Tâm sự một đảng viên

Phan Huy


Tôi đã biết mình lầm đường lạc lối

Từ sau cái ngày "giải phóng" Miền Nam

Một mùa xuân tang tóc năm bảy lăm

Đi giữa Sài Gòn, tôi nghe mình thầm khóc.


Tôi khóc Miền Nam tự do vừa mất

Và khóc cho mình, chua xót đắng cay

Nửa đời người theo đảng đến hôm nay

Tưởng cứu nước đã trở thành tội ác.


Bởi tôi quá tin nghe theo lời bác

Rằng đảng ta ưu việt nhất hành tinh

Đường ta đi, chủ nghĩa Mac Lê nin

Là nhân phẩm, là lương tri thời đại.


Rằng tại Miền Nam, ngụy quyền bách hại

Dìm nhân dân dưới áp bức bạo tàn

Khắp nơi nơi cảnh đói rách cơ hàn

Đang rên siết kêu than cần giải phóng.


Tôi đã xung phong với bầu máu nóng

Đi cứu Miền Nam ruột thịt nghĩa tình

Chẳng quên mang theo ký gạo để dành

Biếu người bà con trong nầy túng thiếu.


Người dân Miền Nam thật là khó hiểu

Nhà khang trang bỏ trống chẳng còn ai

Phố phồn hoa hoang vắng tự bao giờ

Giải phóng đến sao người ta chạy trốn?


Đến Sài Gòn, tưởng say men chiến thắng

Nào ngờ đâu sụp đổ cả niềm tin

Khi điêu ngoa dối trá hiện nguyên hình

Trước thành phố tự do và nhân bản.


Tôi tìm đến người bà con trong xóm

Nhà xinh xinh, đời sung túc tiện nghi

Kí gạo đem theo nay đã mốc xì

Tôi vội vã dấu vào trong túi xách.


Anh bà con tôi- một ngươi công chức

Nét u buồn nhưng cũng cố làm vui

Đem tặng cho tôi một cái đồng hồ

Không người lái, Sei-ko, hai cửa sổ.


Rồi anh nói: "Ngày mai đi cải tạo

Cái đồng hồ tôi cũng chẳng cần chi

Xin tặng anh, mong nhận lấy đem về

Một chút tình người bà con Nam bộ."


Trên đường về, đất trời như sụp đổ

Tôi thấy mình tội lỗi với Miền Nam

Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm

Tôi đã khóc, cho mình và đất nước./.