CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI LÀ TIẾNG NÓI DUY NHẤT CÒN RỚT LẠI TRONG BI KICH HÃI HÙNG CỦA DÂN TỘC. (bài 2)

Nguyễn Anh Tuấn


Cả một chế độ chính trị độc tài nắm giữ quyền hành tuyệt đối và vô giới hạn, với những cơ cấu chính trị, kinh tế và xã hội vĩ đại. Viện triết học, Ban Tuyên Giáo Trung Ương, Ban văn Hóa Tư tưởng Trung Ương, Mặt Trận Tổ Quốc, trường chính trị , và tất cả các cơ quan truyền thông báo chí, truyền thanh và truyền hình của cả nước đều nằm trong tay Đảng CSVN---tất cả đều được vận dụng để điều động Chiến Tranh Ý Thức Hệ; bắt toàn dân học tập ngày đêm…để “tiến nhanh, tiến mạnh và tiến vững chắc” như một con tàu lạc lối trong sương đêm vì lạc lối như Michel Tauriac đã nhận xét.

Những người tham dự vào chiến tranh ý thức hệ với hàng ngũ cộng sản vô thần phải nắm vững thực chất nơi hệ thống giá trị của cộng sản qua 10 bài học mà họ cưỡng bách các tù nhân cải tạo và toàn dân Việt Nam học tâp từ 40 năm qua, cũng như phe tự do phải có khả năng xây dựng một hệ thống giá trị của những con người tự do dân chủ. Như vậy cuộc tranh đấu trong Chiến Tranh Ý Thức Hệ là cuộc tranh đấu cho MỘT HỆ THỐNG GIÁ TRỊ trong hai chế độ CHÍNH TRỊ ĐỘC TÀI VÀ DÂN CHỦ TỰ DO trên tầm mức quốc gia và tầm mức thế giới. Phải nhìn Chiến Tranh Ý Thức Hệ là cuộc chiến tranh giữa HAI LÀN SÓNG CÁCH MẠNG THẾ GIỚI trong thời hiện đại (modern age), và phải ý thức được tầm quan trọng của cuộc chiến tranh này, vì nó sẽ quyết định nên sự sống hay sự chết của cả một quốc gia. Chiến Tranh Ý Thức Hệ là cuộc tương tranh giữa Ý THỨC HỆ CỘNG SẢN ĐỘC TÀI và Ý THỨC HỆ DÂN CHỦ TỰ DO. 10 bài học của cộng sản bắt toàn dân VN phải học tập ngày đêm là những giá trị chiến lược của chế độ cộng sản. Đây chính là mục tiêu mà những ai tham dự vào chiến tranh Ý Thức Hệ với cộng sản phải nhắm vào phá hủy triệt để ---đồng thời phải học hỏi, nghiên cứu tường tận hệ thống giá trị của Ý THỨC HỆ TỰ DO DÂN CHỦ. Đó là công tác chiến lược lớn lao nhất của MNVN mà trước thời kỳ 1975 các chính quyền MN đã thất bại nên dư luận mới ngả theo CSBV để giúp cho CSBV chiến thắng vào 30 tháng 4-1975. Và suốt 40 năm qua những người tranh đấu tại hải ngoại vẫn không chịu rút tỉa kinh nghiệm từ bài học đau thương mất MNVN vào 1975 vì thua trong Chiến Tranh Ý Thức Hệ với CSBV.

Theo cụ Hồ Sĩ Khuê thì--- “ Người Miền Nam không biết học thuyết Mác-Lê, không am tường Xã Hội Chủ Nghĩa, không thiên cộng, không thân cộng và không chống cộng“ . Không những không chống cộng mà nhiều người MN, trong đó có cả những thành phần trong tôn giáo và trí thức ưu tú cũng chạy theo cộng sản để tiếp tay nối giáo cho giặc đánh chiếm MN. Cuối cùng đưa đến cái chết kinh hoàng và nhục nhã cho quốc gia Việt Nam ở MN. Trong lúc MN đã hoàn toàn chiến thắng trên phương diện chính trị và quân sự, nhưng thua về lãnh vực tuyên truyền trong chiến tranh ý thức hệ và ngoại giao.

Chiến Tranh Ý Thức Hệ được cộng sản áp dụng không chỉ trong chiến tranh mà cả trong hòa bình khi cuộc xâm lăng MN đã hoàn tất. Họ gọi Chiến Tranh Việt Nam để cưỡng chiếm MN là chiến tranh cách mạng. Vì thế 10 bài học trong các chương trình học tập của cộng sản cũng dành cho tất cả các giáo viên, các bác sĩ y khoa như những phương tiện để đấu tranh giai cấp; họ coi đó là phương tiện đấu tranh, và là phương pháp để tiêu diệt kẻ thù giai cấp trên đường thực hiện cách mạng vô sản của họ. Từ đó họ phát động hận thù giai cấp ngùn ngụt khắp nơi đối với những ai không là cộng sản trong xã hội MN. Chỉ trong một sớm một chiều những người CSBV đã biến Hòn Ngọc Viễn Đông của MNVN thành một địa ngục chỉ thấy khủng bố, đàn áp, sự chết và đói khát điêu đứng trăm bề cho tất cả người dân MN. Không một ai được phép suy nghĩ, ăn nói hay hành động khác Đảng, nếu họ còn muốn có đất sống trong xã hội. Cách mạng CS không chỉ tước đoạt phũ phàng và tàn nhẫn quyền sống, quyền tự do và quyền tư hữu, mà tước đoạt luôn tiếng nói của mọi người dân MN. Tất cả mọi thành phần trong xã hội phải im lặng và hoàn toàn câm nín để được yên thân trong kiếp nô lệ đọa đầy để ngày đêm nghe đảng thuyết giảng về “con người mới XHCN” của cách mạng vô sản và vô thần.

Theo nhận xét của cụ Hồ Sĩ Khuê : Mọi người phải công nhận là Đảng luôn luôn sáng suốt. Đảng không thể sai lầm. Tư tưởng và dư luận khác với đảng không bao giờ có đất sống. Vì thế, Bạo lực, hận thù, dối trá và phá hoại được hệ thống hóa và cơ cấu hóa để bắt toàn dân phải làm ngày và học tập về đêm để soi mói từng tư tưởng, ý nghĩ trong đầu óc của người dân để đe dọa, áp chế. Sau đó nhồi sọ vào đầu óc mọi người bằng tư tưởng cách mạng vô sản.

Toàn bộ hệ thống chính quyền với các cơ cấu lập pháp, hành pháp và tòa án, thay vì xây dựng quốc gia sau chiến tranh tàn khốc thì lại xử dụng hệ thống công quyền đồ sộ để thống trị toàn dân một cách hết sức dã man và tàn bạo. Tài nguyên nhân lực của cả quốc gia là ở toàn dân. Đàn áp dân và gieo bao điêu đứng cho dân là tàn phá tài nguyên nhân lực quý báu của quốc gia. Trong khi đó chủ nghĩa Mác-Lê được vận dụng tối đa và coi như nền tảng căn bản để thống trị toàn dân MN. Cuối cùng mục đích của cộng sản thống trị toàn dân MNVN là để biến họ thành những con người Xã Hội Chủ Nghĩa. Nhưng chính Đảng CSVN cũng chẳng biết con người XHCN là con người như thế nào.Từ sự thật đó cho mọi người thấy:

TRONG LỊCH SỬ CÁCH MẠNG THẾ GIỚI, CHƯA BAO GIỜ CON NGƯỜI THẤY CUỘC CÁCH MẠNG NÀO LẠI MÙ QUÁNG VÀ MÊ SẢNG NHƯ CÁCH MẠNG CỘNG SẢN TẠI VIỆT NAM.


Cách Mạng CSVN đã xử dụng hơn 70 năm để phát động Chiến Tranh Ý Thức Hệ và gây ra Chiến Tranh VN để phá hủy triệt để và toàn diện con người Việt Nam truyền thống để mong biến những con người đau khổ ấy thành người Tàu và thành người Liên Sô, và họ gọi đó là “những con người mới” và là những con người XHCN.

Trong khi đó cách mạng bắt cả nước học tập ngày đêm là: Tư bản đang dẫy chết trước lý luận bách chiến bách thắng của chủ nghĩa Mác-Lê, của biện chứng pháp duy vật và sử quan duy vật. Họ phô trương sức mạnh vô địch của vô sản VN bằng một hệ thống công quyền tinh vi để khủng bố, đàn áp, triệt hạ và gieo bao đau thương kinh hoàng cho toàn dân MN. Họ cưỡng bách toàn dân phải công khai công nhận ”Đảng luôn luôn sáng suốt, và đảng không thể sai lầm”. Họ tổ chức hàng năm cái gọi là “chiến thắng Mùa Xuân” để bắt toàn dân MN phải ca tụng “thắng lợi võ trang” của cách mạng vô sản trong Chiến Tranh cưỡng chiếm MN.


*Nhưng tư bản có dẫy chết thật không?

*Lý luận Mác-Lê bách chiến bách thắng thật vậy sao?

* Sức mạnh vô địch của vô sản xử dụng để tranh quyền cướp nước, tranh danh đoạt lợi, và tranh bá đồ vương triền miên suốt 70 năm thì còn gì để hạnh diện nữa không?

* Đảng luôn luôn sáng suốt, và đảng không thể sai lầm hay Đảng luôn luôn mù quáng và đầy rẫy sai lầm?

*Trên thực tế, trong Chiến Tranh VN có 6 trận đánh lịch sử thì Quân Đội Võ Trang Nhân Dân của Đảng thua đủ 6 trận thì Đảng lấy gì để chứng minh là “thắng lợi võ trang”?


Trong Chiến Tranh Việt Nam (1954-1975), CSBV cũng thảm bại ê chề về mặt trận tranh đấu chính trị từ lúc khởi đầu cuộc chiến đến lúc chiến tranh kết thúc.

** Ngay vào năm 1954 khi biết cộng sản chiếm được MB, cả triệu người đã lũ lượt bỏ cộng sản MB để di cư và sống tại MN vào 1954.

** Trong cuộc Tổng Công Kích Tết Mậu Thân vào 1968, HCM và đảng CSBV tin tưởng là sẽ có Tổng Nổi Dậy, song song với cuộc Tổng Công Kích của CSBV tại MN, nhưng khi quân đội CS đi đến đâu thì người dân MN đều ghê tởm bỏ chạy đến đó. HCM vì quá tuyệt vọng đau đớn trước những thảm bại nhục nhã về cả quân sự và chính trị vào Tết Mậu Thân nên xuống tinh thần thê thảm, sau đó phát bệnh mà chết 1969.

** Vào 1975 khi CSBV đã chiếm được MN, cả triệu thuyền nhân cũng lũ lượt bỏ CS ra đi tìm tự do. Và người dân MN còn nói là, nếu cái cột đèn biết đi thì nó cũng đi luôn.

Từ sự thực hiển nhiên đó cho thấy là MNVN nếu thua là thua CSBV về Chiến Tranh Ý Thức Hệ. Chiến Tranh Ý Thức Hệ thực ra là chiến tranh tuyên truyền (ideological warfare, propaganda warfare) và chiến tranh tẩy não và nhồi sọ những tư tưởng hoàn toàn ngụy tạo của cách mạng để đánh lừa dư luận trong và ngoài nước. Những con người ngây thơ và nhẹ dạ thường không thoát được cạm bẫy của trí trá và lừa đảo tinh ma như quỉ sứ trong chiến tranh ý Thức hệ của CS.

Chiến Tranh Ý Thức Hệ không chỉ được phát động tại Việt Nam , mà phát động trên toàn thế giới bởi cả khối Quốc Tế Cộng Sản, đặc biệt là Liên Bang Sô Viết và Trung Cộng đều hỗ trợ mạnh mẽ và liên tục CSBV trên cuộc chiến tranh tâm não này để đánh lừa dư luận tại Hoa Kỳ, Âu Châu và toàn thế giới. Kết quả là Phong Trào Phản Chiến đã bị CSBV và khối cộng sản khích động mạnh mẽ tại Hoa Kỳ. Những phong trào phản chiến này nói là “chống Chiến Tranh VN”, nhưng họ không chống CSBV, mà chỉ chống Hoa Kỳ và Chính Quyền và quân dân MNVN mà thôi. Điều đó cho thấy Chiến Tranh Ý Thức Hệ mới là chiến tranh toàn diện đầy quyền năng và ảnh hưởng bao trùm khắp thế giới mà CSBV và khối cộng sản đã đạt được trong Chiến Tranh Việt Nam.

Trong thời gian chiến tranh, đúng như cụ Hồ Sĩ Khuê đã nhận định, người Miền Nam không hiểu Chủ Nghĩa Cộng Sản là gì, mà cũng không am tường XHCN. Trong khi ấy thì Ý Thức Hệ Tự Do Dân Chủ cũng mờ mờ như sương khói trong đêm. Làm sao đứng vững trong các cuộc tấn công dư luận được phát động bởi Chiến Tranh Ý Thức Hệ của khối cộng sản đồ sộ như thế? Đặc biệt là giới báo chí truyền thông và trí thức Hoa Kỳ và Âu Châu cũng như Phong Trào Phản Chiến đều bị Chiến Tranh tuyên truyền của khối cộng sản lung lạc và lôi kéo để chống đối mãnh liệt chính quyền Hoa Kỳ và chính quyền Miền Nam. Khi xuống đường biểu tình chống chiến tranh, những người phản chiến đã phất cờ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và tung hô HCM. Tất cả ý nghĩa, mục đích và giá trị của Cách Mạng Cộng Sản đều ngụy tạo bằng đủ mọi thứ mặt nạ để trí trá lừa đảo cả thế giới có đầy rẫy những kẻ ngây thơ và nhẹ dạ tin là cộng CSBV có chính nghĩa, để quay mặt lạnh lùng thật tàn nhẫn với NẠN NHÂN ĐAU KHỔ CỦA CHIẾN TRANH VIỆT NAM là những người dân MN.

Tuy nhiên, sau 30 tháng 4-1975 nếu những ai quan niệm Chiến Tranh Việt Nam là đấu trường quần thảo của hai làn sóng cách mạng thế giới là Cách Mạng Cộng Sản của CSBV và Cách mạng Dân Chủ của những người quốc gia tại MNVN thì sẽ thấy CSBV đã chiến thắng quân sự khi cưỡng chiếm MN vào ngày 30 tháng -4-1975, nhưng đó là một chiến thắng trong ngắn hạn và mới chỉ là bước khởi đầu cho một tiến trình cách mạng lâu dài còn dang dở. Tiếc thay trong suốt 40 năm trong hòa bình và thống nhất (1975-2015) để cưỡng bách cả nước “tiến nhanh, tiến mạnh và tiến vững chắc” thành những con người XHCN như Trung Cộng và Liên Sô, mà chính cả bao nhiêu triệu người cộng sản VN cũng như cả nước chẳng ai biết con người XHCN là con người như thế nào sau 40 năm chiến thắng MN.