Mặt thật của chế độ cộng sản Việt Nam

Vạng Lộc

Hiện vẫn còn một số người dựa vào:

- bản Tuyên ngôn độc lập năm 1945 (đọc tại vườn hoa Ba đình Hà nội ngày 2 tháng 9) trong đó ông Hồ Chí Minh cóp lại nguyên văn một câu trong Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Mỹ (Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc), đồng thời cũng sao y bản chánh một câu trong bản Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của cách mạng Pháp năm 1791 (Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi.).

- mấy bản Hiến pháp pháp dưới thời ông (1946 và 1959) trong đó ghi rõ Việt Nam là một nước dân chủ cộng hòa.

để cho Hồ Chí Minh là người chủ trương xây dựng một chế độ dân chủ ở Việt Nam.


Đối chiếu với mọi diễn biến trong thực tế, ai cũng thấy đó chỉ là những chiêu bài mị dân, một khi nắm trọn quyền hành, ông Hồ nhất nhất nhắm mắt tuân theo giáo điều sắt máu cộng sản, không nghĩ gì đến quyền lợi đất nước hay tình tự dân tộc, kể cả các quyền căn bản và sơ đẳng nhứt (quyền được sống, quyền mưu cầu hạnh phúc) của người dân cũng đều bị tước đoạt.

Thật vậy!

Về mặt chính trị:


- Lúc cần vận dụng sự đoàn kết thì mời gọi các đảng phái, nhân sĩ độc lập hợp tác gia nhập Chánh phủ liên hiệp (ngày 2-3-1946, người cộng sản chỉ có 3 trên tổng số 14 người), nhưng thực tế họ chẳng có quyền hành gì cả, “Xét thành phần chính phủ liên hiệp lúc ấy kể cả những người không đảng phái, có thể gọi là 5 đảng, nhưng chỉ có đảng Việt minh cộng sản là có chương trình chính trị rõ ràng và có thế lực hơn cả. Còn các đảng khác thì chỉ có tên nêu ra mà thôi, chứ không có chương trình phân minh, Xã hội đảng và Dân chủ đảng là những đảng phụ thuộc của Việt minh và không có thế lực, Việt Nam quốc dân đảng và Việt Nam cách mệnh đồng minh hội tuy có thế lực là nhờ có quân đội Tàu bênh vực, nhưng không có tánh cách thống nhất và không có kỷ luật chặt chẽ. Bởi vậy đảng Cộng sản chỉ có 3 người trong chính phủ nhưng quyền bính ở cả Cộng sản.”. (Trần Trọng Kim -Một cơn gió bụi [tr 107]).

Dầu hữu danh vô thực, lần hồi họ cũng đều bị loại ra khỏi các nội các kế tiếp, đảng cộng sản một mình một chợ mặc tình múa gậy vườn hoang.

Như vậy thử hỏi gọi Hồ Chí Minh là tên bịp bợm có oan chăng?


Không những bịp bợm mà còn tàn ác nữa, dưới thời ông, những ai có vẻ cản trở đường lối cộng sản đều bị tàn sát không thương tiếc như các Ông Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi bị bắt và thủ tiêu vào khoảng tháng 8-1945, Tạ Thu Thâu bị Việt Minh bắt và sau đó xử tử tại Quảng Ngãi vào tháng 9-1945, như thủ tiêu các Ông Phan Văn Hùm năm 1946, Huỳnh Phú Sổ năm 1947, …kể cả những người đã từng tận tình giúp họ trong lúc còn trốn chui trốn nhủi, điển hình là bà Cát Hanh Long (nhũ danh Nguyễn Thị Năm), một phú thương đã từng che giấu, dung dưỡng nhiều tên cộng sản gộc (Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Hoàng Quốc Việt, …) cũng như đã đóng góp nhiều vàng bạc đã bị đem ra đấu tố (tội địa chủ cường hào ác bá) và xử tử hình, điều đáng ghê tởm là việc này lại do những tên đã từng được bà cưu mang chủ xướng (Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, …) và chính ông Hồ tố cáo đích danh “tội ác của mẹ con mụ địa chủ Cát Hanh Long …” (trong bài viết nhan đề “Địa chủ ác ghê” đăng trong báo Nhân dân, theo «Hồ Chí Minh -Những sự kiện tr 188»).

Cho người cộng sản là bọn mất cả tính người liệu có quá đáng chăng?



- Khi cần xách động quần chúng, cộng sản hô hào bài phong -đả thực, lúc nắm được chính quyền thì đời sống người dân thua xa thời phong kiến, thực dân:

- «Đó là triều đình phong kiến mang danh cộng sản để tạo nên tệ quan liêu bao cấp, bè cánh ô dù, tranh giành quyền lợi địa vị … » (theo Nguyễn Văn Trấn (1) trong cuốn Viết cho Mẹ & Quốc hội – NXB Văn Nghệ California 1995, tr 398),

- «Điều rất khó hiểu là trong xã hội thuộc địa cũ trước đây của xứ Nam kỳ (Cochinchine) người cộng sản đã dựa vào luật tự do báo chí của chánh quốc (Đế quốc Pháp) mà ra báo l’Avant-garde (Tiền phong) do đồng chí Nguyễn Văn Nguyễn phụ trách, báo Le Peuple và báo Dân chúng năm 1938 do đồng chí Nguyễn Văn Trấn phụ trách mà không xin phép, chỉ có tờ khai báo đơn giản (simple déclaration) thôi. Còn ngày nay trong chế độ xã hội chủ nghĩa -chế độ tự do –mà những người kháng chiến cũ lại không được quyền ra báo, làm báo được, mặc dù Hiến pháp đã qui định các quyền tự do của công dân trong đó có quyền tựdo báo chí. Thật là kỳ quặc!» (sđd tr 392),

- «Các vị lãnh đạo ĐCS tại sao không suy nghĩ trong chế độ thuộc Pháp lại có một thời báo chí, văn học nghệ thuật phát triển mà cho đến nay chưa có thời kỳ nào có thể so sánh được dù là chế độ gọi là “tự do gấp vạn lần” như bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Đoan đã nói một cách hàm hồ, thiếu suy nghĩ, chỉ làm trò cười cho thiên hạ.» (Lê Hiếu Đằng (2) Trong bài Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh…),

- So với chế độ miền Nam, nhà văn Nguyễn Khải (3) nhớ lại: «Năm đất nước mới thống nhất vào Sài Gòn được gặp gỡ các nhà văn nhà báo, các nghệ sỹ của chế độ cũ mà thèm. Họ sống thoải mái quá, nói năng hoạt bát, cử chỉ khoáng đạt, như chưa từng biết sợ ai. Còn mình thì đủ thứ sợ, sợ gặp người thân vì chưa rõ họ có liên quan gì với Mỹ nguỵ? Nói cũng sợ vì nói thế là đúng hay sai? Đến vẻ mặt của mình cũng phải canh chừng, vui quá sợ mất cảnh giác, khen quá có thể đã ăn phải bả của nền kinh tế tư bản. Người lúc nào cũng căng cứng, nói năng gióng một nên bị bà con trong này chê là quê, nhà văn nhà báo gì mà “quê một cục.” (Đi tìm cái tôi đã mất [Tùy bút cuối đời])


Đó không phải là lời của những người chống cộng muốn bôi bác chế độ mà chính là nhận xét của những nhân vật đã từng theo cộng sản một thời gian dài, hưởng đủ quyền cao chức trọng.

Về mặt dân sinh:


- Để lôi kéo lực lượng nông dân (chiếm 90% dân chúng thời đó), họ đề ra chủ trương cải cách ruộng đất, nói là để lấy ruộng đất của địa chủ cấp cho bần nông, kết quả là:


* hàng trăm ngàn lương dân bị thảm sát, tàn ác nhứt là ra lịnh giết người theo chỉ tiêu ấn định sẵn,

* được ban cho chiếc bánh vẽ “đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân”, giới nông dân tay trắng vẫn hoàn trắng tay, ruộng cày đâu chẳng thấy, chỉ thấy bị cưỡng bức vào “lao động” trong các nông trường tập thể, các hợp tác xã để được bình công chấm điểm, đời sống còn tệ hơn là thời làm tá điền; hiện nay giới nông dân vẫn còn bị khốn đốn nhiều bề, bị ép giá lúa gạo, nông phẩm, đảng lại đóng vai trò đầu nậu bảo trợ cho giới trung gian thu mua, tàng trữ, chế biến, xuất cảng để chia chát các khoản khống lợi.


- Dầu tự mệnh danh là đảng của giai cấp thợ thuyền, nhưng mỉa mai thay, đảng (thông qua Công đoàn nhà nước) lại đứng về phía chủ nhân ngăn chận mọi đòi hỏi quyền lợi hợp lý, bóp nghẹt các yêu sách và sẵn sàng đàn áp giới công nhân, ngăn cấm quyền thành lập các nghiệp đoàn độc lập.

- Tự cho mình là đội tiên phong nhưng luôn đi sau quần chúng, tiêu biểu là những người dám «xé rào» (4) như:


* để cải thiện đời sống người dân, vào khoảng đầu thập niên 1960, bí thư Kim Ngọc tỉnh Vĩnh Phú cho “khoán hộ” (5), ông bị qui chụp tội đi “chệch hướng, mất lập trường, mất chủ nghĩa xã hội”,

* ở miền Nam sau 1975, trong chủ trương triệt hạ tư sản, người dân khốn đốn vì chính sách giá cả (ép nông dân để mua thóc và lợn với giá chỉ bằng một nửa giá mà người dân trao đổi với nhau ngoài chợ), nhiều “thủ trưởng” linh động cho người dân mua bán theo giá thị trường thì có thể nhận lãnh hậu quả khó lường như Đỗ Mười dặn vị Trưởng đoàn thanh tra: “Chú vô Nam, thằng nào phá rào là phải bắt. Chú không bắt được thằng nào, tôi bắt chú.» . (Bên thắng cuộc (tr 450) -Huy Đức)



Bây giờ thì ai cũng rõ, Khối cộng sản sụp đổ, nước nào tự lo thân nấy, để cứu nguy chế độ, việc áp dụng mô hình kinh tế thị trường là chuyện chẳng đặng đừng, như vậy «đội tiên phong tụt hậu» sau quần chúng hàng mấy chục năm, tức kéo lùi sự phát triển đất nước một khoảng thời gian dài, tuy vậy vẫn gắn thêm cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” lấy “quốc doanh làm chủ đạo”, một nghịch lý hãm đà phát triển, cốt để bảo vệ và duy trì những quyền lợi đảng đang hưởng.

Về mặt lý thuyết lẫn thực tế, chủ nghĩa Marx –Lénine đã phá sản, chủ trương thế giới đại đồng biến thành các cuộc tranh giành đất đai, đấu đá nhau chí tử, vậy mà đảng cộng sản Việt Nam vẫn khăng khăng: «Đảng phải nắm vững, vận dụng sáng tạo, góp phần phát triển chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh ... Theo quy luật tiến hoá của lịch sử, loài người nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội » ... & ... «Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử.» (Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011).

Cuồng si đến thế là cùng!


Sau khi khối cộng sản tan rã, đám hậu duệ lại chêm thêm tư tưởng Hồ Chí Minh tiếp theo sau chủ nghĩa Mác -Lênin trong bản Hiến pháp 1992, trong khi chính đương sự đã thừa nhận: «Tôi không có tư tưởng ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác Lê Nin. Tôi chỉ có phương pháp để giải quyết thoả đáng từng vấn đề của ta. Như tôi thường nói “lạt mềm buộc chặt” đó là phương pháp của tôi. Mà cho đến phương pháp như vậy thì cũng có sự chỉ biểu của phương pháp biện chứng.» (sđd tr 151), và viết ra hẳn hòi:

«Chủ nghĩa Lênin đối với chúng ta, những người cách mạng và nhân dân Việt Nam, không những là cái cẩm nang thần kỳ, không những là cái kim chỉ nam, mà còn là mặt trời soi sáng con đường chúng ta đi tới thắng lợi cuối cùng, đi tới chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản» (“Con đường dẫn tôi đến chủ nghĩa Lênin” -Hồ Chí Minh toàn tập, Tập 10, tr 128)

Theo Lê Hiếu Đằng:

“Về phương pháp luận của Chủ nghĩa Mác-Lê nin mà tôi hiểu được có một điều cơ bản là cơ sở hạ tầng (bao gồm cơ sở xã hội, cơ sở kinh tế, v.v.) như thế nào thì phản ảnh lên thượng tầng kiến trúc như thế đó.

Sau một thời gian dài Đảng và nhà nước Việt Nam nhận chìm các tầng lớp nhân dân Việt Nam từ Bắc chí Nam dưới chế độ quản lý kinh tế bao cấp, đi ngược lại tất cả quy luật tự nhiên, cop-py mô hình kinh tế của Liên bang Xô viết và Trung Quốc cộng sản 100%. Dân chúng đói kém rên xiết. Các đợt cải tạo tư sản X1, X2 đã làm tan nát biết bao gia đình, làm dòng người vượt biên ngày càng nhiều và biết bao gia đình phải chết tức tưởi trên biển.

… Có thể nói tất cả điều đó là tội ác của Đảng và Nhà nước Việt Nam, không thể nói khác được. … Hiện nay xu hướng chạy theo CN Mác-Lênin CNXH đã lạc điệu, không còn phù hợp nữa và đã sụp đổ tan tành ở ngay quê hương Xô Viết. Hiện nay là cuộc đấu tranh trên thế giới về dân quyền, dân sinh, dân chủ, tự do, tiến bộ xã hội và bảo vệ môi trường. Nghĩa là đây là cuộc đấu tranh quyết liệt cho con người, vì con người chống lại các thế lực phản động đang âm mưu nô dịch nhân dân, phá hoại môi trường vì những lợi ích kinh tế ích kỷ của các tập đoàn, lung đoạn nhà nước.» (bài Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh…)

Vậy mà giờ này nhà nước còn bắt buộc sinh viên học môn triết học Marx –Lénine, tư tưởng Hồ Chí Minh, theo ông Lữ Phương (6) (trả lời phỏng vấn của đài RFI ngày 21-8-2013):

“Đấy không phải là triết học! Bởi vì triết học, nó gợi cho người ta cái suy tưởng, cái vấn để bao quát, để mà nhìn lại mọi thứ một cách phê phán. Ở đây người ta dạy như một công cụ, một công cụ sửa xe, hay làm cách mạng…. Và cứ như thế áp từ trên áp xuống, không học cũng bắt phải học. Đầu tiên là gây ra một tình trạng phản thực tế hoàn toàn.

Bảo là giai cấp công nhân làm chủ, giai cấp công nhân bây giờ nó đói, nó khổ, nghèo nàn hơn tất cả các giai cấp khác, nó phải đấu tranh chống lại những người chủ mới, còn người nông dân – đồng minh chia sẻ chính quyền Xô viết -, thì bây giờ bị cướp đất, cướp nhà…còn người trí thức được hứa hẹn tự do tư tưởng, chúng tôi hồi đó là sướng lắm, mình mơ tưởng một ngày nào mình tự do, tư tưởng bay bổng lên, sáng tạo những điều tuyệt vời… nhưng bây giờ đây bị cấm đoán trăm điều… Tức là nó ngược lại hoàn toàn những gì mà sách vở nói.»

Luôn bị tánh gian dối và đa nghi ám ảnh, nên lúc nào cũng muốn tỏ ra là đảng quý trọng sự thật, từ đó bày ra trò “phê và tự phê”, cốt để rình rập bươi móc nhau, thực tế cho thấy tự nói ra sự thật dưới chế độ cộng sản là đồng nghĩa với tự sát, cái chết thảm thương của giáo sư Phạm Thiều (trọn đời theo cộng sản) vào cuối năm 1986 là một bằng chứng hùng hồn, ông viết trong bức thư tuyệt mạng, gởi cho đại hội đảng Q3:

“Dốt mà lãnh đạo nên làm Dại. Dại mà muốn thành tích nên báo cáo Dối. Dốt, Dại, Dối, đó là ba điều làm cho các nước Xã Hội Chủ Nghĩa sụp đổ, làm cho nước ta đi từ sai lầm này đến sai lầm khác”. (theo bác sĩ Trần Ngươn Phiêu thuật trong cuốn Gió mùa đông bắc)

Một thí dụ khác, trong Quốc hội khóa VII triệu tập kỳ họp thứ 10 (tháng 12-1985), để phản ảnh thực tế xã hội đối với chính sách “giá –lương -tiền” phi lý lúc đó, bà đại biểu Đào Thị Biểu, với biệt danh là bà Sáu Trầu (tỉnh Cửu Long) trước khi lên diễn đàn, bà dặn các đồng chí của mình: “Gia đình tôi năm người tham gia cách mạng, hy sinh hết bốn rồi, giờ dẫu có ‘hy sinh’ thêm nữa thì cũng chẳng sao. Nếu tôi có bị sao thì nhớ chăm sóc con tôi và giáo dục nó sống tốt, xứng đáng như mẹ nó”. (trích trong Bên thắng cuộc của Huy Đức).

Một đại biểu quốc hội muốn nói lên sự thật mà run sợ như sắp bước lên máy chém thì người dân đen còn dám hó hé gì?

Thế mà đảng cộng sản vẫn huênh hoang khẩu hiệu “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”.

Đảng lãnh đạo như thế nào?


Họ cai trị đất nước bằng những nghị quyết, mọi luật lệ kể cả Hiến pháp cũng phải tuân thủ đúng theo các nghị quyết, nên tuy gọi là “cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.” (điều 83 Hiến pháp), Quốc hội cũng chỉ là bù nhìn, đúng ra là cánh tay nối dài của đảng, vì đảng viên chiếm 92% (chỉ có 42 người ngoài đảng trên 500 đại biểu, sự thật số người đó đều cũng đều do guồng máy đảng sàn lọc và giới thiệu), mà đã là đảng viên thì phải: “Tuyệt đối trung thành với mục đích lý tưởng cách mạng của Đảng, chấp hành nghiêm chỉnh Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị của Đảng, …” (điều 2 Điều lệ đảng), xem thế thì mới hiểu tư cách đại biểu nhân dân của họ chẳng còn nghĩa lý gì, nên chi khi một đại biểu đặt vấn đề tín nhiệm thủ tướng thì Nguyễn Tấn Dũng trân tráo trả lời là do đảng giao phó thì đương sự phải tiếp tục thi hành (coi như không có lệ thuộc gì với quốc hội).

Đảng xài tiền của dân (Tài chính của Đảng gồm đảng phí do đảng viên đóng, từ ngân sách nhà nước và các khoản thu khác.” [điều 46 -Điều lệ đảng]), nhưng việc chi thu thuộc loại bí mật quốc gia, người dân không có quyền biết tới.

Tóm lại, đảng lãnh đạo đất nước nhưng tuyệt nhiên không có một trách nhiệm nào trước quốc dân, như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nằm ngoài danh sách 47 chức danh trong cuộc bỏ phiếu tín nhiệm tại Quốc hội hôm 11-6-2013, tuy việc bỏ phiếu này cũng chỉ là một trò hề (chỉ diễn ra ở nước CHXHCNVN), gọi là bỏ phiếu tín nhiệm, nhưng không có lá phiếu bất tín nhiệm, chỉ có ba hạng (tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp), rốt cuộc ai cũng được tín nhiệm cả, như Nguyễn Tấn Dũng chỉ được 42% phiếu tín nhiệm nhưng vẫn là Thủ tướng, đúng là trò úm ba la!

Còn Nhà nước quản lý ra sao?


Cứ nhìn vào thành quả các công ty quốc doanh thì đủ rõ, nhiều công ty làm ăn thua lỗ, gây thất thoát những khoản tiền lớn như công ty quốc doanh Vinashin (trên 4 tỷ mỹ kim), Vinaline (khoảng 3 ngàn tỷ đồng) vậy mà không một ai trong chính phủ phải chịu trách nhiệm, lại còn được đảng giải tội, theo tin đài RFI ngày 21-3-2011: “ông Nguyễn Sinh Hùng thừa nhận, chính phủ, thủ tướng và một số thành viên trong chính phủ đã phạm sai lầm trong vụ Vinashin. Nhưng, Bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam đã thảo luận và bỏ phiếu về việc có nên kỷ luật hay không. Căn cứ theo kết quả bỏ phiếu, «Bộ Chính trị quyết định không xử lý kỷ luật đối với các tập thể và cá nhân», yêu cầu nghiêm túc tự phê bình, rút kinh nghiệm, tiếp tục chỉ đạo tái cơ cấu tập đoàn Vinashin.”

Và số phận làm chủ của nhân dân thì sao?


Chỉ thấy cái bánh vẽ to tướng, chiếc bánh thật thì cán bộ đảng viên hưởng hết, người dân đã đói khổ lại còn nai lưng đóng góp cho bọn đầy tớ nhân dân vung tiền qua cửa sổ, sống phè phỡn, chỉ cần đối chiếu hình ảnh các bịnh viện dành cho dân thường và cán bộ thì đủ rõ.

Trong nhà thương thí, bịnh nhân nằm la liệt:Cảnh "quay đầu đuôi" của bệnh nhân bệnh viện Bạch Mai, trong khi các bịnh nhân «cán bộ» nằm trong các phòng ốc thênh thang: trong các cơ sở bảo vệ cán bộ với trang thiết bị y tế tối tân: Ban bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Phú Yên


«Huy động sức mạnh của toàn hệ thống trong công tác bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ.» là một tựa bài trong Tạp chí Xây dựng đảng ngày 22/2/2011, trong đó có các đoạn:

«Nhiều ban bảo vệ, chăm sóc sức khoẻ cán bộ tỉnh, thành phố được đầu tư nâng cấp cơ sở vật chất, trang bị y tế hiện đại, phục vụ cho công tác khám, chữa bệnh như đầu tư máy siêu âm màu, máy X quang, máy xét nghiệm huyết học, máy nội soi tai mũi họng, máy đo lưu huyết não…

Một số địa phương đã thu hút được những y bác sỹ giỏi về công tác tại Ban. Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khoẻ cán bộ Trung ương đã chỉ đạo chặt chẽ, phối hợp tập trung các giáo sư, bác sỹ giỏi đầu ngành trong và ngoài hệ thống trong công tác bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ cao cấp của Đảng và Nhà nước.»

Tự coi là có công với đất nước (cũng là một sự kiện độc nhứt vô nhị trên thế giới) nên người dân phải trả công cho đảng, quyền ăn trên ngồi trước suốt đời của các đảng viên là chuyện đương nhiên, không những các đảng viên mà cả dòng họ cũng được hưởng lây, thậm chí cả những tội ác gây ra cũng được hưởng giảm khinh tùy theo gia đình đó có công lớn nhỏ.

“Nhà nước của dân, do dân” hay “cán bộ là đầy tớ của nhân dân” là như thế ư?

Thật là trân tráo hết chỗ nói!


Mấy năm qua, bọn đầy tớ này thường dùng bạo lực (dùi cui, hơi cay, chó “nghiệp vụ”) đối với dân (gần đây nhứt là vụ hành hung giáo dân giáo xứ Mỹ Yên -Nghệ An hôm 4-9), họ còn sử dụng cả bọn côn đồ đón đường hành hung những người bất đồng chánh kiến, đàn áp người dân khiếu kiện, bắt cóc (như trường hợp nữ sinh Nguyễn Phương Uyên bị bắt, mấy tuần sau gia đình mới được biết), bắt người tùy tiện hay với những bằng cớ ngụy tạo, nào quan hệ với gái mải dâm như Ls Cù Huy Hạ Vũ, nào trốn thuế như Điếu Cày Nguyễn Văn hải, Ls Lê Quốc Quân, ….

Nhìn qua các sự kiện trên, việc dị ứng với thành phần trí thức là hệ quả tất nhiên của một chính sách ngu dân, đảng coi thành phần này luôn có đầu óc mong muốn thay đổi xã hội, tiêu biểu như trường hợp Viện nghiên cứu phát triển (IDS -Institute for Development Studies) qui tụ nhiều vị trí thức tên tuổi hàng đầu ở trong nước (7), đây là cơ quan nghiên cứu xây dựng theo mô hình think-tank đầu tiên ở Việt Nam, Viện này quyết định tự giải thể để phản đối Quyết định 97 của Chính phủ, coi đây là «một quyết định hạn chế vô lý, phản tiến bộ, phản khoa học và ngu dân».

Thật vậy, mọi cơ sở nghiên cứu độc lập được coi như là túi khôn của dân tộc, cái vốn quý của quốc gia, nước nào cũng trân trọng và khuyến khích phát triển, duy chỉ có chế độ cộng sản Việt Nam là tìm mọi cách ngăn cản.

Một xã hội kềm hãm tri thức như vậy làm sao có một tương lai xán lạn?


Luôn lo sợ giới trí thức độc lập, đảng chỉ qui tụ và dung nạp những người chỉ biết tuân lịnh một cách mù quáng.

Họ chia nhau nắm giữ hết mọi cơ cấu tổ chức, nên các định chế gọi là dân chủ đều dư thừa:

- Quốc hội là nơi tập trung các đảng viên thì có khác gì BCHTƯ đảng đâu, dẹp bỏ Quốc hội cũng chẳng tác hại gì đến công việc điều hành đất nước: “Tễu tôi vừa thương cảm, vừa cười thầm các sĩ tử Mác –Lê lẩm cẩm. Toàn là giáo sư, tiến sị, viện trưởng về “Mác học” lại không hiểu và không nhớ là chính quyền của vô sản bắt bớ, giam cầm cần quái gì đến Hiến pháp và pháp luật. Chỉ cần đụng đến “lông chân của đảng” là vào tù thôi.” (Vũ Cao Quận -Gởi lại trước khi về cõi, tr 39),

- Duy trì Mặt trận tổ quốc ( “Đảng lãnh đạo Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc và đoàn thể chính trị - xã hội bằng Cương lĩnh chính trị, chiến lược, chính sách, chủ trương; bằng công tác tư tưởng, tổ chức, cán bộ và kiểm tra, giám sát việc thực hiện. (điều 41 Điều lệ đảng) như vậy cũng dư thừa (chỉ cốt mị dân), bỏ quách nó đi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến các sinh hoạt xã hội,

- Còn bao tổ chức trùng dụng khác như các hội đồng nhân dân (tỉnh, huyện, …) cũng đều thuộc loại vô tích sự cả, các bí thư tỉnh ủy, huyện ủy quyết định cả rồi.

Một ngân khoản to lớn chi ra một cách vô ích cho một guồng máy cai trị trùng dụng và dân chủ giả hiệu, liệu nhân dân còn phải tiếp tục gồng gánh gánh nặng phi lý này đến bao giờ, ông Nguyễn Cao Quận kêu gọi:

Đừng sống như bầy cú

Lặng lẽ nấp trong đêm

Nỡ nào đành ngoảnh mặt

Khi máu chảy, ruột mềm.


phải vùng lên “phá xiềng” như tựa một bài mới đây của Hồ Ngọc Nhuận phụ họa với bài của Lê Hiếu Đằng, không thể tiếp tục để bị một đảng mù quáng dẫn dắt:

Tiến lên! Ta quyết tiến lên,

Tiến lên, ta quyết tiến lên hàng đầu,

Hàng đầu, không biết đi đâu?

Đi đâu? Không biết, hàng đầu cứ đi. (Bút Tre)

Cũng may, nhờ phương tiện truyền thông hiện đại, mọi tin tức được loan truyền nhanh chóng, sự thật không thể bưng bít như thời còn bức màn sắt, qua những lời trần tình của những người đã từng chung chăn với cộng sản hay tiếp tay cho chúng, những phân tích (qua các bản kiến nghị) của giới trí thức, qua những gương uy vũ bất năng khuất của giới trẻ, qua các cuộc đàn áp bắt bớ thô bạo của lực lượng công an, qua những phiên tòa qua quít với những bản án định sẵn, bất chấp lẽ phải, mặt thật của cộng sản đã bị lột trần, ý thức chính trị của người dân ngày càng được trưởng dưỡng, nhận rõ sự tồi tệ của giai cấp thống trị và cảm thấy xấu hổ sống trong một chế độ toàn trị:

Nhục phải làm thằng dân

Một nước giỏi nói phét,

Lãnh đạo thì ngu đần.

Riêng hai chữ “cộng sản”

Đã đủ nói phần nào.

Thái Bá Tân (8)

Một khi “kẻ thống trị coi dân như bùn rác thì người dân coi kẻ thống trị như kẻ cướp người thù” (Quân thị thần như thổ giới, tắc thần thị quân như khấu thù), người dân đã ý thức sức mạnh của mình, giờ phải biết sử dụng sức mạnh đó, như lời Tuân Tử: “Người cầm quyền ví như thuyền, người dân ví như nước, nước có thể nâng thuyền nổi lên hay nhận cho thuyền chìm xuống.” (Quân giả chu giả, thứ dân giả thủy giả, thủy tắc tải chi, thủy tắc phúc chu).

Thời thế đã dần dần thay đổi, một phong trào giành lại các quyền đã bị tước đoạt đang hình thành, ai theo dõi thời cuộc hẳn thấy phong trào này ngày càng lớn mạnh, bạo lực không làm chùn bước những con dân yêu nước, những phản ứng thô bạo, bất chấp lý lẽ của nhà nước đối với những người binh vực công lý là chất xúc tác kết hợp toàn dân.

Vận nước đang xoay vần:

Trong bóng đêm đè nghẹt

Phục sẵn một mặt trời

Trong đau khổ không lời

Phục sẵn toàn sấm sét

Trong lớp người đói rét

Phục sẵn một đoàn quân

Khi vận nước xoay vần

Tất cả thành nguyên tử (Nguyễn Chí Thiện)

Vạng Lộc

Phụ Lục


(1) Gia nhập hàng ngũ cộng sản từ thời chống thực dân Pháp vào khoảng cuối thập niên 1930, nổi tiếng sắt máu với những người không theo cộng sản nên có tiếng là hung thần Chợ Đệm (nơi sinh), đã từng là giảng viên trường Nguyễn Ái Quốc, rồi Vụ Phó Ban Tuyên huấn Trung ương.

(2) Nằm vùng ở miền Nam, đã từng là giảng viên Triết học và Chủ nghĩa xã hội khoa học, nguyên phó CT Ủy ban MTTQ VN ở Sài gòn (từ 1989-2009)

(3) Nhà văn quân đội (cấp bậc đại tá), từng là Ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam, Đại biểu Quốc hội khóa VII

(4) tức ra ngoài khuôn khổ chính sách qui định (tập trung đất đai vào các công, nông trường quốc doanh, các hợp tác xã).

(5) tức cho các hộ nông dân tự khai thác và đóng góp tùy theo mức thu hoạch các vụ mùa.

(6) Dạy học ở trường trung học Thoại Ngọc Hầu –Long Xuyên, theo Việt cộng vào mật khu trong dịp xảy ra biến cố Tết mậu thân 1968, được phong là Thứ trưởng kiểng (do chính ông viết trong bài Bản thảo chuyền tay) bộ thông tin văn hóa trong chánh phủ lâm thời miền nam Việt Nam

(7) Hoàng Tụy (chủ tịch hội đồng IDS), Nguyễn Quang A (viện trưởng), Phạm Chi Lan (phó viện trưởng), Phan Đình Diệu, Lê Đăng Doanh, Vũ Kim Hạnh, Chu Hảo, Phạm Duy Hiển, Vũ Quốc Huy, Tương Lai, Phan Huy Lê, Nguyên Ngọc, Trần Đức Nguyên, Huỳnh Sơn Phước, Trần Việt Phương, Nguyễn Trung.

(8) Nhà văn, vừa dịch thuật và dạy học ở Hà Nội