Con Đường Rộng Mở Cho VN

Vi Anh


Các chiến lược gia Đông Phương thường tin, cùng tắc biến, biến tắc thông, thông tắc cữu. Không lẽ đất nước và nhân dân VN bị một cổ hai tròng hay sao. Mấy chục năm trong gọng kềm CSVN, bây giờ lại sắp phải làm nô lệ cho quân Tàu, Bắc thuộc lần thứ tư nữa hay sao trước đà bành trướng lấn đất, lấn biển, xâm thực lần hồi của CS Trung Quốc. Có lẽ cái kết cụộc có hậu (happy ending) của những nhà tư tưởng Đông Phương nói đó, ánh sáng đang thấy ở cuối đường hầm VN. Có một con đường, con đường đang mở rộng để người dân Việt Nam trong ngoài nước cùng góp một bàn tay cứu nguy quốc gia dân tộc của mình, bằng nội lực dân tộc được phát huy bởi tự do, dân chủ trong thời cơ Mỹ chuyển trục quân sự sang Á châu và bao vây quân sự và kinh tế TC.

Con đường đó là con đường của người dân Việt ở Bắc ở Trung, ở Nam và ở hải ngoại muốn. Muốn đi thẳng với Mỹ, không cần vòng vo qua ngõ Paris, Bắc kinh hay Mạc tư khoa gì nữa. Để tự vệ chánh đáng, để cứu đất nước khỏi bị quân Tàu xâm thực, VN khỏi bị Bắc thuộc lần thứ tư. Con đường đó thuận hợp với xu thế thời đại dân chủ hoá toàn cầu và nguyện vọng của người Việt muốn bảo vệ giang sơn gấm vóc.

Còn bắt tay thế nào để không bị lệ thuộc, không bị những chánh khách Mỹ thực dụng đến trơ trẻn như Kissinger bán đứng trong thời đại và hiện tình, thì người dân Việt thừa mưu trí. Khác với thời VN Cộng Hoà, VN bây giờ có ba triệu người định cư ở hải ngoại, quốc tế vận rất hữu hiệu. Riêng tại Mỹ đã có 2 triệu người Mỹ gốc Việt công dân Mỹ biết sử dụng thế đứng như người Mỹ gốc Do thái đối với chánh quyền dân cử Mỹ.

Không còn nghi ngờ gì nữa Mỹ đã mạnh dạn trở lại Đông Nam Á mà Việt Nam là điểm nóng. Biển Đông của VN đang bị TC giành giựt sát với con đường hàng hải của 50% hàng hoá chở băng tàu trên thế giới và 90% nhiên liệu của các nước Bắc Thái bình Dương mà Nhựt và Nam Hàn là hai nước Mỹ còn đóng quân hàng mấy chục ngàn.

Các nước Á châu Thái Bình Dương đặc biệt là các nước Đông Nam Á coi Mỹ như lá chắn, như trọng tài trong các xung đột vùng của các nước Đông Nam Á đối vói TC trên đà bánh trướng và bá quyền. Sự hiện diện của Mỹ trong vùng Biển Đông và Đông Nam Á theo tuyên bố tại Phi luật Tân của Tư lịnh Thái bình Dương của Mỹ, sự hiện diện này là sự hiện diện lâu dài.

Cái gì chưa chắc, nhưng cái chắc là cái lợi trước mắt và đoản kỳ cho VN là TC không dám tấn công bất thần VN trên biển cũng như trên bộ. VN có thì giờ hiện đại hoá, tăng cường quân lực ngăn chận đà xâm thực của quân Tàu.

Tuy nhiên con đường đi với Mỹ cũng có mô.

1.- Thứ nhứt, mô từ phía Mỹ, tuy nhỏ nhưng là mô có tính nguyên tắc khó san bằng. Mỹ không đồng minh với chế độ độc tài đảng trị toàn diện. Nhưng Mỹ vẫn có thể coi là đối tác. Thêm vào đó trở ngại trung tâm trong bang giao Washington-Hà Nội là nhân quyền.

2.- Cái mô thứ hai từ phía Đảng Nhà nước CS Hà nội. Mô từ phía CS Hà nội, cái mô này lớn lắm. Đi với TC thì Hà nội mất đất thấy rõ, khỏi bàn luận gì nữa rồi. Nhưng đi với Mỹ thì sợ mất đảng. Tự do, dân chủ, nhân quyền là quyền lực mềm nhưng rất tác hại đối với độc tài chuyên chính như chế độ CS. CS trong đó có CS Hà nội rất sợ diễn biến hòa bình của tự do, dân chủ, nhân quyền, họ coi là hủy thể, khắc tinh của chế độ.

Nhưng tình thế đã bất khả kháng đối với Đảng CS rồi. Công tâm mà nói chế độ CS Hà nội cũng có nhiều người thâm thù với quân Tàu trong nhiều năm chiến tranh biên giới của 1000 năm giặc Tàu trong lịch sử VN và nhiều năm đánh nhau và chưởi rủa thậm tệ thời CS Hà nội chống bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh.

Vấn đề Biển Đông là nơi CSVN, một số không nhỏ có thể trút mối thù dân tộc và mối thù chế độ vào CS Bắc Kinh nếu có dịp thuận lợi.

Dù lãnh đạo Đảng CS VN muốn duy trì chế độ độc tài đảng trị, dù phe thân TC có vẫy vụa nhưng khó cản được tinh thần quốc gia của người Việt muốn giữ gìn bờ cõi, cứu nguy dân tộc trước đà bánh trướng xâm thực của TC. Áp lực của người dân và của đại đa số đảng viên và đảng bộ địa phương đã đầy trung ương vào bước tiến tất yếu là phải bằng cách này hay cách khác chống lại quân Tàu. Mà sự trở lại của Mỹ là một cơ hội vừa hợp thời cơ, địa lợi và nhân hoà.

Mỹ trở lại Đông Nam Á ít nhứt VN, nhà cầm quyền CS có một thời gian hoà bình võ trang (paix armée) với TC để tăng cường hải lực và không lực. CS Hà nội có thời gian để thể nghiệm liên minh với với Mỹ. Đó là một chọn lựa rất an toàn cho giang sơn gấm vóc. Đi với Mỹ cái gì thì cái, chớ Mỹ không có tham vọng đất đai. Còn đi với TC tuy tình "đồng chí", CS Hà nội cũng phải cả chục năm đánh nhau, chuởi nhau vì Anh Cả cứ chiếm đất và biển.

Và một điều CS đã biết, chính Ông Hồ Tổ sư của CS Hà nội hiện thời cũng nói nhưng không dám làm thiệt vì trái với bản chất độc tài của Đảng CS. Đó là chân lý "dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó trăm lần dân liệu cũng xong". Nhứt là việc chiến đấu gìn giữ giang sơn gấm vóc, tình quân dân như cá với nước, nghĩa chánh quyền với quốc dân đồng bào như ruột thịt, máu xương thì mới có nội lực dân tộc và phát huy thành sức mạnh triều dâng thác đổ đánh duồi ngoại bang xâm lăng, bảo vệ bờ cõi.

Đảng Nhà Nước CSVN có lý để lo ngại tự do, dân chủ - là niềm tin, giá trị lý tưởng của Mỹ và cũng là cảm hứng của các dân tộc bị áp bức - quyền lực tuy mềm đó diễn biến hoà bình, là hủy thế của độc tài.

Nhưng đổi thay, tiến hoá là qui luật của cuộc sống. Chuyển hoá, chuyển biến là tất yếu. Lịch sử đã cho thấy không có đảng cộng sản nào sống sót được trong cuộc chuyển hoá về dân chủ của các nước Đông Âu và thuộc Liên Xô cũ.

Không ai có thể đi ngược lịch sử lâu dài được. Nhà cầm quyền có thế dùng bạo lưc, mưu mô nắm quyền một thời gian, nhưng không tồn tại lâu được như Tân thỉ Hoàng, Hitler, Staline. Động lực chánh trực của lịch sử, tư tưởng và hành động tiến bộ của nhân dân sẽ vùng lên lật đổ thế lực cầm quyền phản động. Tiêu biểu nhứt là các cuộc cách mạng nhân dân ở các nước CS ở Đông u và Liên xô vào cuối hậu bán thế kỷ vừa qua./. (Vi Anh)