ANH LÀ AI

Ngô Minh Hằng


(Để đáp lời một nhà văn ở VA, người đã hơn hai lần nói với tôi trong điện thoại: "Thơ của chị chỉ có mình đọc với nhau thôi chứ có thằng VC nào nó đọc. Mấy chục năm chị làm thơ đấu tranh thế, có thằng VC nào nó bị chết chưa...")


"Mấy chục năm chị làm thơ tranh đấu ----

Việt cộng, thằng nào nó bị chết chưa?..."

Ôi, anh nói nghe như là xôi đậu

Người Quốc Gia sao nói thế, ai ngờ...


Anh còn bảo "những bài thơ chị viết

Thì chỉ có mình đọc với nhau thôi

Việt cộng, thằng nào đọc đâu mà biết

Viết mãi làm chi phí sức, mệt người..." ---


ANH LÀ AI? mà sao anh nói rứa?

Sao anh biết rằng cộng chẳng đọc thơ

Dân nước hờn đau anh không tiếp lửa

Mà lại buông lời tiếu mạ thế cơ???


Cộng không đọc hay là anh không thích

Việc tôi làm, tôi sẽ chẳng ngưng đâu

Tôi viết từ lòng, không do chỉ định

Khác ý anh nên anh thấy nhức đầu...?


Nếu cộng sợ đòn, ghét thơ, chẳng đọc

Nhưng còn anh, sao anh lại bất bình?

Thơ tôi thế, dẫu là thơ con cóc

Tôi viết bởi vì tôi phải đấu tranh


Tôi viết vì tôi mang hờn vong quốc

Vì nước dân tôi oan khổ, đọa đầy

Cứ hù dọa, thơ không hề khiếp nhược

Cứ chê khen, thơ cũng chẳng hao gầy


Anh bảo thơ tôi không làm cộng chết

Viết chẳng ích gì, tổn sức, hao công

Ô, nếu thế thì tôi càng phải viết

Viết đến ngày nào quang phục non sông!


Viết để nói lên muôn vàn sự thật

Bởi đảng độc tài đàn áp dân tôi

Bởi đảng gian hùng, đoạt nhà, cướp đất

Đảng bán non sông, diệt đạo, phá đời....


Ai yêu nước, nói lên lời bất khuất

Là đảng căm thù, dựng tội, triệt tiêu

Ngư phủ Việt Nam bị Tàu bắt, giết

Đảng lại an nhiên yến tiệc sáng - chiều...


Phụ nữ - trẻ em, nước ngoài, đảng bán

Cho ngoại nhân làm nô lệ dục tình

"Xuất khẩu" thiếu niên làm bồi, thu bạc

Đảng vẫn tự hào vỗ ngực văn minh!


Anh bảo tôi im?... Sao tôi im được...

Khi đảng giết người cùng một màu da

Khi gian ác, đảng lừa dân, phản nước

Khi đi đêm dâng Tàu cộng sơn hà...


Anh bảo thơ tôi chẳng làm cộng chết

Chắc làm anh hổ thẹn, đúng không nào?

Quốc gia hưng vong, thất phu cũng biết

Phải làm gì đừng để nhục muôn sau


Anh có bảo tôi cực đoan, ngoan cố

Hoặc chi chi... tôi cũng chẳng bận lòng

Tôi phải viết vì dân tôi cùng khổ

Tôi phải gào cho tan nát cùm gông...


Anh nói thế hay nói gì hơn thế

Cũng chẳng làm tôi ngưng viết đâu anh

Nhưng ANH LÀ AI... mà quê máu lệ

Lại bảo tôi rằng sao mãi đấu tranh???



Ngô Minh Hằng