Kịch bản “ụ nổi” giàn khoan HD 981

Kông Kông


Đã hơn một tuần, từ sau ngày công nhân biểu tình bạo loạn tại Bình Dương lan ra Hà Tĩnh và gần như khắp nước, gây chết người, đốt cháy một số hãng xưởng, công an đã bắt giữ cả ngàn người nhưng cho đến lúc nầy vẫn chưa biết được ai là người đứng đàng sau nội vụ là một điều khá kỳ lạ. Lạ, vì VN là một nước công an trị, nhất cử nhất động của những người chỉ mới có tư tưởng chống đối thôi, đã bị theo dõi chặt chẽ chứ chưa nói đến hành động. Đã thế mà lúc xảy ra bạo loạn gần như không thấy bóng dáng của công an.

Đã có vô số phân tích, nhận xét nhưng không mấy ai quả quyết. Chỉ biết khá rõ là cuộc biểu tình được chuẩn bị kỹ và một số người xuất phát từ Thanh Hóa, qua biển số xe máy họ sử dụng, trực tiếp điều khiển, dùng cả bộ đàm. Nếu công an điều tra càng giữ im lặng lâu thì nguyên nhân chính có thể thuộc vấn đề nội bộ nên Bộ Chính trị CSVN cần có thời gian để sắp xếp trước khi công bố quyết định.

Nếu đúng là do nội bộ đấu đá thì ai là người chủ trương?

Ông Nguyễn Phú Trọng đắc cử Tổng Bí thư với số phiếu chung chỉ ở hạng, 5 hay 6 gì đó nhưng vẫn được chọn. Nguyên do ông là người miền Bắc, có lập trường thân Tàu, được Tàu cộng chấp thuận. Ông trung thành với chủ nghĩa CS, điển hình như việc thuyết giảng chủ nghĩa CS tại Cu Ba đến nỗi Brazil giật mình, phải hủy ngang lịch trình thăm viếng nước họ. Cách đây không lâu ông cũng cho biết là đến cả thế kỷ nữa cũng chưa chắc có CNXH nhưng đó là con đường “đảng và nhân dân VN đã chọn”!

Ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước, khi qua Mỹ không kèn không trống để có được cam kết “Hợp tác toàn diện” của Hoa Kỳ, nên chịu ảnh hưởng Tàu cộng phải ít hơn ông Nguyễn Phú Trọng. Vì tìm đến Hoa Kỳ là đi tìm đối trọng với Tàu cộng. Nhưng ông Trương Tấn Sang chưa bao giờ chấm dứt việc tìm cách hạ bệ ông Nguyễn Tấn Dũng để giành lấy quyền lực.

Ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc Hội, ‘nổi tiếng’ với câu nói nếu Quốc hội biểu quyết sai thì người dân phải chịu trách nhiệm vì dân bầu ra quốc hội. Ông lơ mơ chuyện Quốc hội VN do đảng cử dân bầu, có 90% là đảng viên và là bù nhìn để chế độ CSVN thực hiện kín đáo lệnh từ Bắc Kinh.

Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng, có quyền lực nhất. Trong thông điệp đầu năm 2014, hứa sẽ thay đổi thể chế vì đó là “xu thế thời đại” nên được rất nhiều chính giới đặt hy vọng. Ông vừa có hơi hướm cải cách vừa là sui gia với Việt Kiều Mỹ, có con rể đang là chủ nhà hàng Mc Donalds tại VN. Ông đã thoát được bị giải nhiệm chức Thủ tướng giữa nhiệm kỳ và chắc chắn đó là điều phải khắc cốt ghi xương, vì liên quan đến sinh mạng ông và gia đình. Ông cũng đang đối mặt với thủ đoạn dùng Hiến pháp mới để cắt bớt quyền lực thủ tướng của phe Tổng Bí thư và Chủ tịch nước. Cho nên nếu để thời gian kéo dài thì chắc chắn vây cánh ông sẽ bị triệt tiêu. Đợi cho đến lúc đó mới phản ứng quyết liệt thì đã quá muộn!

Khái quát tứ trụ đại thần như thế thì khuynh hướng theo Bắc Kinh của ông Nguyễn Tấn Dũng, so với ba người kể trên, là nhẹ nhất. Một chừng mực nào đó có thể nghĩ là ông muốn tìm cách thiên về phía Hoa Kỳ để đối trọng với Tàu cộng trong tranh chấp ở biển Đông và cũng là lối thoát duy nhất của cá nhân ông. Ông cũng là người đầu tiên trong giới lãnh đạo cao cấp nhất của đảng CSVN trực tiếp gọi tên VNCH trước Quốc Hội, một danh xưng bị húy kỵ nhất.

Tạm chia nội bộ đảng CSVN ra 2 nhóm. Nhóm miền Bắc, luôn luôn giữ vai trò đầu não, chức Tổng Bí thư, chịu Bắc Kinh sai khiến. Nhóm miền Nam, trong vai hành động, chức Thủ tướng, linh hoạt hơn, ít nhiều chịu ảnh hưởng Tư bản nên tự do hơn.

Nhân tình trạng kinh tế VN đang suy sụp nghiêm trọng thì đây là cơ hội tốt nhất để nhóm miền Bắc, phe Bắc Kinh, tìm cách tạo thành khủng hoảng lớn mong giành lại quyền lực từ tay nhóm miền Nam mà trong kỳ Đại hội Trung ương đảng vừa rồi bị thất bại. Vì thế Bắc Kinh đã đem giàn khoan vào thềm lục địa VN với mục tiêu chính trị, không phải mục tiêu kinh tế, là tạo cớ tốt để người VN xuống đường biểu tình, rồi dùng một số người ở Thanh Hóa (quê hương Cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, là người ‘đón rước’ 4 tốt và 16 chữ vàng của Giang Trạch Dân khi tới Bắc Kinh tháng 2 năm 1999) trà trộn điều khiển, gây bạo loạn với mục đích tạo khủng hoảng càng trầm trọng càng tốt. Để rơi vào hoàn cảnh đó thì ông Nguyễn Tấn Dũng phải bị giải nhiệm. Nhóm miền Bắc “trăm dâu đổ đầu tằm” trút lên ông Nguyễn Tấn Dũng. Và chắc chắn thân phận của ông Nguyễn Tấn Dũng chẳng khác gì trùm công an Chu Vĩnh Khang mà triều đại Tập Cận Bình đang xử lý.

Biết được âm mưu đó nên nhóm miền Nam gài bẫy, cho công an lánh mặt, chỉ lặng lẽ theo dõi, ghi mọi chứng cứ. Dùng chứng cứ có trong tay, tạo lòng tin của chính giới Hoa Kỳ để tìm hậu thuẫn, giúp thực hiện chính quyền lợi của Hoa Kỳ tại biển Đông trong thế đối đầu Tàu cộng. Nếu được Hoa Kỳ bật đèn xanh, nhóm miền Nam sẽ thực hiện lời hứa trong thông điệp đầu năm 2014 là “cải tạo thể chể theo xu thế thời đại”! Ông Nguyễn Tấn Dũng lúc nầy là Thein Sein Mayanmar của VN. Hoa Kỳ và các nước phương Tây, đặc biệt là Nhật, Đại Hàn sẽ tiếp tục hỗ trợ phục hồi kinh tế. Hiệp định kinh tế đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP sẽ được chấp thuận. Đồng thời để trấn an việc bùng nổ bất ổn của thành phần đảng viên hậu cộng sản, vì sợ bị trả thù, đặc biệt tại miền Bắc, Hoa Kỳ sẽ đưa ông Cù Huy Hà Vũ về lại VN, tạm thời cho giữ một chức vụ trong chính phủ chuyển tiếp, như thủ tướng chẳng hạn!

Lúc nầy đặc tình Tàu cộng sẽ hoạt động mạnh để đưa VN vào hoàn cảnh tương tự như Ukraine hiện tại. Thí dụ đòi cắt VN từ Vũng Áng, đòi tự trị, hay tràn qua sinh sống tại các khu vực đất đầu nguồn đã thuê, hay tại các công trường có sẳn, đồng thời công khai đưa lực lượng quân sự vào VN với danh nghĩa “bảo vệ người Trung Quốc”.

Nếu kịch bản nầy xảy ra, thì đây là dịp tốt nhất để Tàu cộng chiếm trọn Trường Sa, tạo nên chuyện đã rồi, giống như trường hợp Hoàng Sa trước khi VNCH sụp đổ, theo kiểu Putin chiếm Crimea rồi khuấy động miền Đông Ukraine. Hiện tại Putin đang bắt tay với Tập Cận Bình tại Bắc Kinh kết chặt “tình hữu nghị” dùng quyền phủ quyết tại diễn đàn Liên Hiệp quốc để cùng bảo vệ quyền lợi!

Nếu phe miền Nam thành công, kết quả là VN sẽ thoát họa CS nhưng rơi vào hoàn cảnh bị lệ thuộc hoàn toàn vào phương Tây, rồi từng bước nếu có người lãnh đạo giỏi, VN mới có cơ hội phát triển theo gót Đại Hàn, Nhật. Như một cơn đau đẻ, muốn thoát họa cộng sản VN phải chịu sự đau đớn nhất thời, đợi đến khi đế quốc Tàu cộng, vì bất ổn nội bộ, bị sụp đổ như các nước Đông Âu, Liên Xô, lúc đó VN mới có thể tính đến việc giành lại chủ quyền biển đảo đã bị Tàu cộng chiếm đoạt.

Ngược lại, nếu phe miền Bắc thắng, loại được phe miền Nam, thì Tàu cộng sẽ cho dời giàn khoan khỏi hải phận VN, để phe miền Bắc có cơ hội tuyên truyền là đánh đuổi được ‘quân xâm lược’. Lúc nầy thì những câu khẩu hiệu đại loại như “Dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng CSVN nhân dân ta đã đạt được thắng lợi vẻ vang, đuổi được ‘quân xâm lược’!”. Đảng CSVN sẽ tìm cách xóa dấu vết tội ác cũ để mang một bộ mặt mới. Và lúc nầy thì Tàu cộng bình chân như vại, có thể yên tâm, vì vừa giải tỏa được áp lực quốc tế, vừa ru ngủ vừa tiếp tục đánh lừa người VN với 4 tốt, 16 chữ vàng!

Kế hoạch “tầm thực” của Tàu cộng sẽ thành công tại VN. Và VN chỉ còn con đưòng duy nhất là đợi đến lúc Tàu cộng tự sụp đổ như Liên Xô thì mới có cơ may tự giải thoát chính mình.

Ngay lúc nầy thì trái bóng vẫn đang ở trong chân Tập Cận Bình!