Sự Thật Sẽ Giải Thoát Chúng Ta

Hương Giang



Hôm nay tôi bật khóc vì Trương Minh Tam bật khóc

Tôi bật khóc vì Đặng Xuân Diệu “đòi quyền ăn cơm”

Mẹ Việt Nam ơi! Từ bao giờ chúng con đã quay lưng

với anh em mình với nỗi đau của mẹ.


“Chúng hoàn thành đường băng rồi”

tiếng biển vọng về trong gió xé

Nước mắt mẹ trào cùng bùn đỏ Tây Nguyên

Hai mươi năm sau

mảnh đất này sẽ còn tên hay mất tên

Sao bài thơ tôi hôm nay

toàn những tên người đã chết

Đinh Đăng Định đã chết rồi, Huỳnh Anh Trí cũng chết

Liệu Đặng Xuân Diệu có còn sống được không !?


Nắm tay tôi đi em, đừng để mình chìm giữa mênh mông

Của cô đơn và bóng đêm hung bạo

Khóc cùng tôi đi em, trái tim nào không rướm máu

Khi nghe tiếng gào Đặng Xuân Diệu trong đêm.


Nhưng xin đừng nói với người mẹ già vẫn mòn mỏi chờ tin

Rằng người thanh niên khát sống đã không còn muốn sống

Đừng nói với mẹ rằng

tự do đã cúi đầu trước đám đông câm lặng

Dân tộc này

sẽ hoài chìm trong bóng đêm


Đây những giọt máu của Đặng Xuân Diệu còn đỏ nguyên

Nhưng sự thật bầm đen không còn lối thoát

Ai đã bán đứng Tây Nguyên?

Ai cắt lìa Bản Giốc?

Ai mặc đảo xa bờ?

Ai chia lìa Tục Lãm?

Ải Nam Quan buồn, gió giật từng cơn




Đây những giọt máu của Đặng Xuân Diệu còn đỏ nguyên

Gởi tặng quê hương này đớn đau bỏng cháy

Nắm tay tôi đi em, đất nước này sẽ thành cơn bão dậy

Chỉ sự thật mới giải thoát chúng ta …


Nắm tay tôi mình dựng lại mái nhà

Nơi bếp lửa mẹ nhen còn ấm

Nơi chàng Gióng vươn vai thành Phù Đổng

Nơi ta nhắm hướng tìm về sau bão tố phong ba.


Nhưng hôm nay - Nắng vẫn thơm mùi rạ trước hiên nhà

Tôi bật khóc vì Trương Minh Tam bật khóc

Vì Đặng Xuân Diệu “đòi quyền ăn cơm”

Có chạnh lòng xin em chớ quay lưng

Đừng để máu người tù khô trên nền ngục tối

Tựa vai tôi mình cùng nhau bước tới


Nắm tay tôi đi em

Mình đưa Đặng Xuân Diệu về nhà.