Ông Lê Hiếu Đằng tuyên bố bỏ đảng CSVN

Người Việt

SÀI GÒN (NV) Ông Lê Hiếu Đằng, một đảng viên CSVN kỳ cựu từng nắm nhiều chức vụ khác nhau ở Sài Gòn vừa tuyên bố từ bỏ đảng vì thấy nó đi ngược lại lợi ích quốc gia dân tộc.

“Tôi tên LÊ HIẾU ĐẰNG là ĐẢNG VIÊN ĐẢNG CỘNG SẢN VN, hơn 40 tuổi đảng. Nay tôi tuyên bố công khai ra khỏi đảng CSVN vì: ĐCSVN bây giờ không còn như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc) mà đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc, đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân.”

Ông Lê Hiếu Đằng tuyên bố như vậy qua một bản viết tay đề ngày 4/12/2013 được truyền đi nhanh chóng trên rất nhiều diễn đàn, báo mạng internet. “Tôi xin xác định đây là quyết định của tôi.” Ông cả quyết với chữ ký.

Thỉnh thoảng người ta thấy có một số đảng viên Đảng CSVN tuyên bố bỏ đảng nhưng một nhân vật nổi tiếng như ông Lê Hiếu Đằng sẽ gây nhiều tiếng vang trong dư luận, người ta chờ xem diễn tiến những ngày sắp tới.

Những năm gần đây, ông Đằng đã rất nhiều lần trả lời báo đài khắp nơi, trình bày quan điểm về sửa đổi hiến pháp, chống tham nhũng, chống Trung Quốc bá quyền bành trướng đến vụ án bỏ tù các nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình chỉ vì làm các ca khúc cổ võ lòng yêu nước mà bị bỏ tù.

Ông từng là Phó chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc Ủy ban Trung ương Mặt Trận Tổ Quốc, vào đảng Cộng sản từ năm 1966 khi đang là sinh viên trường Luật ở Sài Gòn, nguyên là phó Tổng Thư Ký Ủy ban Trung Ương Liên Minh các lực lượng Dân tộc, dân chủ và Hòa bình Việt Nam, Nguyên Tổng thư kí Uỷ Ban nhân dân Cách mạng khu Sài Gòn Gia Định, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam ở Sài Gòn. Thời đi học từng là một trong các “lãnh tụ” sinh viên trước đây biểu tình chống chính phủ VNCH tại Sài Gòn và các đô thị Miền Nam trước 1975, thành viên Ban chấp hành Tổng hội sinh viên Sài Gòn và ĐH Luật Khoa.

Sau 1975 và cho đến 1983, ông là giảng viên Triết học và Chủ nghĩa xã hội khoa học ở Trường Đảng Nguyễn Văn Cừ thuộc Khu ủy Sài Gòn-Gia Định.

Với một bề dày thành tích hoạt động phục vụ đảng như thế, nhưng những năm sau này, ông đã nhìn ra đảng CSVN không phải là cái lực lượng vì dân vì nước mà ông chủ tâm tham gia. Hồi Tháng 8, ông gửi đến trang mạng Bauxite Việt Nam bài "Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh". Trong bài viết này, người ta thấy ông công khai thú nhận rằng đảng CSVN đã và đang phản bội lý tưởng cách mạng, phản bội nhân dân. Đảng CSVN hiện nguyên hình là một băng đảng “từ nhân dân mà ra” nhưng không đích thực phục vụ nhân dân.

Trong bài viết trên giường bệnh, ông nói rằng đảng CSVN ngày nay “trở thành kiêu binh. Đâu đâu cũng xưng tên là Đảng CSVN quang vinh muôn năm”. Ông nhận thấy “Hiện nay xu hướng chạy theo CN Mác-Lênin CNXH đã lạc điệu, không còn phù hợp nữa và đã sụp đổ tan tành ở ngay quê hương Xô Viết.”

Theo ông “Hiện nay là cuộc đấu tranh trên thế giới về dân quyền, dân sinh, dân chủ, tự do, tiến bộ xã hội và bảo vệ môi trường. Nghĩa là đây là cuộc đấu tranh quyết liệt cho con người, vì con người chống lại các thế lực phản động đang âm mưu nô dịch nhân dân, phá hoại môi trường vì những lợi ích kinh tế ích kỷ của các tập đoàn, lũng đoạn nhà nước.”

Ông gửi bài viết này tới các vị lãnh đạo Đảng CSVN, “để mong các vị “mở mắt” ra mà có sự lựa chọn con đường sống cho dân tộc”. Tuy vậy, ông “không tin lắm về sự tự giác của một số nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước sớm thấy tình hình và xu thế phát triển hiện nay để đặt lợi ích của Đất nước, Tổ quốc lên trên hết mà có một giải pháp hợp lý, không vì lợi ích và sự tồn tại của Đảng, của chế độ mà đi ngược lại xu thế phát triển của thời đại hiện nay.”

Hồi đầu năm, ông Lê Hiếu Đằng là một trong số 72 trí thức, nhân sĩ đầu tiền và được gần 20,000 người ký tên hưởng ứng, kêu gọi thay đổi hiến pháp theo hướng bỏ điều 4 dành độc quyền cai trị đất nước cho đảng CSVN.

Không cản được, sau khi bản hiến pháp sửa đổi vẫn giữ nguyên độc tài đảng trị, ông và các nhân sĩ trí thức kia đã ra một bản tuyên bố ngày 29/11/2013 bày tỏ sự thất vọng và đòi hỏi tổ chức một cuộc bầu cử quốc hội mới một cách công khai, dân chủ để “Quốc hội thực sự đại diện cho dân”. (TN)