"Thiên đường Cộng sản "

Tô Oanh


1.- Những cái DANH THIẾP cũng bị cầm tù


Sau một tháng ở Hoa Kỳ, tôi về Việt Nam vào 9:30 PM ngày 20/5/2014. Ra khỏi máy bay, tôi liền bị 10 thanh niên không mặc sắc phục thuộc lưc lượng nào ( nó giống bụi đời Chợ Lớn thì đúng hơn ) bủa vây và đưa vào phòng xét hỏi. Hành lý bị lục tung, hộ chiếu, visa và điện thoại đã bị lũ côn đồ cướp ngay khi tôi vừa rời khỏi cầu thang máy bay.

Tưởng mình sẽ yên thân vì mình đã khai hết những gì mà họ muốn hỏi . Biên bản cũng chỉ lập môt bản và tôi cũng đã ký ( tuy nhiên tôi cũng chẳng cần đọc lại bởi chuyến đi của chúng tôi là công khai, đúng pháp luật ). Laptop và ổ cứng gắn ngoài và 6 cái USB cũng đã đươc các Tin tặc có hạng kiểm tra. Người ta còn lôi đươc cả những văn bản của các chủ cũ chiếc laptop đã xoá cách đây không dưới 5 năm. Anh “ Quảng nổ “ ở Đại hoc bách khoa quả có ích cho ngành an ninh cộng sản.

Tôi được phép cho cả các thứ vào trong va ly. Cho đến khi được ra về họ mới gọi lại thu giữ những thứ trên đây gần 2 tuần lễ mới trả (dĩ nhiên là tiền thuế của dân phải chi cho xăng xe từ Hà Nội lên Bắc Giang để trả tôi)….

Vì an ninh, vì tôi bắt tay với thế lực thù địch nên họ làm thế là phải đối với cái nhìn và hiểu biết của họ. Nhưng điều lạ lùng hơn cả là họ đã tịch thu tất cả các Danh thiếp của tôi mà mọi người bên Hoa Kỳ đưa cho tôi theo phép lịch sự mỗi khi gặp gỡ và làm việc cùng nhau. Danh thiếp người Việt, người Tây và các quan chức Hoa kỳ quá nhiều, tôi phải để ra 2 nơi ( va ly và cặp xách tay ). Thế nhưng sau khi hải quan khám xét hàng, những danh thiếp này đã được an ninh Bộ công an ( không phải an ninh sân bay ) thu hồi cho vào túi nylon tất cả. Họ đã gặng hỏi tôi rất nhiều về cái danh thiếp mang tên ông Dũng có ghi là đảng viên đảng Việt Tân và danh thiếp bà trợ lý của ông phó thứ trưởng bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ( bởi tôi có ghi phía sau là Nếu gặp rắc rối thì liên hệ với bà ).

Thương cho các DANH THIẾP vô tri mà cũng bị cầm tù. Tôi bị giam và bị xét hỏi, không được liên lạc với ai chỉ có 7 tiếng đồng hồ. Còn những danh thiếp kia lại bị cầm tù vô thời hạn, chẳng bao giờ trở lại với chủ của nó là tôi !!!

Danh thiếp chủ yếu in bằng Anh ngữ mà tôi lại dốt tiếng Anh nên dù có bị tịch thu cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống và công việc của tôi. Có điều tôi thấy khía cạnh Pháp lý mà cầm tù những cái danh thiếp e rằng Não trạng của họ là có vấn đề, còn Nhân quyền ở “xứ Thiên đường “ nó là như thế nào đây ?

Các bạn Việt kiều bên Hoa kỳ, các quan chức ( Hoa kỳ và Quốc tế ) đã trao tôi Danh thiếp cũng phải thông cảm với tôi là tôi đã mất hết đia chỉ liên lạc của các bạn bởi những cái danh thiếp của tôi đã bị cầm tù trong “ xứ thiên đường” mất rồi, nó chẳng bao giờ trở lại túi áo của tôi nữa ! Hoàn canh khách quan buộc tôi phải cáo lỗi cùng quý vị do không giữ nổi những cái danh thiếp của mình !

2.- Cướp điện thoại và hộ chiếu- hành động côn đồ bất chấp pháp luật


Nhân ngày tự do báo chí thế giới, tôi được bà dân biểu Loretta Sancher mờì sang Hoa kỳ dự buổi điều trần “ Hướng tới một nền báo chí độc lập cho Việt Nam “ tại Quốc hội Hoa kỳ. Trong những ngày ở Hoa kỳ, chúng tôi được gặp nhiều vị dân biểu phụ trách các vấn đề Ngân sách, Ngoại giao , thành viên trong phái đoàn đàm phán để Việt nam gia nhập tổ chức TPP…của Quốc hội. Chúng tôi cũng hân hạnh được tiếp kiến vị Phó thứ trưởng Ngoại giao Hoa kỳ. Ở đâu, lúc nào chúng tôi cũng chỉ đề nghị chính phủ Hoa kỳ và các tổ chức Quốc tế giúp đỡ Việt Nam ( kể cả tinh thần và vật chất ). Vậy mà khi chúng tôi trở về Việt nam đã được nhà nước Việt Nam đã coi chúng tôi là phần tử phản động bắt tay với thế lực thù địch nước ngoài. Cá nhân tôi đã được an ninh sân bay Nội Bài sử sự như sau :

Tôi vừa bước chân ra khỏi máy bay đã được hai thanh niên áp sát và khống chế. Tất cả đám an ninh hơn 10 người tham gia bắt giữ tôi đều không mặc sắc phục công an. Đang ngó nhìn xem nơi nào là cổng an ninh, nơi nào là nơi đến nhận hành lý thì tôi bị một thanh niên với ngón nghề điêu luyện đã cướp Hộ chiếu của tôi. Thật ngỡ ngàng, tôi chưa kịp phản ứng gì thì một thanh niên khác xô tới cướp luôn điện thoại trong túi tôi. Vậy là tôi đã không có cơ may báo tin cho các con đang chờ tôi ngoài cổng sân bay…

Đám người khống chế tôi, bắt tôi đi theo họ vào mấy phòng ở tầng trệt rồi kéo tôi lên một phòng trên tầng 2. Tất cả các phòng tôi được họ lôi vào đều không ghi tên và cách kê đặt giường, bàn ghế thì có lẽ đây chỉ là nơi hỏi cung và tạm giam mà thôi. Tôi băn khoăn vì hành lý chưa đến nhận, họ nói rằng chúng tôi sẽ đến nhận cho …( ôi cảm động làm sao vì ½ số thuốc tây mang về cho cháu Ngoại đã bị mất tự bao giờ ! ). Rồi cuộc lấy cung cũng bắt đầu sau khi Hải quan vào kiểm tra hàng trong va li của tôi. Với tâm trạng bị mất tự do vì bị 10 thanh niên khoẻ mạnh khống chế nên tôi cũng đành trả lời theo câu hỏi của họ cho xong để sớm được thả ra về…Nào là ai mời, liên hệ với ai, gặp những ai, có gặp Việt Tân không, tên gì, nhận xét gì về họ ?

Họ đã chủ động cho tôi nhận xét về Việt Tân. Tôi liền nói thẳng với họ rằng : những người tôi gặp đều là trí thức có trình độ, các cô gái rất xinh xắn và quan chức VN có người như ông Đỗ Hoàng Điềm thì phúc cho dân cho nước. Có lẽ vì câu này mà tôi đã bị họ trả thù bằng cách thu ( không biên bản ) một laptop, 1 ổ cứng nối ngoài của máy tính dung lượng 750Gb, 6 USB ( có 3 do cô Vân nhờ đem về tặng bạn tại VN ). Tất cả những thứ bị thu giữ đều đã qua sử dụng và bộ phận kỹ thuất đã kiểm tra và cho phép tôi bỏ vào va li, chỉ khi sắp lên xe về nhà tôi mới bị gọi lại để họ thu mấy thứ trên đây.

Cuộc lấy lời khai của tôi diễn ra từ 9:30PM ngày 20/5 cho đến 4:15 AM ngày 21/5 theo giờ Hà Nội. Người ta đã gọi công an Bắc Giang lên nhận và đưa tôi về tận nhà vào hồi 5:30 AM ngày 21/5. Từ hôm đó tới nay, tôi vẫn còn bị ốm nặng do ho nhiều, nhức đầu, đau người nên bỏ cả ăn. Nhưng tôi tuyệt nhiên không tiếc các thứ đã bị mất, bởi nó chỉ là thứ đồ cũ giá trị chưa đến 4,5 triệu VND. Song tôi cứ nghĩ mãi một điều : Xứ sở Thiên đường là như vậy ư ? Tôi không còn quyềt công dân nữa hay sao mà họ bắt giữ tôi như một tội phạm ? Tôi đã làm gì sai khi tôi sang Mỹ ? Kẻ nào đã cấp Hộ chiếu cho tôi đi mà nay lại vô cớ thu lại không một lời giải thích ? An ninh sân bay nghĩ gì khi dùng phần mềm chuyên dụng ( tin tặc ) để lôi thông tin trong máy tính của công dân ( mà máy tính đó đã qua 2 chủ sở hữu mới đến tôi ) !An ninh sân bay tự cho mình cái quyền bắt giữ tôi, không cho tôi đến nhận hàng, vậy số thuốc tây của tôi bị mất là do các tiếp viên người Hàn hay an ninh VN lấy ? Trò cướp điện thoại và hộ chiếu có nằm trong khuôn khổ pháp luật cho phép không ? Tôi chờ lời giải thích của an ninh sân bay Nội bài đó.

Cuộc sống phải tuân thủ pháp luật, sống phải có tình người. Mười thanh niên khoẻ mạnh khống chế một ông già , lấy đi tài sản của công dân mà không có biên nhận là hành vi của người làm chấp pháp sao ? Việc làm của an ninh với tôi trên đây có mang màu sắc hành sử theo kiểu côn đồ bất chấp pháp luật không ?