TỪ NGUỒN GỐC VĂN MINH LẠC ĐẠO DẪN ĐẾN THẢM NẠN CHIA RẼ VÀ TRIỂN VỌNG ĐOÀN KẾT DÂN TỘC. (Bài 3)

Nguyễn Anh Tuấn

Giờ đây những con người Việt Nam đang sống trong đau khổ, rã rời, mệt mỏi và vô vọng trước một thực trạng đất nước quá bi đát và tăm tối với thù trong giặc ngoài là cộng sản Việt Nam và tham vọng bành trướng hung hiểm và mù quáng của Tân Thực Dân Hán Tộc đang vây hãm lao lung bốn bề quê hương thân yêu của chúng ta. Thật ra những đe dọa đó rất khủng khiếp thật, nhưng khủng khiếp và nguy hiểm hơn và đáng quan tâm trước tiên và trên hết, hơn cả thù trong giặc ngoài--- chính là THẢM NẠN CHIA RẼ TRONG LÒNG DÂN TỘC LẮM ĐAU THƯƠNG NÀY.

Ai cũng thừa biết nếu không đoàn kết dân tộc được thì khó mà có đủ sức mạnh mà đương đầu được với những kẻ thù cực kỳ gian xảo và tinh ma quỉ quái như hiện nay. Muốn đạt được giấc mơ đoàn kết, chúng ta phải có khả năng chiến thắng được GIẶC CHIA RẼ NGAY TRONG LÒNG CỦA MỖI CHÚNG TA bằng cách tự giải phóng mình ra khỏi những mê cung chằng chịt trong những oan gia nghiệp chướng chồng chất từ nhiều thế hệ và nhiều thời đại tiềm di mặc hóa trong đời sống nội tâm của cá thể và tập thể trong đời sống của xã hội Việt Nam từ ngày bị áp đặt hay du nhập nền văn minh lạc đạo và nền văn hóa quá dung tục của người Phương Bắc vào nước ta kể từ đời nhà Tần đến nay làm cho nền văn hiến bắt nguồn từ DÒNG ĐẠO LÝ NGUYÊN THỦY LÀ ĐẠO TIÊN RỒNG, TỨC ĐẠO THỜ TRỜI ĐẤT và TÂM ĐẠO của Tổ Tiên chúng ta bị tàn tạ suy vong như ngày hôm nay. Vì lẽ đó, văn minh Việt với DÒNG ĐẠO LÝ NGUYÊN THỦY Việt Tộc vừa khai sinh thì đã bị văn minh bái vật đầy tính chất phàm tục và dung tục của Tần Thủy Hoàng xâm lăng và bức tử suốt bao ngàn năm qua.

Từ đó đời sống trong văn hóa của Việt Tộc hoàn toàn xa cách lý tưởng, xa cách những giá trị tinh thần, tâm linh và đạo đức để tôn vinh và xưng tụng “quyền cao chức trọng”, học vị học thứ hay bằng cấp. Tôn vinh và xưng tụng tước vị, phẩm trật, tôn vinh giầu sang phú quý là những giá trị rất phù du tạm bợ. Vì thế, đúng như Henry James đã nhận ra trong xã hội Trung Hoa: “giữa con người với con người không có một chút tinh thần để gắn bó với nhau”. Xã hội Việt Nam cũng không thoát được tình trạng ly tán như Trung Hoa vì có chung nền văn hóa đã bị thế tục hóa quá độ nên đã đánh mất lý tưởng của văn hóa để tôn vinh xưng tụng của cải bạc tiền vật chất và danh vọng nơi quyền cao chức trọng ở đời và học thức, học vị nơi những lớp người tinh hoa trong xã hội, biến họ thành những con người không còn mấy ai chú tâm tới những CHÂN GIÁ TRỊ CỦA HỌ NHƯ LƯƠNG TÂM, TRÁCH NHIỆM VÀ ĐẠO ĐỨC của lớp người tinh hoa đứng trước đám đông quần chúng phần đông mộc mạc, dốt nát, ngây ngô và đau khổ đang cần họ soi sáng và dẫn dắt trong mọi tình huống và trong mọi hoàn cảnh để xây dựng nền móng HỢP TÁC XÃ HỘI TRÊN TINH THẦN ĐẠO ĐỨC, CÔNG LÝ VÀ ỔN ĐỊNH để người dân được sống ấm no,thanh bình và hạnh phúc (human conscience, responsibility and virtue). KHI ĐỜI SỐNG CON NGƯỜI CÓ KHUYNH HƯỚNG NGẢ THEO PHÀM TỤC VÀ DUNG TỤC QUÁ ĐỘ THÌ CÁI GIÁ PHẢI TRẢ LÀ TẤT CẢ GIÁ TRỊ TINH THẦN VÀ ĐẠO ĐỨC BIẾN MẤT VÀ XÃ HỘI SẼ KHÔNG CÒN CHẤT KEO NÀO ĐỂ GIÚP CHO CON NGƯỜI GẮN BÓ VỚI NHAU THÀNH MỘT QUỐC GIA được. THẢM NẠN CHIA RẼ tử đó phát sinh.Sự ly tán nhân tâm và đạo đức suy đồi thê thảm trong xã hội Việt Nam và Trung Hoa hiện nay đang chứng minh sự thật ấy.

You pay what you get and you get what you pay…là thế!

Chúng ta---tất cả chúng ta đang đối diện với những xã hội Việt Nam,Trung Hoa và các nước Á Châu với những đau khổ, quẫn bách và tuyệt vọng lan tràn khắp nơi mà không tìm đâu ra một chút ánh sáng hy vọng cho ngày mai. Tại sao? Trong cuốn Faith and Freedom, tác giả Benjamin Hart viết lại những tra vấn của Thánh Augustine về, “những bức thông điệp hiện thực của những con người xấu xa tồi bại gởi cho nhân loại gồm có những gì… những gì vậy? đó là “những cuộc tranh khôn tranh dại, những cuộc tranh luận hơn thua, những phản bội lòng tin của nhau, những hận thù xâu xé lẫn nhau, với những ghen tuông đố kỵ, những trí trá lừa đảo ,những mưu mẹo gian tham trộm cắp, kiêu căng phách lối, những tham vọng mù quáng, giết người giết cha giết mẹ, độc ác man rợ, những tội lỗi ngập đầu, tự do đú đởn man dại, không biết gì là lẽ phải, không biết gì là tốt đẹp,và cũng chẳng biết gì là chân chính, những ham muốn loạn luân, khao khát vợ chồng người, phản bội thiên nhiên, xúc phạm sự thiêng liêng, âm mưu sang đoạt, làm chứng gian dối để hại người, phán xét bất công, cổ súy bạo lực, cướp của giết người và tất cả những ý nghĩ xấu xa đê tiện tràn ngập trong tâm hồn và trí tuệ…”

Tất cả đã trở thành thực tế của đời sống con người từ Đông qua Tây.Trên thực tế đó, con người có thể thấy rõ hơn thực trạng xã hội Việt Nam hay Trung Hoa hiện nay có khác gì đâu. Làm sao dân tộc này có thể đoàn kết trên thực tế như thế ? Tuy nhiên, khi chúng ta tìm được sự thật thì sự thật ấy sẽ giải phóng chúng ta, đúng như Chúa Jesus đã nhắc nhở con người. Theo tinh thần của Thánh Kinh thi bàn tay nào tạo ra vết thương thì bàn tay ấy cũng có thể băng bó và chữa lành vết thương được. Thực tế đó xuất hiện từ khi văn minh và văn hóa của chúng ta quá xa cách với lý tưởng, tinh thần, tâm linh và đạo đức để tôn vinh và xưng tụng những giá trị ngoại tại mà làm mất đi những chân giá trị vô cùng cao quý và thiêng liêng của đời sống nội tâm con người, nên những hạt nhân mà chúng ta gieo xuống trong tâm hồn và trí tuệ cũng như gieo xuống xã hội đã sản sinh ra những quả đó.Nhân nào thì quả ấy. Krishnamurti phán rằng: chúng ta ra sao thì thế giới như thế. Chúng ta nghĩ gì, làm gì thì thế giới như thế.Nếu chúng ta kiêu căng lớn lối, gian trá, lọc lừa, tàn bạo, ghen tuông, đố kỵ, ích kỷ nhỏ nhen, thiển cận thì xã hội mà chúng ta xây dựng nên cũng y như thế. Khi chúng ta tự ý thức được và tự thấy làm như thế này là sai, không đúng, khi đó chúng ta tự chấm dứt suy nghĩ và làm những điều không đúng nữa thì lúc đó, thế giới chắc chắn sẽ thay đổi tốt đẹp vô cùng. Thế giới sẽ không bao giờ có sự thay đổi và chuyển hóa, nếu chúng ta không tự mình thay đổi và chuyển hóa thành những con người chân thật đáng tin cậy và có trách nhiệm với những việc mình làm. Khi niềm tin giữa con người và con người được phục sinh thì ĐOÀM KẾT DÂN TỘC sẽ không còn nhiều khó khăn nữa.

Chính con người đã tạo ra những thất vọng cho nhau, và làm mất niềm tin của nhau thì chính con người sẽ là những hy vọng của nhau. Vì thế triển vọng ĐOÀN KẾT DÂN TỘC VIỆT NAM tùy thuộc trong cuộc chiến đấu kiên cường và chiến thắng oanh liệt với giặc chia rẽ ngay trong tâm hồn và trí tuệ của mỗi con người Việt Nam Thời Đại. Bước kế tiếp là tìm kiếm cho được MỘT GIAO ƯỚC TRÊN TINH THẦN CỦA MỘT KHẾ ƯỚC XÃ HỘI ĐỂ LÀM NỀN MÓNG CHO HIẾN PHÁP QUỐC GIA. Ngoài ra không còn một chọn lựa nào khác cả, ngoài MỘT GIAO ƯỚC CÓ NỘI DUNG ĐẠO ĐỨC,CÔNG LÝ VÀ NHÂN TÂM ổn định vững chắc giữa NGƯỜI và NGƯỜI với nhau để HỢP TÁC với nhau cùng xây dựng XÃ HỘI TỰ DO DÂN CHỦ và xây dựng cuộc sống tốt đẹp cho nhau.

Ngày nay chúng ta khám phá ra ĐẠO TRỜI là đạo lý chung của tất cả nhân loại---bởi vì nhân loại chỉ có một trời đất và một VŨ TRỤ THIÊN NHIÊN là nơi con người đã sinh ra và được tạo thành cũng như nuôi dưỡng bởi bàn tay màu nhiệm của Đấng Tạo Hóa mà trong Dịch Lý Đông Phương gọi tên là TRỜI hay CÀN KHÔN VŨ TRỤ. Trong các nước nói tiếng Anh thì gọi tênlà LIVING GOD, tức Thiên Chúa Hằng Sống, Ấn Độ giáo thì gọi tên là Bramah, Hồi giáo thì gọi tên la Alah, còn Phật giáo thì gọi tên là ĐẠI PHÁP. Cả thế giới có tất cả 48 tên gọi khác nhau về TRỜI hay MỘT ĐẤNG TẠO HÓA DUY NHẤT, đó là ĐẤNG ĐÃ TẠO DỰNG NÊN CON NGƯỜI VÀ MUÔN LOÀI TRONG VŨ TRỤ này. Trong vũ trụ có luật lệ thiên nhiên và trong con người cũng có luật ghi khắc trong tâm của mỗi con người.

Theo Thánh Kinh thì Thiên Chúa đã mặc khải cho con người biết về những luật lệ trong trời đất thiên nhiên như trường hợp của dân Do Thái; Thiên Chúa đã mặc khải hay (giác ngộ theo cách nói của Phật giáo) cho Moses đưa những luật lệ đó để làm GIAO ƯỚC GIỮA THIÊN CHÚA VÀ CON NGƯỜI. Người Do Thái phải tuân theo những luật có nội dung ĐẠO ĐỨC và CÔNG LÝ trong đời sống riêng tư của họ và dùng luật đó để xây dựng xã hội và quốc gia của họ mà xây được nền CỘNG HÒA ĐẦU TIÊN của nhân loại cách đây 3500 năm. Đến thời Tân Ước thì Chúa Jesus chỉ tóm lại hai điều luật căn bản của TRỜI: “hãy yêu Thiên Chúa (TRỜI) hết lòng, hết linh hồn, hết sức, hết ý chí và yêu anh em đồng loại như chính mình”. Đây là LUẬT TRỜI mà con người phải thi hành nghiêm chỉnh trong đời sống cá thể và tập thể của họ. Còn các chủng tộc khác dù không được mặc khải hay không có GIAO ƯỚC VỚI THIÊN CHÚA---NHƯNG LUẬT TRONG TÂM CỦA HỌ CŨNG LÀ LUẬT CỦA THIÊN NHIÊN, NẾU CON NGƯỜI SỐNG VỚI LUẬT ẤY THÌ HỢP VỚITRỜI ĐẤT VÀ VŨ TRỤ THIÊN NHIÊN; BỞI VÌ KHI CÒN NGƯỜI GIỮ ĐƯỢC CHÂN TÂM CỦA HỌ THÌ CHẮC CHẮN HỌ SẼ TÔN TRỌNG ĐẠO ĐỨC VÀ CÔNG LÝ.

Ngay cả những người không theo tôn giáo nào hay tự nhận là vô thần thì luật lương tâm cũng đã được khắc ghi trong tâm của họ. Đúng như Mạnh Tử đã nói: con người khác cầm thú ở cái tâm. Nuôi dưỡng được cái tâm ấy thì thành thánh nhân; đánh mất tâm đó thì con người không khác gì cầm thú. Chức năng của tất cả các chính giáo (true religion) là đưa con người về với tâm của họ để họ thờ lạy TRỜI hay THIÊN CHÚA. Ở Đông Phương, Việt Nam và Trung Hoa đều gọi là TRỜI và Do Thái giáo và Kito giáo gọi là THIÊN CHÚA cũng là TRỜI hay Phật giáo gọi là ĐẠI PHÁP cũng là TRỜI, cuối cùng Hồi giáo gọi là Alah cũng là TRỜI .Con người thường trông vào sự khác nhau về ngôn ngữ hay tên gọi để gây ra những cái gọi là “xung đột tôn giáo”. Trên thực tế không có chính giáo nào xung đột với nhau cả; chỉ có những con người nhân danh tôn giáo để gây ra những xung đột với nhau mà thôi. Tất cả những ai biết tu dưỡng TÂM ĐẠO để có một đời sống TINH THẦN VÀ TÂM LINH sung mãn thì họ đều là những con người thánh thiện, bao dung,nhân từ, độ lượng, đạo đức, hiểu biết và minh triết, dù người đó thuộc tôn giáo nào thì đều là những con người xứng đáng cho tất cả chúng ta tôn vinh, xưng tụng và đáng tin cậy. Đó là tất cả lý do mà con người đều cần các CHÍNH GIÁO để soi sáng và dẫn dắt con người tìm về với chính mình trong mối tương quan thắm thiết với Trời Đất là NGUỒN SỐNG, NGUỒN YÊU THƯƠNG VÀ NGUỒN ÁNH SÁNG CHO TÂM HỒN VÀ TRÍ TUỆ CỦA CON NGƯỜI, nếu con người không muốn rơi vào bóng tối của vô minh và đau khổ.

Samuel Huntington cho rằng, “TẤT CẢ NHỮNG NỀN VĂN MINH LỚN ĐỀU XUẤT PHÁT TỪ NHỮNG TÔN GIÁO LỚN VÀ CHỈ CÓ CÁC TÔN GIÁO LỚN MỚI CÓ ĐỦ MỘT QUAN NIỆM CHÍNH XÁC VỀ TRỜI ĐẤT VÀ CON NGƯỜI MÀ THÔI; đồng thời ông còn nhận thấy, “VĂN MINH ĐÔNG PHƯƠNG CÓ NHỮNG NHƯỢC ĐIỂM CHẾT NGƯỜI”. Những nhược điểm đó là gì thì Lâm Ngữ Đường đã sáng suốt, thành thật và can đảm nói ra từ 1935 cũng như ngày nay chúng ta cũng đã nhìn thấy 15 khuyết điểm của Văn minh Trunng Hoa; bởi vì Trung Hoa chỉ có Đạo Học, không có tôn giáo nên toàn bộ văn minh Trung Hoa thường tự hào là một nền văn minh lâu đời nhất nhân loại với 5000 năm lịch sử, nhưng nhìn vào toàn bộ nội dung Đạo Học Trung Hoa vẫn chưa có nổi một quan niệm chính xác về Trời Đất và con người như các tôn giáo lớn và những nền văn minh lớn như Phật giáo, Ấn Độ giáo, DoThái giáo, Kito giáo,và Hồi giáo. Phải chăng vì những lý do đó mà ngày nay văn minh Trung Hoa được coi là MỘT NỀN VĂN MINH LẠC ĐẠO? Có lẽ cũng vì sự thật ấy nên Lâm Ngữ Đường mới thắc mắc khi ông tra vấn về văn minh của quê hương ông: “Có thực sự Thượng Đế đã chọn Trung Hoa là quốc gia đệ I giữa các giống dân khác không, hay Trung Hoa chỉ là đứa con đẻ non của Mẹ Thiên Nhiên?”

Bây giờ chúng ta đang đứng trước 15 khuyết điểm của văn minh Trung Hoa. Nhưng tóm gọn lại thì chỉ còn hai mất mát vị đại nhất trong văn minh Trung Hoa từ bao ngàn năm qua---đó là THIÊN ĐẠO VÀ TÂM ĐẠO, đúng như Lâm Ngữ Đường đã nói, “những thiếu sót không lấy gì bù đắp được”. Chính vì lẽ đó Lâm Ngữ Đường đã hối thúc, “đứng trước những cơn lốc đổi thay,những con người của Hoa Lục hiện đại phải khảo sát lại văn hóa Đông Phương và Tây Phương. Đó là cách duy nhất để văn hóa Đông Phương được khảo sát lại và tìm hiểu lại chính mình xem mình là ai ?” .Đây là một lời nhắn nhủ thật sáng suốt của một triết gia lừng lẫy tên tuổi của Hoa Lục, chia tay với quê hương để đến sống tại New York vào 1935, ông đến không chỉ để khảo sát văn hóa Hoa Kỳ và Tây Phương, mà ông đến để sống trong lòng thế giới văn hóa của Tây Phương và sống trong trái tim và trí tuệ của VĂN MINH DÂN CHỦ CỦA HOA KỲ XUẤT PHÁT TỪ VĂN MINH DO THÁI GIÁO VÀ KITO GIÁO. Và sau đó ánh sáng lung linh của VĂN MINH DÂN CHỦ HOA KỲ đã giúp ông nhìn lại 5000 năm lịch sử của văn minh Trung Hoa mà ở đó, ông đã sinh ra, lớn lên để trở thành một tên tuổi lừng lẫy vào thế kỷ 20. Và sau khi khảo sát lại văn minh Trung Hoa, ông bỗng khám phá ra là nền văn minh của đất nước ông, “có quá nhiều thiếu sót, khiếm khuyết và sai lầm”.

Nếu những người Hoa Lục vẫn tiếp tục giam hãm tâm hồn và trí tuệ của họ trong ốc đảo Hoa Lục thì ánh hào quang của 5000 năm lịch sử văn minh Trung Hoa khó mà phôi pha hay lịm tắt được trong niềm tự hào của một người Trung Hoa để họ có quyền “mục hạ vô nhân” và để “nghênh ngang một cõi trên đầu còn ai” khi đến với những giống dân khác. Ngày nay mà những người lãnh đạo cộng sản Hoa Lục vẫn còn chóa mắt với những “ánh hào quang giả dối của Thiên triều” ngàn thủa trước đễ tiếp tục xây những giấc mơ bành trướng và thôn tính Việt Nam, Biển Đông và các nước láng giềng ngay trong thời đại dân chủ hóa toàn cầu. Họ vẫn ôm mộng bành trướng và xâm lăng của các “Thiên triều”, để làm tình làm tội anh em đồng loại lân bang và tranh quyền cướp nước của người bao ngàn năm qua với tất cả đam mê mù quáng với lòng gian tham vô độ, thấp hèn, nhơ nhớp, và ích kỷ khi tìm kiếm sự sống trên bao nỗi thống khổ chồng chất của các chủng tộc khác thì gọi là “ánh hào quang” hay “bóng tối vô minh” của lòng tham dục?

Đúng là tầng lớp lãnh đạo Hoa Lục hiện nay vẫn chưa thực sự hiểu họ là ai. Và họ vẫn tiếp tục xem “bóng tối vô minh của lòng tham dục của các Thiên triều” thủa nào là “hào quang” của Hán tộc. Những con người cầm đầu Hoa Lục còn tỉnh thức hay vẫn còn đang mê sảng trong giấc ngủ ngàn năm của VĂN MINH LẠC ĐẠO? Bởi vì họ vẫn ôm hào quang không có thật đó để có cớ tiếp tục sự nghiệp tranh danh đoạt lợi, tranh bá đồ vương và tranh quyền cướp nước khắp vùng Á Châu. Không hiểu họ có biết thế giới con người từ Đông qua Tây hiện nay đang nhìn họ là một thứ Hitler của Á Châu Không? Hitler đã chọc trời khuấy nước, đã xưng hùng xưng bá, đã khuynh đảo cả Âu Châu và lạnh lùng sát hại 6 triệu người Do Thái hoàn toàn vô tội và gây ra chiến tranh tơi bời khắp nơi. Nhưng Hitler sống được mấy mùa trăng hay rồi cũng tự đào hố chôn mình để đời đời kiếp kiếp bị cả thế giới con người nguyền rủa?

Ngày nay dòng tộc của nhà Hán có thể hiếp đáp và khuynh đảo những tên cộng sản Việt Nam tham sinh úy tử, nhưng họ không thể hiếp đáp và khuynh đảo 95 triệu dân Việt Nam trong và ngoài nước, cũng như khuynh đảo và hiếp đáp 28 nước Á Châu và lại càng không thể hiếp đáp và khuynh đảo cả Hoa Kỳ, Âu Châu và thế giới tự do.Tham vọng bành trướng để chiếm Biển Đông và thôn tính Việt Nam, những người Hán không chỉ là kẻ thù của 95 triệu dân Việt Nam, mà họ còn là kẻ thù của 28 quốc gia Á Châu và kẻ thù của Âu Châu, Hoa Kỳ và cả thế giới tự do. Đứng trước thực tế và sự thật đó, những người Hán tại Hoa Lục phải tự xét lại chỗ đứng của họ đã suy vi mục nát và đang sụp đổ, phải mau mau tự giải phóng chính mình ra khỏi chỗ đứng đang sụp đổ và cứu nước Trung Hoa và cứu NỀN VĂN MINH CÓ CHIỀU DÀI 5000 NĂM LỊCH SỬ và một xã hội hơn 1 tỉ người---tất cả đang trên đà sụp đổ, tan rã và hỗn loạn mà không làm sao tránh được. Muốn tìm kiếm lại ánh hào quang chân thật cho 5000 năm văn minh Trung Hoa thì những con người Hoa Lục phải tự giải phóng họ ra khỏi bóng tối âm u của lòng tham dục và ích kỷ nhỏ nhen---đó chính là những con người đã xô đẩy nền văn minh Trung Hoa thành NỀN VĂN MINH LẠC ĐẠO trong 2000 năm qua để quay về với ĐẠO LÝ CỦA TRỜI VÀ TÂM ĐẠO để phát huy đời sống TINH THẦN, TÂM LINH, ĐẠO ĐỨC VÀ LÝ TƯỞNG cho con người Hoa Lục.

Hoa Lục muốn trở thành quốc gia lãnh đạo Á Châu và lãnh đạo thế giới, nhưng họ phải là những nhà lãnh đạo có LƯƠNG TÂM, ĐẠO ĐỨC VÀ TRÁCH NHIỆM. Ngoài lương tâm, đạo đức và trách nhiệm, những con người Hoa Lục phải tìm hiểu và học hỏi văn minh Tây Phương và Hoa Kỳ để hiểu chính xác TRỜI ĐẤT LÀ GÌ, CON NGƯỜI LÀ GÌ VÀ LỊCH SỬ CỦA CON NGƯỜI LÀ GÌ, chứ không thể làm lãnh đạo Á Châu và thế giới như các Nho quan ngày xưa nữa. Đừng tiếp tục xây những “đại mộng”trên những “hào quang giả dối” của quá khứ “Thiên triều”,vì nó quá tăm tối và u ám--- một quá khứ đầy tội lỗi với anh em đồng loại trong các nước lân bang từ bao ngàn năm qua. Giống như Toynbee đã ân cần khuyên nhủ ÂU Châu: “Hoa Lục hãy ăn năn hối lỗi và sống trong sự khiêm tốn…mau mau quay đầu với ĐẠO LÝ CỦA TRỜI và quay về với TÂM ĐẠO để cứu Trung Hoa và cứu Á Châu thóat khỏi con đường LẠC ĐẠO, nếu muốn tránh đi sự hủy diệt cho văn minh Trung Hoa, vì chống lại Trời Đất và chống lại con người. SỰ LẠC ĐẠO CỦA VĂN MINH TRUNG HOA là sự thật của lịch sử mà người Hán không thể chối cãi được. Nhà Hán chỉ là một dòng tộc và gia tộc mà theo Lâm Ngữ Đường. Như thế, vẫn có quá nhiều thiếu sót để có một tâm hồn quốc gia nên chẳng có ai muốn chết cho quốc gia, thì Hoa Lục tìm đâu ra những con người chết cho thế giới như Hoa Ký đã chết cho cả thế giới từ thời Thế Chiến I tới nay?Trên thực tế của lịch sử trong suốt thế kỷ XX,Hoa Kỳ xứng đáng lãnh đạo thế giới, vì HOA KỲ THỰC SỰ PHỤC VỤ THẾ GIỚI. HOA LỤC MUỐN LÃNH ĐẠO THẾ GIỚI NHƯNG CÓ DÁM THỀ LÀ PHỤC VỤ THẾ GIỚI không, hay chỉ MUỐN CẢ THẾ GIỚI PHỤC VỤ HOA LỤC như các “Thiên triều” Trung Hoa trong quá khứ của lịch sử ? Hoa Lục luôn luôn ôm ấp “đại mộng”lãnh đạo Á Châu và thế giới, nhưng lãnh đạo trên tinh thần dân chủ hóa toàn cầu hay trên tinh thần chủ nghĩa xã hội làng xã của Nho quan phong kiến? Đúng là những con người Hoa Lục vẫn chưa hiểu mình là ai thật.

Những con người Hoa Lục phải tìm hiểu xem mình là ai bằng cách đúng như Lâm Ngữ Đường đã khuyên nhủ, là khảo sát văn minh Tây Phương, văn minh dân chủ, văn minh Do Thái giáo và Kito giáo để đối chiếu và so sánh một cách khách quan, lương thiện, chân thật và ngay thẳng với nền văn minh Trung Hoa. Không phải trên sách vở, mà trên thực tế của đời sống cá thể và tập thể cũng như trên thực tế của lịch sử từ bao ngàn năm qua. Lúc đó chắc chắn những người Hoa Lục sẽ thấy họ là ai trên cuộc đời này. Văn minh và văn hóa của thế giới con người chỉ cần có ba điều cần phải phải tìm kiếm và học hỏi thật thấu đáo---đó là SỰ HIỂU BIẾT VÀ KIẾN THỨC CHÍNH XÁC VỀ TRỜI ĐẤT,VỀ CON NGƯỜI VÀ LỊCH SỬ CỦA VĂN MINH. Đó là cả ba giá trị mà cả nền văn minh Đông Phương đã có 5000 năm lịch sử mà vẫn chưa có được, nên mới thành VĂN MINH LẠC ĐẠO- nghĩa là mất cả ĐẠO TRỜI và mất luôn TÂM ĐẠO- cũng như NHỮNG BÀI HỌC THỰC TẾ CỦA LỊCH SỬ VĂN MINH nên từ đó mới phát sinh có 15 khuyết điểm trong đời sống thực tế và trong lịch sử và bây giờ thì đang mấp mé bờ hủy diệt, nếu không đi vào PHỤC HƯNG.