Cộng Sản mà em!

Nguyên Thạch


Nay em gái, nằm im nghe anh kể

Chuyện ngày xưa, nhắc lại để mà thương

Anh bộ đội cụ Hồ quân "phỏng dái"

Vì miền Nam đói rét phải lên đường.


Bác đã bảo vì miền Nam ruột thịt

Cứu anh em dẫu đốt cả Trường Sơn

Giặc kềm kẹp. . . dân Nam như xác lá

Mỹ xâm lăng, cả nước phải căm hờn.


Qua vĩ tuyến nón anh rơi lộp độp

Vì ngước cao chót vót để nhìn xem

Anh chính uỷ bảo miền Nam nghèo lắm

Nên hiểu rằng: Lời Cộng Sản mà em!


Đến Nha Trang, biển xanh anh bật khóc

Như trẻ thơ lạc mẹ giữa phố phường

Dăm kẻ lạ, tò mò giương đôi mắt

Có lẽ anh đã lạc thiên đường.


Ở Sàigòn, dân thành thường xỏ lá

- "Bộ đội ơi! miền Bắc có cà rem?"

Nét hớn hở, tỉnh bơ như Hànội:

-"Ôi thiếu gì, ăn không hết phải phơi khô!

Ở ngoài Bắc Ti Vi ai cũng có

Sáng sớm ra thì nó chạy đầy đường"

Anh nhìn chiếc đồng hồ 2 người lái

Mắc thèm thuồng, cứ nhìn thấy là thương.


Anh tự mãn quê anh nhiều cà chớn

Còn cà phê thì uống chẳng cần tem

Ghé vào tiệm mua nửa đôi nịt vú

Để lọc cà phê! Ừ Cộng Sản mà em!


Và cứ thế, các anh lên lãnh đạo

Sửa rồi sai, sai sửa vẫn cứ sai

Mấy chục năm, nướng dân làm thí nghiệm

Cộng Sản mà em, siêu việt thiên tài!


Bước tiện tiếm... Hoàng Trường Sa dâng bán

Vì ân tình Trung Việt nghĩa anh em

Để kết cuộc chúng ta cùng Tổ Quốc

Xin chớ buồn... vì Cộng Sản mà em!