THỰC TRẠNG XÃ HỘI VIỆT NAM SAU GẦN 70 NĂM DƯỚI GỒNG CÙM KHẮC NGHIỆT CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM. (bài 1)

Nguyễn Anh Tuấn

Xã hội Việt nam hiện nay là một xã hội đang trong tiến trình sụp đổ và tan rã.

Mối tương quan màu nhiệm và thiêng liêng giữa Đấng Tạo Hóa và con người đã sụp đổ, và mối tương quan giữa con người và con người còn sụp đổ thê thảm hơn.


Mối tương quan quan trọng nhất là mối tương quan giữa người dân và chính quyền, và mối tương quan giữa người dân với nhau trong hợp tác xã hội chưa bao giờ xây dựng được. Người dân và chính quyền, cả hai không bao giờ tin nhau; đồng thời chính người dân với nhau cũng chẳng có ai dám tin ai. Đó là thực trạng Việt Nam- một thực trạng nói lên đất nước này đang trên bờ vực thẳm của chia rẽ. Không tìm cách chấm dứt bi kịch chia rẽ khủng khiếp này dân tộc Việt Nam sẽ không bao giờ thoát được xiềng xích nô lệ của Tân Thực Dân Hán Tộc đã âm mưu giăng bẫy để chiếm đoạt Việt Nam từ gần một thế kỷ nay,đặc biệt là sự viện trợ ồ ạt cho cộng sản Bắc Việt trong chiến tranh tiến chiếm Miền Nam; bọn cộng sản Bắc Việt lúc đó đang sống với những đam mê nóng bỏng và mù quáng của những kẻ tranh quyền cướp nước đang cần súng đạn nên chúng chẳng bỏ qua một miếng mồi nhử nào từ Hoa Lục đưa tới .Và ngày nay nhìn đảng cộng sản Việt Nam đứng trước hiểm họa mất nước và đứng trước những khuynh loát gần như tất cả mọi phương diện của Tân Thực Dân Hán Tộc, bọn buôn dân bán nước nhơ nhớp và đê hèn này chỉ biết ôm đầu âm thầm than thở về thân phận não nề, bi đát của chúng: “Cá cắn câu, biết đâu mà gỡ. Chim vào lồng, biết thủa nào ra?”. Đây đúng là hình ảnh kẻ cắp gian tham gặp bà già quỉ quái.

Dân tộc Việt Nam đã từng là nạn nhân của nền văn hóa phong kiến lạc hậu của Nho quan hủ bại của Trung Hoa từ mấy ngàn năm qua. Và trong thế kỷ 20 thì trở thành nô lệ của văn hóa vô thần và duy vật của cộng sản Hoa Lục. Bản chất của hai thứ văn hóa nhập cảng từ nước Tàu vào đầy tính cách phô trương không có thực chất của một nền VĂN MINH TINH THẦN ( spiritual civilization ) hợp với sự thật và lẽ phải và với lòng Trời và hợp với lòng người; ngược lại mang đầy tính chất phàm tục và dung tục vô độ đã làm cho con người Việt Nam không mấy khi đoàn kết với nhau được. Đây là chỗ vô cùng nguy hiểm cho con người và xã hội con người khi văn minh và văn hóa không bắt nguồn từ ĐẠO LÝ CỦA TRỜI và giá trị NHÂN BẢN TÂM LINH (spiritual humanism) của con người để làm nền móng cho một vũ trụ quan và nhân sinh quan trong văn minh và văn hóa. Phải chăng đây là hai giá trị mà chính Lâm Ngữ Đường khi nói về “sự mất mát không lấy gì bù đắp được” của nền văn minh Trung Hoa?

Văn Minh trung Hoa bái vật


Vì văn minh văn hóa Trung Hoa mang bản chất bái vật (idolatrous civilization) đầy tính chất phàm tục và dung tục vô độ nên trong những xã hội phong kiến của Nho quan hủ bại tại Việt Nam và Trung Hoa luôn luôn tôn thờ và tôn vinh quyền cao chức trọng, tôn vinh học vị học thức, và tôn vinh giàu sang phú qúy của cải vật chất; ngược lại khinh bỉ những người không có chức, có quyền, thiếu học hay thất học, khinh bỉ những người nghèo khó và bất hạnh trong xã hội. Đặc biệt là riễu cợt và lăng nhục hay phỉ báng những con người có lý tưởng cao đẹp khác người. Phần đông cho rằng những con người lý tưởng là những con người “không thực tế” hay “đi trên mây trên gió “.

Sống trong những xã hội như thế con người thèm khát được tôn vinh, kính nể và rất sợ hãi bị “đời khinh bỉ” nên con người lúc nào cũng sẵn sàng lao đầu vào các cuộc tranh danh đoạt lợi, tranh bá đồ vương và tranh quyền cướp nước…để hy vọng có chức, có quyền, có bằng cấp học vị, giầu sang phú quý để “rạng rỡ với đời”, để được cái cảm giác rất thú vị là “nghênh ngang một cõi trên đầu còn ai”hay có đủ tin tưởng để tự cho phép mình được quyền “mục hạ vô nhân”với người khác. Tầng lớp tinh hoa trong xã hội thường coi “cửa Khổng sân trình” là nơi chốn để tạo cho họ vinh hoa phú quý, vinh thân phì gia. Giấc mộng lớn của họ là “tiến vi quan, đạt vi sư”.

Đó là những ngả đường danh lợi thênh thang của tầng lớp Nho quan. Trong thời hiện đại thì tầng lớp trí thức, dù họ được đào tạo ở Tây Phương, nhưng dòng máu và bản chất của họ vẫn như người Nho quan cũ, nghĩa là vẫn nghĩ danh lợi và vinh hoa phú quý là cứu cánh tối hậu cho riêng mình.Tâm hồn và trí tuệ không mấy khi sống cho quốc gia. Kết quả là đời sống xã hội luôn luôn xung đột,sâu xé để con người úy kỵ, ghen tuông và triệt hạ lẫn nhau để được hơn người và để được “ăn trên ngồi chốc” hay được “ngồi trên đầu trên cổ “ người khác. Cái tiểu ngã và cái bản năng u ám này của con người được củng cố, duy trì và phát triển nên lúc nào cũng sợ hãi bị “thua người khác” hay sợ người khác hơn mình thì “nhục” quá!

Những con người như thế nhìn tài năng và sự thành đạt của người khác với tất cả ác cảm và úy kỵ để rình mò người ấy sơ hở là tấn công tới tấp, không chút nương tay chỉ vì lòng ghen tỵ nhỏ nhoi. Những con người có chức, có quyền, có địa vị, có học thức và bằng cấp hay giầu sang phú quý của cải vật chất; họ không chỉ nghĩ là không ai được phép hơn họ hay được phép bằng họ,mà những ai tỏ ra hơn họ là khó yên thân với họ lắm. Những “kẻ dưới” không khúm núm, không nịnh hót, xưng tụng, tôn vinh họ là một sự thất kính và vô lễ khó tha thứ. Những con người này sống với cái “tiểu ngã” của họ nên luôn luôn sống với những ảo tưởng “cao sang quyền quý” của họ, nhờ đó họ thường nhìn đời và nhìn người khác bằng “nửa con mắt”.

Những con người tự cho mình là “hơn người” hay “những người bề trên” và “cao sang quyền quý” hơn người luôn luôn xử dụng và lạm dụng những chiếc áo của họ để che đậy những thiếu sót và nhược điểm của họ, họ không bao giờ thèm chú ý tới con người thật sự nên họ rất xa lạ với những GIÁ TRỊ NHÂN BẢN CHÂN CHÍNH VÀ CAO CẢ KHẢ KÍNH của con người lý tưởng. Đời sống xã hội vì thế rất vắng bóng những chân nhân sống với lý tưởng, đạo đức, tâm linh và những giá trị tinh thần của đời sống. Con người không đến với nhau bằng con người, mà đến với nhau hoàn toàn bằng những cái áo khoác ngoài thân xác hay đeo mặt nạ đến với nhau nên đời sống xã hội với những con người không mấy khi biết tôn trọng nhau, yêu thương nhau và đùm bọc và hy sinh cho nhau, mà đời sống xã hội toàn thấy sự khinh miệt, ác cảm và đố kỵ ghen tuông giữa người và người. Từ đó dẫn xã hội con người, không phải để sống với nhau và hợp tác với nhau để duy trì và bảo vệ đời sống riêng tư và đời sống chung của xã hội---mà xã hội đó trở thành đấu trường hung hãn triền miên của tranh danh đoạt lợi, tranh bá đồ vương, tranh quyền cướp nước hay tranh khôn tranh dại. Con người đến với nhau và ôm theo toàn là hạt giống để gây mầm cho sự chia rẽ, ly tán và đổ vỡ. Con người xa cách và chia lìa nhau thật buồn bã và đau xót…tại sao?

Văn Minh lạc đạo


Tại vì họ đều là sản phẩm của một NỀN VĂN MINH LẠC ĐẠO , và MỘT NỀN VĂN HÓA QUÁ DUNG TỤC VÀ PHÀM TỤC du nhập từ Trung Hoa và Tây Phương vào Việt Nam. Đây là những nền văn hóa chỉ biết tôn vinh những giá tri giả tạm phù phiếm bên ngoài, cổ súy cho những mưu mẹo lừa đảo để cho con người tàn hại lẫn nhau để tìm sự sống, và làm cho con người và xã hội con người sống chia lìa ngăn cách với NHỮNG GIÁ TRỊ CỐT LỎI LÀM NÊN SỰ SỐNG như TINH THẦN, ĐẠO ĐỨC, TÂM LINH và LÝ TƯỞNG để xây dựng đời sống xã hội, để con người sống có nhau, sống cho nhau, sống vì nhau như chim liền cánh ,như cây liền cành thì kiếp nhân sinh trên trần gian này sẽ đẹp biết bao. Trong lúc chia rẽ là tự đào hố chôn mình và chôn cả một dân tộc.

Chính bản chất của các nền văn minh lạc đạo và văn hóa bái vật đầy tính chấy phàm tục và dung tục đã dẫn xã hội Việt Nam và Trung Hoa rơi vào vực thẳm chia rẽ. Muốn đi đến ĐOÀN KẾT DÂN TỘC thì phải tìm mọi cách để chấm dứt BI KỊCH CHIA RẼ thảm khốc này, bằng cách tự giải phóng mình ra khỏi cánh cửa tù ngục của văn minh và văn hóa phàm tục và dung tục của Đại Hán để xây dựng lại nền VĂN HIẾN và VĂN HÓA VIỆT NAM trên TINH THẦN VIỆT ĐẠO là dòng Đạo Lý Nguyên Thủy của Tổ Tiên Hùng Gia 18 đời, tức ĐẠO THỜ TRỜI và TÂM ĐẠO, sau đó đi đến một tổng hợp với nền VĂN MINH DÂN CHỦ TOÀN CẦU.

Đây là những bước khởi đầu cho CUỘC CÁCH MẠNG DÂN CHỦ ĐÁY TẦNG tại Việt Nam,Trung Hoa Lục Địa và các nước Á Châu vào thời hậu cộng sản. Khi nhìn vào thực trạng xã hội Việt Nam và Trung Hoa Lục Địa hiện nay, chúng ta thấy hai xã hội đó đang trên đà sụp đổ và tan rã, vì tất cả những giá trị làm nên sự sống cho con người và cho xã hội Việt Nam và Trung Hoa đã bị đục khoét, ăn ruỗng dần mòn bởi chính bàn tay của những người nắm trọn quyền lực quốc gia với bản chất cách mạng dựa trên bạo lực, dối trá, lừa đảo, hận thù và phá hoại.

Trong lúc ba giá trị then chốt nhất cho đời sống xã hội như:


----Đạo đức xã hội và đạo đức quốc gia

----Công lý xã hội cho tất cả mọi người và công lý cho những người nghèo

----Sự ổn định nhân tâm và ổn định cuộc sống của toàn dân


Ba giá trị làm nên đời sống của người dân và làm nên đời sống của xã hội gần như đã hoàn toàn biến mất trong xã hội việt Nam và Trung Hoa. Ba giá trị này giống như sự sống của con người trong vũ trụ thiên nhiên. Con người cần hơi thở, ánh sáng mặt trời, khí trời và nước uống cũng như của ăn mới sống được. Ba giá trị này cũng làm nên MỌI SỰ SỐNG TRONG VŨ TRỤ và làm nên TRẬT TỰ THIÊN NHIÊN (the order of nature). Khi con người hiểu được trật tự thiên nhiên và sự vận hành của vũ trụ thiên nhiên là đem đến sự sống cho con người và cho muôn sinh vật cũng như cỏ cây hoa lá thì con người sẽ tìm mọi cách để sống hài hoà với thiên nhiên và sống trong trật tự thiên nhiên mà các nhà Đạo Học Đông Phương thường gọi là “sống thuận Thiên” hay như “ta cùng Trời Đất ba ngôi sánh” như các sĩ phu đất Việt thường mơ ước. Trên thực tế con người trên trần gian này phần đông vẫn sống xa lạ với Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa, Thượng Đế hay Đấng Tối Cao (the MOST HIGH) mà tất cả các chính giáo muốn dìu dắt con người trở về để chấm dứt mọi khổ đau và tìm được CHÂN HẠNH PHÚC cho thế giới con người.

Vì tâm hồn và trí tuệ sống trong bóng tối VÔ MINH nên phần đông con người không nhận ra sống trong vũ trụ thiên nhiên là sống trong vòng tay vô cùng thiêng liêng và màu nhiệm của ĐẤNG TẠO HÓA. Nhờ ĐỨC HIẾU SINH CỦA ĐẤNG TẠO HÓA mà con người và muôn sinh vật và cỏ cây hoa lá mới sống được. Tất cả sự sống của con người giầu-nghèo, sang-hèn, quyền cao chức trọng hay những người hữu thần hay những kẻ tự nhận họ là những kẻ “vô thần”---tất cả đều bắt đầu sự sống của họ bằng HƠI THỞ và tất cả đều chấm dứt sự sống sau HƠI THỞ cuối cùng của mỗi con người. Sự thật hiển nhiên đó cho chúng ta thấy được một sự thật khác---đó là trước mắt ĐẤNG TẠO HÓA, tất cả con người đều bình đẳng trước sự sống mà ĐỨC HIẾU SINH CỦA ĐẤNG TẠO HÓA đã ban cho tất cả con người, dù người đó là ai thì đều bình đẳng trong quyền sống như nhau.Thế giới thiên nhiên là thế giới hữu hình, ai cũng nhìn thấy---NHƯNG SỰ SỐNG CỦA CON NGƯỜI LÀ HƠI THỞ THÌ VÔ HÌNH, VÔ ẢNH, VÔ THANH VÔ XÚ không ai có thể nhìn thấy được SỰ SỐNG LÀ HƠI THỞ. Vì thế HƠI THỞ là một giá tri vô cùng thiêng liêng và màu nhiệm. Con người vì vô minh nên không có khả năng để chiêm ngưỡng CHÂN DUNG TỐI CAO CỦA ĐẤNG TẠO HÓA---NGƯỜI đã ban sự sống cho họ, nhưng họ đã chối bỏ, khước từ như những kẻ bội tình, vong ân và bội nghĩa với SỰ SỐNG CỦA CHÍNHHỌ. Điều cần thiết nhất đối với con người là hiểu được SỰ SỐNG của mình bắt đầu từ đâu hay từ MỘTNGUỒN SỐNG VÔ HÌNH tràn đầy trong vũ trụ thiên nhiên .Đó là KHÍ TRỜI.

Không ai nhìn thấy KHÍ TRỜI nhưng không có KHÍ TRỜI không có gì có thể sống được. Trong khi đó KHÍ TRỜI CHÍNH LÀ HIỆN THÂNCỦA ĐẤNG TẠO HÓA, THƯỢNG ĐẾ, THIÊN CHÚA hay ĐẤNG TỐI CAO.

Tại sao ?

Tại vì ĐẤNG TẠOHÓA, THƯỢNG ĐẾ, THIÊN CHÚA hay ĐẤNG TỐI CAO CHÍNH LÀ SỰ SỐNG. Khi nào con người còn cần sự sống thì con người còn cần Đấng Tạo Hóa---bởi vì Đấng Tạo Hóa là sự sống. Không có Đấng Tạo Hóa con người không tìm đâu ra sự sống. Và thế giới thiên nhiên và trật tự thiên nhiên được dựng nên bởi LUẬT LỆ THIÊN NHIÊN ( natural laws ) trên một nền tảng vững chắc là ĐẠO ĐỨC, CÔNG LÝ VÀ ỔN ĐỊNH để đem sự sống cho con người và cho muôn loài. Đây là một sự thật quá hiển nhiên và đơn giản. Từ đó cho thấy xây dựng lại mối tương quan giữa con người và Đấng Tạo Hóa cũng có nghĩa là xây dựng mối tương quan với nguồn sống vô biên và sung mãn của chính mình. Con người, kể cả những kẻ tự nhận là “vô thần”có thể chối bỏ Đấng Tạo Hóa, nhưng họ không thể chối bỏ nguồn năng lực vô biên trong vũ trụ đã đưa sự sống đến cho họ.

Văn minh và văn hóa Trung Hoa, dưới chế độ phong kiến và dưới chế độ cộng sản đã có những “mất mát không lấy gì bù đắp được” cho con người và xã hội con người. Đó là mối tương quan mật thiết giữa con người và SỰ SỐNG VÔ BIÊN TRONG VŨ TRỤ---tức ĐẤNG TẠO HÓA cũng như làm mất luôn GIÁ TRỊ NHÂN BẢN TÂM LINH là nguồn gốc của ánh sáng trí tuệ và tâm hồn và từ đó con người mất luôn khả năng sáng tạo. Đây chính là “sự mất mát không lấy gì bù đắp được” mà Lâm Nhữ Đường đã nhận ra nơi nền văn minh của đất nước ông.

XÃ HỘI CON NGƯỜI MUỐN SỐNG PHỒN VINH THỊNH VƯỢNG, THANH BÌNH AN LẠC VÀ HẠNH PHÚC THÌ CON NGƯỜI PHẢI LẤY LUẬT THIÊN NHIÊN ĐỂ XÂY DỰNG TRẬT TỰ XÃ HỘI TRÊN NỀN TẢNG ĐẠO ĐỨC, CÔNG LÝ VÀ ỔN ĐỊNH. ĐÂY CŨNG LÀ NỀN TẢNG CỦA LÝ TƯỞNG CHÍNH TRỊ TRONG MỘT XÃ HỘI DÂN CHỦ. BỞI VÌ KHI TRẬT TỰ XÃ HỘI CỦA CON NGƯỜI XÂY TRÊN NỀN TẢNG ĐẠO ĐỨC, CÔNG LÝ VÀ ỔN ĐỊNH THÌ TRẬT TỰ XÃ HỘI KHÔNG KHÁC GÌ TRẬT TỰ THIÊN NHIÊN TRONG TRỜI ĐẤT

Nguyên tắc, tiêu chuẩn và giá trị đầu tiên của dân chủ là TỰ DO, BÌNH ĐẲNG và ĐẠO ĐỨC. Xã hội dân chủ được thành lập nên bởi những con người tự do, bình đẳng và đạo đức. Trong xã hội dân chủ, người dân muốn sống tự do và bình đẳng với người khác, họ phải có đạo đức. Bởi vì xã hội dân chủ được xây dựng trên nền tảng ĐẠO ĐỨC, CÔNG LÝ VÀ ỔN ĐỊNH để bảo vệ quyền tự do và bình đẳnng của mọi người không bị chính quyền hay bất cứ ai vi phạm hay tước đoạt.

Đời sống con người trong xã hội dân chủ rất ổn định, an bình và hạnh phúc, vì xã hội đó không chỉ hợp với sự thật và lẽ phải, mà hợp cả với lòng Trời và lòng người nên rất vững vàng và luôn luôn ổn định.

Khi một xã hội rơi vào trạng thái băng hoại và tan rã như xã hội Việt Nam và Trung Hoa hiện nay cũng chỉ vì nhửng điều kiện làm nên sự sống không còn nữa hay đã sụp đổ. Đứng từ quan điểm của chế độ Dân Chủ mà xét đoán thì xãi hội Việt Nam mà trong đó có 90 triệu người đang sống đều bị tước đoạt quyền sống, quyền tự do, quyền tư hữu và quyền tìm kiếm hạnh phúc của họ. Chính vì lẽ đó xã hội Việt Nam đang rơi vào hỗn loạn và tan rã tận nền tảng mà không còn cách nào để cứu vãn. Ở đó, người dân không chỉ mất niềm tin vào chính quyền, mà những người dân cũng không có ai tin ai nữa. Đời sống của con người trong xã hội đó gần như hoàn toàn vô vọng vì phải sống thường xuyên trên bi kịch CHIA RẼ. Trong khi đó, sự lớn mạnh và sự phồn vinh thịnh vượng về vật chất cũng như tinh thần của một dân tộc tùy thuộc tài nguyên nhân lực, tài nguyên thiên nhiên và tùy thuộc vào năng lực và tài năng cũng như khả năng sáng tạo của người dân. Đây mới đúng là NHỮNG GIÁ TRỊ ĐA NGUYÊN vĩ đại tiềm ẩn trong 90 triệu dân Việt Nam. Nhưng những giá trị đa nguyên lớn lao này đã bị đàn áp, đè bẹp hay hủy diệt tơi bời bởi những kẻ mù quáng và mê sảng của chế độ độc tài cộng sản. Tại sao con người tranh đấu lại chỉ đòi đa nguyên đa đảng, mà không tranh đấu để bảo vệ giá trị đa nguyên của một dân tộc đang bị phá sản bởi những đam mê quyền lực và danh lợi ích kỷ vô độ và mù quáng của những người cộng sản đang nắm trọn quyền lực để cai trị quốc gia?

Từ một xã hội phong kiến con người đã mất hết tự do và quyền sống để sống trong nghèo khổ, lạc hậu với bao căn bệnh trầm kha của bao ngàn năm lịch sử di lưu hoán hóa đọng lại. Đây là một hệ lụy chồng chất do những người thống trị của các chế độ quân chủ chuyên chế và phong kiến của Nho quan nắm vai trò thống trị. Những con người này không chỉ làm chính trị lầm, mà họ làm văn hóa cũng đầy dẫy mất mát, khiếm khuyết và sai lầm đúng như Lâm Ngữ Đường đã nhận định về văn minh Trung Hoa. Trong bối cảnh lịch sử tang thương và đen tối đó, con người đã du nhập cách mạng cộng sản từ Âu Châu vào các xã hội Việt Nam và Trung Hoa với chủ trương BẠO LỰC, HẬN THÙ, DỐI TRÁ, LỪA ĐẢO và PHÁ HOẠI toàn diện và phá hoại triệt để, để rồi cuối cùng đứng bơ vơ trên sự bất lực với sự nghèo khổ xác xơ và rũ liệt của một dân tộc đang lao xuống vực thẳm. Trong lúc giai cấp thống trị thì tiền rừng bạc biển. Tại Hoa Lục dù kinh tế có thành tựu tới đâu cũng chỉ là những chiếc áo khoác ngoài thật lộng lẫy để che lấp những con bệnh trầm kha của xã hội Trung Hoa đang từ từ rơi vào hỗn loạn và tan rã là điều không thể nào tránh được. Văn minh và văn hóa làm nên giá trị tinh thần của một dân tộc. Giá trị tinh thần đó đem đến ĐẠO ĐỨC, CÔNG LÝ và ỔN ĐỊNH NHÂN TÂM cho con người và ổn định xã hội. Đó là ba giá trị nền tảng không chỉ bị phá sản và sụp đổ tại Việt Nam mà cả Trung Hoa Lục Địa cũng bị phá sản và sụp đổ thê thảm. Sự thành tựu về kinh tế tại Hoa Lục là sự thật không thể phủ nhận được. Nhưng những giá trị TINH THẦN của nền văn minh Trung Hoa đã và đang bị các chế độ phong kiến và ngày nay là chế độ cộng sản độc tài tự tay phá hủy tận gốc rễ làm cho hơn một tỉ người Trung Hoa không còn đời sống tinh thần nữa. Nếu những người lãnh đạo Hoa Lục hiện nay không mau mau thức tỉnh trước những đam mê và tham vọng bành trướng mù quáng của họ để quay về tự cứu và phục hưng lại ĐỜI SỐNG TINH THẦN thì NỀN VĂN MINH TRUNG HOA SẼ VĨNH VIỄN SỤP ĐỔ.

Đây là một hệ lụy của lịch sử mà những ai gieo nhân nào thì gặp quả ấy. Những hệ lụy và những vấn nạn sâu dày chồng chất từ bao thời đại chưa giải quyết được thì lại du nhập thêm cuộc cách mạng cộng sản chỉ sản sinh thêm những thảm họa cho xã hội con người. Dù cách mạng cộng sản đã liên tục lên án chế độ phong kiến và chế độ quân chủ chuyên chế ở các nước Đông Phương. Nhưng khi cách mạng thành công và đã nắm được trọn vẹn quyền lực thì giai cấp thống trị lại phong kiến và chuyên chế độc ác gấp trăm ngàn lần hơn giai cấp thông trị cũ. Chế độ độc tài cộng sản không chỉ đè bẹp con người mà còn đè bẹp và phá hủy tất cả mọi phạm trù giá trị của xã hội. Văn hóa cách mạng cộng sản là văn hóa vô thần nên tất cả những gì làm nên đời sống tinh thần của con người đều đã bi truy lùng săn đuổi và hãm hại tơi bời khắp nơi. Luật pháp thì bất minh, bất chính và bất công không bút nào tả xiết được. Chính trị thì man rợ và độc ác hơn thú dữ, và kinh tế thi trí trá, lật lọng, gian tham vô độ hay đi cướp nhà cướp của và cướp cả tài sản, ruộng vườn của dân .

Xã hội mà những người cộng sản dựng lên tại Việt Nam,Trung Hoa và các nước Á Châu, con người nhìn đâu cũng thấy bạo lực, nhìn đâu cũng thấy dối trá và lừa đảo, nhìn đâu cũng thấy hận thù, và nhìn đậu cũng thấy phá hoại. Cách mạng cộng sản không chỉ sai lầm về văn hóa, sai lầm về chính trị, sai lầm về luật pháp, mà họ còn sai lầm về kinh tế nữa.