Tố giác tội phạm

Lê Thị Công Nhân

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

ĐỘC LẬP – TỰ DO – HẠNH PHÚC

x0x


ĐƠN TRÌNH BÁO VÀ TỐ GIÁC TỘI PHẠM


Kính gửi: – Công an phường Phương Mai-quận Đống Đa, Hà Nội (trực tiếp);

- Công an quận Đống Đa 342B phố Thái Hà, quận Đống Đa (gửi bảo đảm qua bưu điện);

- Công an thành phố Hà Nội 87 phố Trần Hưng Đạo, quận Hoàn Kiếm (gửi bảo đảm qua bưu điện), và

- Cơ quan Mật vụ nào đó đang “đặc trách” tôi (xin lỗi vì không biết tên cơ quan để viết ra vì nhiều lần khi bị mật vụ bắt thẩm vấn, tôi hỏi các mật vụ tên, cấp bậc, đến từ đâu nhưng họ đều kiên quyết che dấu tung tích đến cùng (!?) (gửi lên Internet vì không biết mật vụ ở đâu mà gửi).

Tôi là Lê thị Công Nhân, sinh năm 1979, nghề nghiệp: bị quản chế, hiện đang sống tại nhà mẹ đẻ tại địa chỉ P316-A7, khu VPCP, ngõ 4, phố Phương Mai, quận Đống Đa, Hà Nội, viết đơn này trình bày sự việc sau:

Vào khoảng 10h sáng nay, thứ 7 ngày 10.08.2013, khi đang đi chợ mua thực phẩm tại chợ cóc tại ngõ 6 phố Phương Mai, tôi tình cờ chứng kiến cảnh một đám đông khoảng 15 người, trong đó khoảng hơn 10 người xưng là thương binh, cầm gậy ba toong, đi trên 2 xe ba bánh tự chế loại chở hàng, hùa nhau chửi bới và xông vào đập phá hàng quán của một số người đang sinh sống và buôn bán nhỏ tại nhà số 102 khu E4. Những người này hành xử rất côn đồ, liên tục tuôn lời chửi bới, sỉ nhục, vừa đe dọa vừa thực sự lao vào hành hung người và đập phá tài sản. Chị phụ nữ tên Tươi đang sinh sống buôn bán trong nhà này cố hỏi họ là ai và giải thích mình chỉ là người thuê nhà, không hề quen biết họ nhưng nhóm người mặc kệ tất cả, càng điên rồ chửi bới, đánh đập, phá phách đồ đạc, với lý lẽ “Àh, mày chỉ là con thuê nhà mà còn hỏi àh.”. Khi ấy trong nhà còn có bác Bình chủ nhà đã hơn 70 tuổi và anh Kiên con trai bác chủ nhà.

Thấy vậy, tôi vô cùng bức xúc, cảm thấy thật là nhục nhã và bất an nếu mình không lên tiếng bênh vực người yếu thế. Tôi lao vào can ngăn và kêu gào họ không được đánh người và phá hoại tài sản của người khác như vậy, bảo họ bình tĩnh đưa vụ việc ra pháp luật và công an giải quyết. Nhóm người này ngay lập tức quay sang chửi rủa tôi bằng mọi ngôn từ tục tĩu và bạo lực nhất. Họ đe dọa tôi và đuổi tôi đi, lấy lý do “Mày là ai, liên quan đéo gì đến mày, chõ mồm vào bố mày đánh chết.” (!?).

Thấy tình huống quá nguy hiểm cho 3 người lẻ loi đang ở trong nhà chống cự lại đám đông côn đồ hung hãn tôi quyết định ở lại cùng họ và chờ công an phường vào. Thấy tôi không đi, 3, 4 tên tự xưng thương binh tập trung quay sang chửi bới tôi và đánh tôi luôn. Những kẻ này dùng gậy ba toong sắt phang vào người tôi (vùng cổ, vai, lưng, tay) khoảng gần 10 lần. Tôi hô lên “Không được đánh người. Các anh đang làm việc thất đức, là những kẻ vi phạm pháp luật.”. Khoảng 11h, tức là gần 1 tiếng sau mới thấy 4, 5 chiến sỹ công an phường đi vào – dù trụ sở công an phường cách đó 200m, trong đó có một anh mặc áo phông đỏ có vẻ như là người cấp cao nhất. Nhóm công an phường vào nhưng không có lời nói nào can ngăn đám người côn đồ kia. Tôi kinh ngạc tột độ vì thái độ này của họ. Có lẽ vì thế mà đám côn đồ càng hung bạo và đòi lao vào chiếm căn nhà. Tôi cùng 3 người đang ở trong nhà kiên quyết phản đối thì liền bị 3, 4 tên xưng thương binh quay sang đánh ngay trước mặt những công an viên này. Lần này họ vừa dùng ba toong sắt đánh tôi vừa xô đẩy tôi ngã dúi dụi xuống đất, làm đứt dây buộc tóc và rơi mắt kính tôi đang đeo (may mà sau đó tìm lại được). Sau đó một chị phụ nữ (hình như là người phụ nữ duy nhất trong đám đòi nhà, nghe gọi tên là Vân) lao vào chửi bới và ném cả folder tài liệu bằng nhựa vào mặt tôi nhưng trúng vào người công an đứng trước mặt tôi.

Những người công an này hoàn toàn không có một mệnh lệnh miệng nào yêu cầu đám côn đồ kia chấm dứt việc hành hung người, phá hoại tài sản và gây rối trật tự công cộng. Thậm chí sau đó đám người xưng thương binh này còn đỗ 2 xe ba bánh tự chế trước cửa căn nhà và khóa 2 xe lại với nhau bằng xích sắt trong khi chiều ngang con ngõ chỉ có 2m.

Quá bức xúc tôi nói với công an:

- “Các anh để họ hành xử như vậy ngay trước mặt công an sao?” . Anh công an mặc áo phông đỏ nói như một người mất trí

- “Họ có làm gì đâu, có ảnh hưởng gì đâu.” . Tôi đáp :

- “Họ gây rối trật tự công cộng, hành hung người, đập phá tài sản, cản trở giao thông mà anh bảo là không làm gì, không làm sao à trong khi người dân chỉ cần vừa mở miệng đòi dân chủ thì ngay lập tức bị tống vào tù.”.

Những công an này lơ đi không trả lời câu hỏi của tôi mà lại nói:

- “Không liên quan đến chị thì chị đi về nhà đi.” Tôi nói:

- “Sao lại không liên quan, tôi là người làm chứng vụ hành hung này, tôi còn bị họ chửi, đánh nữa mà anh bảo là không liên quan à?” . Họ bảo tôi:

- “Vậy mời chị ra phường trình báo.”

Thấy thái độ kỳ lạ và khả nghi của những công an này, tôi lại càng muốn ở lại để xem họ sẽ xử lý vụ việc ra sao.

Sau đó được cha con bác chủ nhà cho biết và xem 1 số tài liệu liên quan, tôi mới biết vụ việc cơ bản như sau: bác chủ nhà cần tiền gấp nên có vay thế chấp (sổ đỏ) 100 triệu đồng của công ty tài chính Việt Nam địa chỉ ở phố Hào Nam phường Ô Chợ Dừa quận Đống Đa do một người đàn ông tên Giang làm giám đốc. Theo lời bác là khi ấy văn phòng công ty đàng hoàng đẹp đẽ lắm, tiếp đón lịch sự nồng hậu. Thời hạn vay là 1 năm kể từ ngày 7.12.2012 đến 7.12.2013. Hợp đồng vay có tên là Hợp đồng chuyển nhượng tài sản có kỳ hạn (kỳ hạn là 1 năm). Vậy mà không hiểu sao sau đó có người đến đòi nhà của bác với giấy tờ mà theo họ là đầy đủ và hợp pháp (!?). Bác tá hỏa tìm tới công ty thì văn phòng và giám đốc đều biến mất, gọi điện không ai nghe máy. Vụ việc lừa đảo/lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản đã rõ như ban ngày, nên bác làm đơn tố giác gửi ngay các cơ quan chức năng và công an quận Đống Đa đã thụ lý giải quyết, bác và người nhà đã được mời lên làm việc.

Như vậy, cả bên bác chủ nhà và bên đang đòi nhà đều là nạn nhân của một vụ lừa đảo. Nhưng thật lạ, bên đòi nhà lại có một thái độ rất khác thường mà chính mắt tôi chứng kiến. Họ không hề tỏ ra lo lắng, bức xúc chút nào vì đã bị tên Giang lừa. Họ hoàn toàn không quen biết tí gì gia đình chủ nhà hay những người đang thuê ở nhà đó và cũng chưa từng bao giờ gặp nhau nhưng lại tỏ ra rất đắc thắng với lý lẽ duy nhất “Sổ đỏ tên tao nên đây là nhà của tao.”. Bác chủ nhà sau khi bị đòi nhà như vậy thì có tìm hiểu và theo niềm tin nội tâm của mình, bác phán đoán “Họ (bên đòi nhà) giả vờ cả đấy. Không phải bị lừa đâu, mà là đóng kịch giả vờ bị lừa để cướp nhà của nạn nhân của bọn chúng đấy. Họ với bọn cho vay là một.”

Sự việc trở nên rất nghiêm trọng với tình tiết này. Nếu đúng vậy thì đây là một trò lừa đảo tinh vi và đặc biệt nguy hiểm khi bọn lừa đảo với vai trò mới kệch cỡm của mình: tự đóng vai nạn nhân-một bên bị hại, càng dương dương tự đắc sử dụng bạo lực côn đồ để hãm hại nạn nhân.

Sự việc đang được công an quận Đống Đa thụ lý (do công an kinh tế tên Thành đang trực tiếp điều tra) chưa có kết quả gì, vậy mà những công an phường Phương Mai khi vào để giải quyết vụ hành hung, gây rối trật tự lại rất tự tin đứng ra bênh vực cho bên đòi nhà, chính những người công an này đã nói với bên chủ nhà – ngay trước mặt tôi, rằng “Họ đúng rồi, mình là bên sai. Họ có sổ đỏ thì là nhà của họ. Mình ký chuyển nhượng nhà rồi thì mình phải chịu.”

Những người công an này gần như không quan tâm chút nào tới vụ hành hung, gây rối, mà tự cho mình vai trò phân giải theo hướng bênh vực cho những kẻ đòi nhà. Thật bất ngờ khi công an lại đề nghị gia đình chủ nhà đang ở nhà làm theo đúng như bên đám côn đồ mong muốn: bảo chị đang thuê nhà dọn ngay ra khỏi nhà và để trống căn nhà. Tôi phải kiềm lòng mà giải thích cho họ (vì tôi đánh giá công an khá cao, cho rằng kiến thức pháp luật của họ ít ra cũng bằng tôi) rằng “giữ nguyên trạng” hoàn toàn không phải là “để trống căn nhà” và “cầm cố thế chấp” thì tài sản vẫn thuộc quyền sở hữu hợp pháp của bên cầm cố chỉ có một số quyền của bên chủ sở hữu là bị hạn chế, hợp đồng chưa đến hạn thanh toán, muốn cưỡng chế thì còn nhiều tiết mục lắm ..v..v..

Đến khoảng 12h thì đám côn đồ kéo nhau đi ăn, để lại một vài tên nằm trên xe 3 bánh trước cửa nhà, công an cũng đi khỏi. Tôi ở lại chuyện trò một lúc với chủ nhà, sau đó cũng ra về lúc 12h30. Về đến nhà toàn thân tôi đau ê ẩm nhất là vùng vai, gáy, lưng và cánh tay bên trái, người thì run lên vì phẫn nộ với cảm giác bất an ngập tràn trong lòng khi chứng kiến hành xử vô cảm và kỳ quái của công an.

Tôi yêu cầu:


1- Công an phường Phương Mai phải xin lỗi tôi vì đã để đám côn đồ xưng thương binh chửi bới và đánh tôi ngay trước mặt công an, thời gian: 10h sáng một ngày thứ 7 nào đó theo thỏa thuận; địa điểm: tại nơi xảy ra sự việc; người chứng kiến: các bên liên quan, đại diện người dân sở tại, đại diện chính quyền phường Phương Mai.

2- Ba (03) người đàn ông côn đồ xưng thương binh phải:

- Xin lỗi tôi (thời gian, địa điểm, các bên liên quan: như trên) vì đã chửi bới và đánh tôi;

- Chi trả chi phí khám thương và chữa chạy (nếu có) ngay, và bồi thường danh dự cho tôi. Số tiền bồi thường bằng mức tối đa theo quy định của nhà nước là 30 lần tháng lương tối thiểu.

3- Chị phụ nữ tên Vân phải xin lỗi tôi (thời gian, địa điểm, các bên liên quan: như trên) vì đã chửi bới và hành hung tôbi.

Tôi đặc biệt yêu cầu cơ quan chức năng lưu ý sự nghiêm trọng và tinh vi của vụ việc lừa đảo này. Nếu đúng bên mua nhà – (có vẻ như) một bên bị hại lại cũng chính là kẻ lừa đảo thì đây là một vụ việc rất nghiêm trọng phải được điều tra phá án đến cùng góp phần chặn đứng làn sóng tội phạm lừa đảo chiếm đoạt tài sản đang tràn lan ở đất nước này.

Tôi không hề biết bất kỳ ai trong đám người đòi nhà, nhưng tôi nhớ rõ 3 người đàn ông và 1 người phụ nữ đã chửi bới và đánh tôi. Có thể số người tham gia chửi và đánh tôi nhiều hơn. Tôi yêu cầu cơ quan chức năng thực hiện thủ tục nhận diện với những tên côn đồ này.

Tôi cam đoan nội dung trên là hoàn toàn trung thực và chịu trách nhiệm về lá đơn này.

Tôi gửi đơn này đến cơ quan mật vụ nào đó đang “đặc trách” tôi vì tôi thật sự kinh hãi trước sự côn đồ trâng tráo của đám đòi nhà, cũng như bất an trước hành xử vô cảm vô lý của những người công an mà tôi chứng kiến hôm nay, khiến tôi nghĩ rằng tôi hoàn toàn có thể bị hãm hại vì thù hằn bởi đám côn đồ này mà chẳng được ai quan tâm bảo vệ, mà cho đến giờ theo tôi một kết thúc như vậy có lẽ vẫn chưa phải là một kế hoạch hoàn hảo đã được cơ quan mật vụ duyệt cho trường hợp của tôi (vì trò bôi bẩn vẫn đang phát huy hiệu quả hơn cả mong đợi).

Thật buồn khi tôi là người dưng duy nhất tham gia can ngăn vụ việc hành hung này trong khi có hàng trăm người hiếu kỳ đứng ngó xem và sau đó còn dè bỉu tôi là “Dại thế, ngu thế, việc của mình đâu mà tham gia. Công an còn đéo dám làm gì bọn nó.” !!!

Kính đơn,

Lê thị Công Nhân

Nhân Quyền VN: Làm Tới Vi Anh

Hạ Nghị Viện Mỹ vừa thông qua Dự luật Nhân quyền Việt Nam HR 1897, với đa số áp đảo 430 đồng ý, 5 chống và 23 phiếu trắng. Đây là lần thứ tư bốn pháp nhiệm Hạ Viện Mỹ đã thông qua dự luật Nhân Quyền VN. Ba lần trước bị Uỷ Ban Đối Ngoại của Thượng Viện, chánh yếu là do Thượng Nghị sĩ Kerry, Chủ Tịch Uỷ Ban dìm, không đưa ra khoáng đại Thượng Viện.


Dự luật Nhân quyền Việt Nam HR 1897 kỳ này nội dung nói chung cũng gần giống như kỳ rồi, là cắt viện trợ phi nhân đạo tức cắt viện trợ kinh tế, quân sự đối với nhà cầm quyền CSVN và yêu cầu Bộ Ngoại Giao Mỹ phải có những biện pháp cứng rắn đối với Hà Nội trong các hồ sơ nhân quyền và tự do tôn giáo. Nó khác với năm rồi một chút là không dành một ngân khoản để giúp cho những nhà dân chủ hoạt động nhưng không cho cắt giớ, cắt tiền tài trợ cho Đài Á châu Tự do và yêu cầu Bộ ngoại Giao Mỹ phải vận động không cho VNCS vào Hội Đồng Nhẩn Quyền của Liên Hiệp Quốc.


Theo các nhà quan sát dự luật này được thông qua lúc 19 giờ 45 ngày 1 tháng 8 năm 2013 tại trụ sở Hạ Viện, trước dự trù cả hai tháng.


Dự luật do hai nghị sỹ Ed Royce, đảng Cộng hòa, bang California; và Chris Smith, đảng Cộng hòa, bang New Jersey, khởi xướng.


Theo Hiến Pháp Mỹ Dự luật HR 1897 này sẽ được chuyển qua Thượng Viện. Uỷ Ban Đối Ngoại của Thượng Viện sẽ xem xét, có thể đưa hay không đưa ra khoáng đại Thượng Viện thảo luận biểu quyết. Nếu Uỷ Ban dìm và giết trong trứng nước thì Dự luật sẽ theo số phận của ba dự luật trước. Nếu Ủy Ban đưa ra khoáng đại Thượng Viện thảo luận thì có hai trường hợp xảy ra. Thượng Viện bác bỏ hay thông qua. Trường hợp tốt nhứt là Thượng Viện thông qua, dự luật sẽ chuyển qua tổng thống để ký ban hành. Trường hợp suông sẻ là TT ban hành. Không suông sẻ là TT phủ quyết, trả về Quốc Hội. Lưỡng Viện Quốc Hội nếu đạt được túc bố 2/3 đồng ý thì TT có 10 ngày phải ban hành, nếu không dự luật đương nhiên thành luật.


Hy vọng dự luật được thông qua cao hơn mấy kỳ trước, vì TNS Kerry không còn ở Quốc Hội nữa, không còn làm Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại Thượng Viện nữa.


Sở dĩ phải phân tích dông dài về thủ tục lập pháp nhiêu khê như thế để cho thấy nhu cầu vận động tới của người Mỹ gốc Việt cho dự luật nhân quyền VN – rất lớn.


Một là vì tình hình nhân quyền VN trong tương quan Hà nội và Washington rất phức tạp. Trong cuộc gặp gỡ giữa TT Obama và Chủ Tịch Trương tấn Sang, người ta thấy ô Obama có nói về nhân quyền VN nhưng nói yếu xìu. Còn Ông Sang trả lời trớt quớt, biện minh đó là một vấn đề tuỳ thuộc văn hoá của mỗi nước dù chính CS Hà nội thò tay mặt, đặt tay trái vào ký công ước nhân quyền là giá trị phổ quát của Nhân Loại.


Nói khác đi vấn đề nhân quyền tuy là giá trị Mỹ đang cổ võ trên hoàn cầu nhưng nó yếu hơn quyền lợi của Mỹ - cụ thể là yếu hơn, ít quan trọng hơn vấn đề kinh tế, vấn đề chiến lược.


Ngay trong nội bộ của chánh quyền Mỹ cũng tế nhị, Ba lần Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại Thượng Viện ngâm dấm dự luật nhân quyền VN do Hạ Viện chuyển qua. Dù TNS Kerry chuyên ngâm dấm dự luật Nhân quyển VN hết làm chủ tịch uỷ ban này, nhưng nghị sĩ của Đảng Dân Chủ cũng chiếm đa số - dù đa số khít khao ở Thượng Viện, và TT Obama cũng là người của Đảng Dân Chủ, còn TNS Kerry là Ngoại Trưởng.


Tế nhị và phức tạp nên quí vi dân biểu tác giả và bảo trợ mới vận động đưa dự luật vào nghị trình để thảo luận và biểu quyết trước hai tháng, ngay sau khi Chủ Tich Trương tấn Sang sang gặp TT Obama mà vấn đề nhân quyền không được quan tâm đúng mức.


Vì vậy Hạ viện muốn gởi một thông điệp chánh thức cho VNCS, cho Hành Pháp Mỹ rằng Hạ Viện trái tim và khối óc của nhân dân Mỹ rất quan tâm tới nhân quyền VN.


Chính vì thế người Mỹ gốc Việt phải cố gắng hơn, tăng cường nỗ lực hơn trong cuộc vận động. Không lý do gì phải nản chí, lơ là trước một quốc gia đại sự, một chánh nghĩa cốt lõi mà hầu hết người Việt trong ngoài nước đã tin tưởng, đã vận động suốt mấy pháp nhiệm của Quốc Hội Mỹ rồi.


Kinh nghiệm cho thấy xuyên qua lịch sử lập pháp Mỹ, một vấn đề lớn ít khi thành luật trong một thời gian ngắn. Luật đối nội như Bảo Hiểm Y tế bao đời tổng thống vẫn chưa hoàn chỉnh.


Luật nhập cư cũng thế. Thì luật Nhân Quyền VN để thay đổi một chế độ từ độc tài CS đảng trị toàn diện sang tự do, dân chủ bằng nhân quyền là khác tinh, là huỷ thể đối với CS - không thể một tháng một năm mà thành được.


Trong chánh trị ai dài hơi người đó thắng. Chiến thắng chánh trị tuy lâu dài mới thành đạt nhưng đã thành đạt thì giá trị lâu dài và tổng hợp hơn chiến thắng quân sự.


Nếu xét kỹ quí vị dân biểu Mỹ tác giả và đồng bảo trợ các dự luật nhân quyền VN, kể cả Dự luật HR 1897 này cũng đi từng bước, tiệm tiến với thời gian.


Nước chảy riết đá phải mòn. Có công mài sắt có ngày nên kim, quí vị dân biểu tác giả và hổ trợ cũng không mất kiên nhẫn, không cầu toàn trong một vấn đề chánh trị ngoại giao rất phực tạp và lớn lao nhu nhân quyền VN. Những người chủ xướng chỉ mong đây là bước đầu – bước đầu luôn khó, vạn sự khởi đầu nan – nên chỉ mong dự luật này sẽ giúp cải thiện tình hình nhân quyền trong nước Việt Nam, thúc đẩy nhà nước cộng sản tôn trọng tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận và các quyền dân chủ, lao động khác, đồng thời giải quyết nạn buôn người.


Nhưng dự luật là một phản biện hùng hồn và đầy đủ bằng cớ chống lại biện minh một cách vô lý của CSVN rằng "những năm qua, Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu trong việc bảo đảm quyền con người trên mọi lĩnh vực dân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội và được cộng đồng quốc tế ghi nhận".


Xu thế thời đại, nhân dân và chánh quyền các nước và đồng bào VN chánh trực ủng hộ Nhân Quyền VN.


Vấn đề còn lại cứ vận động tới, nhứt là đối với người VN trong ngoài nước, Nhân quyền VN là của người VN, người Việt không làm thì ai làm. Thất bại vài ba lần là chán nản, thối chí, bỏ cuộc là chưa đánh đã đầu hàng. Ba thất bại trước chỉ là thua ba trận chớ chưa thua cuộc đấu tranh cho nhân quyền VN. 38 năm đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN còn làm được thì có ăn thua gì vài ba vận động thất bại cho nhân quyền VN. Trong chiền trường cũng như chính trường, ai còn trụ lại trong 15 phút chót là người đó thắng.


Nhờ cuộc vận dộng kiên trì của người Mỹ gốc Việt mà càng ngày số dân biểu và phiếu ủng hộ nhân quyền VN tại Hạ Viện Mỹ càng tăng, công luận ủng hộ nhân quyền càng phổ quát, nhân quyền càng ngày càng thành trở ngại trung tâm trong bang giao giữa Hà nội và Washington.


Người Mỹ gốc Việt chỉ sử dụng lá phiếu, một chữ ký, một cú điện thoại, một chuyến đi điều trần, biểu tình – chớ đâu có mất mát gì đâu - mà đồng bào có tự do, dân chủ, nhân quyền. Nên việc góp một bàn tay, một tiếng nói cho nhân quyền VN là điều đáng làm, cần làm, phải làm và làm tới.