngày xưa.

Nhưng từ hồi ông TT Clinton tái bang giao thì Việt Kiều về nước lia lịa, kể cả những người ngày xưa đã từng liều mình vượt biển, vượt biên bằng đường bộ. Tuy nhiên mỗi lần Việt Kiều về, nhất là dịp tết Nguyên đán, thì con buôn tương kế tựu kế tăng giá sinh hoạt gấp đôi mà họ nêu lên là "giá Việt Kiều." Nhưng giá này không chỉ áp dụng cho VK mà áp dụng cho tất cả mọi người dân khác nên chúng tôi cũng "bá" thở lãnh đủ. Việt Kiều đem tiền nước xài sang lắm rủ công an phường xã đi ăn chơi nên họ rất được lòng công an, và một số Vk đã cư xử bá đạo với một số cơ sở thương mại nhỏ, nếu chủ nhân cự nự thì họ bị công an đem côn đồ tới hỏi thăm hay mời về phường xã làm việc.

Xóm tôi có một thanh niên trước ở Việt-Nam chỉ đi làm công xong sau này được người nhà bảo trợ sang Mỹ. Ba bốn năm sau về đã thấy ăn mặc bảnh bao khoe làm "kỹ sư cơ khí" cho một công ty và xài tiền dễ sợ, bao gái vào khách sạn hộp đêm, nhưng về sau bị bật mí là anh chàng chỉ là nhân viên cắt cỏ cho một tổ hợp cắt cỏ mùa hè thôi, nên các cô gái cũng bắt đầu tránh xa và công an cũng không còn ưu ái như xưa nữa. Mấy năm nay không thấy VK này về nước nữa.

Góp ý của chú Năm Cà Mâu


Miệt dưới tôi cũng có 1 gia đình cũng được cha mẹ bảo trợ sang Nam Cali. Hai năm sau đã thấy cô con gái rượu trước đây bán rau tại chợ về nhà. Chòm xóm đến thăm ai cũng khen cô gái đẹp duyên dáng. Hỏi ra thì mới biết cô con gái rượu đi làm móng tay kiếm tiền khá bộn. Kỳ này cô ta về tìm lại anh bồ cũ, nhưng anh này đã bỏ lên Sàigon rồi.

Tôi có người bà con tại Hoa Kỳ kể lại là theo luật của Hoa Kỳ, thì người thường trú có quyền về thăm quê cũ, với điều kiện là không đi quá 1 năm, trong trường hợp này có thể bị lấy lại thẻ xanh và không cho vào Mỹ ngay tại cửa khẩu vì đương sự không có ý làm thường trú nhân của Hoa Kỳ. Và số ngày đi về Việt-Nam hay ra ngoại quốc sẽ bị trừ đi khi xin thi vào quốc tịch Mỹ (cần có đủ 5 năm tính từ ngày nhận thẻ xanh).

Còn những người đang hưởng tiền bệnh hay oen phe thì chỉ có thể ra khỏi nước Mỹ 30 ngày thôi. Sau 30 ngày thì tiền bệnh hay tiền xã hội sẽ bị ngưng lại ngay.

Riêng với công dân Mỹ thì được tự do hơn nghĩa là nếu Hoa Kỳ cấm đi du lịch một quốc gia nào đó thì sẽ không được vào nước đó; hay không có bang giao thì mình có quyền đi nhưng nếu mà bị trục trặc lôi thôi thì phải tự liệu lấy chứ không thể nhờ ai cứu được.

Vì vậy nếu Hoa Kỳ vẫn còn cho phép "Việt Kiều" về VIỆT-NAM thì họ vẫn được tự do đi không có ai cấm đoán. Đối với những người được đoàn tụ theo các diện của sở Di trú Nhập Tịch thì họ không phải là tỵ nạn chính trị, dù cha mẹ họ là HO hay thành phần tỵ nạn chính trị từ trước. Tất cả ăn thua là tinh thần huấn luyện bảo bê nhau trong gia đình hay tự nhận định tình hình chính trị mà thôi.