Muôn đời tạc dạ ghi lời núi sông

Ts Đặng Huy Văn

Ngày 20/11/2014 vừa rồi, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày vào trường đại học, anh chị em cùng lớp đại học của chúng tôi đã tổ chức một chuyến du ngoạn tới Làng Cổ Đường Lâm, thị xã Sơn Tây, Hà Nội để viếng Lăng Vua Ngô Quyền, thăm Đền Thờ Phùng Hưng, viếng Mộ nhà ngoại giao cương nghị Giang Văn Minh và “dãy duối ngàn năm tuổi” nơi ngày xưa quân sĩ của Ngô Quyền đã dùng để buộc ngựa.

Sáng cuối thu nắng đẹp và mát mẻ đã làm cho chúng tôi cảm thấy như được hòa hồn mình vào hồn non nước Đường Lâm linh thiêng. Đặc biệt, tôi đã trào nước mắt trước Ngôi Lăng nhỏ thó xưa cũ của vị Anh Hùng Dân Tộc Ngô Quyền, người con vĩ đại của núi sông với chiến thắng Bạch Đằng Giang đã kết thúc một ngàn năm Bắc Thuộc của các chế độ phong kiến Phương Bắc đối với Dân Tộc Việt Nam ta.

Ra về, tôi cứ băn khoăn không hiểu vì sao tôi đã sống và làm việc ở Hà Nội tới hơn 50 năm rồi mà chưa một lần nào được trường đại học hay phường quận nơi tôi ở tổ chức cho thầy trò đi viếng Lăng Vua Ngô Quyền mà chỉ tổ chức vào viếng lăng Hồ chủ tịch?

Tại sao Lăng của vị Anh Hùng Dân Tộc vĩ đại Ngô Quyền, người đã giải phóng dân tộc ta thoát khỏi ách đô hộ một ngàn năm Bắc Thuộc của các triều đại phong kiến Phương Bắc lại không được tu bổ tôn tạo cho tương xứng với công lao của Người để đồng bào cả nước vào viếng thăm, mà lăng của Hồ chủ tịch, người đã có công đuổi Phương Tây đi và rước Phương Bắc vào nước ta thêm một lần nữa lại được xây dựng đồ sộ và tốn kém hàng tỷ đô la như thế?

Đầu năm 2012, lần đầu tiên được mời lên thăm Đường Lâm, tôi đã viết bài “Đầu Xuân Vãn Cảnh Đường Lâm” trong đó đã nói đến Lăng Ngô Vương và một số di tích lịch sử của Làng Cổ Đường Lâm. Lần này, tôi xin được trân trọng gửi tới quý vị độc giả đôi điều trăn trở về hiện tình đất nước khi tôi quỳ khấn lạy trước Lăng Ngô Vương và những điều tôi cảm nhận được từ hồn thiêng của Đức Vua như những lời nhắn nhủ cùng con cháu mai sau của Vua Ngô Quyền, một :

“Người Con vĩ đại của Dân Tộc Việt Nam”. -Muôn đời tạc dạ ghi lời núi sông!


(Lời khấn và cảm nhận trước Lăng Ngô Vương vĩ đại)

Ngàn năm Bệ Hạ nằm đây

Thưa Ngô Vương, hỏi thời này lạ chưa?

Người đần thì được làm vua

Học hàm học vị bán mua dễ dàng

Cúi luồn hơn hẳn tài năng

Bạc vàng trên cả họ hàng người thân

Kẻ gian rao giảng nghĩa nhân

Những người chính trực thì gần nhà giam

Lọc lừa chễm chệ cửa quan

Dân lành khiếu kiện kêu oan nối đời

Ngai vàng chót vót thích ngồi

Giặc Tàu giày xéo giống nòi mặc ai!

Ngô Vương có nhớ những ngày

Ngàn năm Bắc Thuộc đọa đày cần lao

Núi xương, sông máu đồng bào

Ghi danh tên tuổi biết bao anh hùng

Mà giờ chúng đổ xuống sông

Để xây nên vị “anh hùng thân Mao”

Thờ điện lớn, viếng lăng cao

Ngày ngày rước đón đồng bào ghé thăm

Mà quên Lăng Mộ ngàn năm

Thờ Ngô Vương chốn Đường Lâm xứ Đoài!!!

Tàu kéo vào giúp những ai?

Phải chăng để giúp giống loài sói lang

Tham lam cố giữ ngai vàng

Cho bầy bán nước Việt gian lụy Tàu

Mà quên Bắc Thuộc khổ đau

Ngàn năm giày xéo đồng bào trời Nam

Khiến Ngô Quyền uất hờn căm

Làm nên trận Bạch Đằng Giang lẫy lừng

Trước Lăng kính lạy anh hùng

Chỉ cho dân Việt chặng đường tương lai!

Vua rằng, còn đất còn trời

Còn dân tộc Việt còn người đồng tâm

Chống Tàu truyền kiếp ngoại xâm

Đập tan bè lũ buôn dân hại người

Trăm năm chỉ một lần thôi

Khi vận nước đến nhất thời đứng lên

Phá cùm gông đập xích xiềng

Quyểt giành quyền sống thiêng liêng mỗi người

Đuổi về rừng lũ đười ươi

Bao năm giày xéo giống nòi Việt ta!

Và thêm, hỡi giặc Hán Hoa!

Chúng bay hãy xéo về nhà làm ăn

Để cho dân Việt kết đoàn

Đứng lên xây lại giang sơn đẹp giàu

Trường-Hoàng Sa trả ta mau

Nếu không muốn bị dìm vào Biển Đông

Diên Hồng khai hội non sông

Năm Châu con Lạc cháu Hồng về đây

Cùng nhau đoàn tụ sum vầy

Tự Do, Dân Chủ…tương lai rạng ngời!

Ngô Vương ơi cám ơn Người

Muôn đời tạc dạ ghi lời núi sông! (Ts ĐHV - Hà Nội, 29/11/2014)

Đừng ta chết đói


(Hoàng Lộc)

ta với em tri âm làm sao được?

em ở quê xa – ta ở dặm ngoài

ta không thể Bá Nha vì ta dốt nhạc

cũng không Tử Kỳ vì ta lãng tai

có gì xảy ra khi một nam một nữ?

như ta với em cùng hiu quạnh tấm lòng

làm bạn với nhau ư? thiệt là uổng của

chỉ phí thì giờ, ấm ức trăm năm

em dễ tin chi tụi mình làm bạn

lông nhông vỉa hè đắng ngắt cà phê

ta vượt đại dương tìm em cố quán

ngồi ngó nhau một chặp để... xa lìa?

thôi còn gì, xin lên mâm lên đũa

cho ta ăn đôi ba miếng cuối đời

kẻo mai mốt em giận mình góa bụa

khi gã làm thơ chết đói bên trời...

Tại sao?


( Trần Dạ Từ)

Tại sao mặt trời chọn tôi để rực rỡ

Tại sao mặt trăng chọn tôi để tình tứ

Tại sao những vì sao chọn tôi để long lanh

Tại sao những bông hoa chọn tôi để nở

... và tại sao

Trong giấc mơ ở mãi cuối trời kia

Cả em cũng chọn tôi để nhớ ?

Có phải tôi không?


( Trần Mộng Tú:

Có người gửi tôi tấm hình trên mạng

cô gái Sài gòn áo trắng khăn tang

đi trong Sài gòn bốn mươi năm cũ

cô gái trong hình có phải tôi không?

Ô hay tại sao tự nhiên tôi nhận

Sài gòn cả trăm cô gái giống tôi

cả ngàn khăn tang trên đầu góa phụ

góa phụ còn hồng một vệt son môi

Ô hay tại sao tự nhiên tôi chối

Sài gòn ngày ấy trắng toát khăn tang

những cô trẻ lắm mắt đầm đìa lệ

theo tay ai dắt đi vào nghĩa trang

Sài gòn bây giờ khói nhang đã tắt

góa phụ ngây thơ tóc đã phai xanh

nhìn lại tấm hình nhận ra cô gái

khẽ gọi tên cô Trần Thị ChiếnTranh.

Thiếu Thừa


( Ngô Tịnh Yên)

Thiếu gì nắng — thiếu gì mưa

thiếu nhau lại thấy rất thừa thời gian

Thiếu chi gió — thiếu chi trăng

thiếu đôi mình thấy trần gian không hồn

Thiếu gì vui – thiếu gì buồn

chỉ thừa hơi ấm chiếu giường dửng dưng

Thiếu chi biển – thiếu chi rừng

chỉ thừa phố xá lạ lùng không quen

Thiếu gì bạc – thiếu chi tiền

thiếu một người cũng thừa thiên hạ nhiều

Thiếu gì... người ghét, người yêu

tấm lòng chân thật bao nhiêu mới thừa?