TS: VN bị chỉ trích tại Hội đồng Nhân quyền LHQ

Ỷ Lan


Khóa họp lần thứ 22 của Hội đồng Nhân quyền LHQ tại Genève sẽ kết thúc vào ngày 22.3 này. Hiện đang diễn ra sôi nổi với tình hình vi phạm nhân quyền khắp nơi trên thế giới do các tổ chức Phi chính phủ tố cáo.

Không có nhân quyền tại Việt Nam


Đặc biệt tình hình nhân quyền Việt Nam được ba tổ chức Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền và Hành động Chung Cho Nhân quyền đưa ra chiều thứ sáu vừa qua, tập trung vào vấn đề không có tự do ngôn luận tại Việt Nam và đàn áp các bloggers cùng công dân mạng tại Việt Nam ba năm qua.

Liền sau các phát biểu trên đây, Phái đoàn Hà Nội dùng quyền phản bác trả lời rằng:

“Phái đoàn chúng tôi lấy làm tiếc phải sử dụng quyền trả lời để quả quyết bác bỏ những vu khống và bóp méo thông tin chiều nay về tự do ngôn luận và ý kiến đối với nước tôi.”

Rồi Ông nói tiếp:

“Giống như nhiều quốc gia khác, luật pháp tại Việt Nam được bảo vệ và hành xử mà chẳng có biệt lệ nào. Nhân quyền và các tự do cơ bản được luật pháp bảo đảm, nhưng mọi sự lạm quyền hay tìm cách phá bỏ hoặc vi phạm luật pháp, đặc biệt nhằm gây rối xã hội, kích động phân biệt chủng tộc, tôn giáo, căm thù và bạo động, đều bị ngăn ngừa và trừng phạt.”

Phái đoàn Hà Nội nhấn mạnh trong phần kết luận:

“Phái đoàn chúng tôi xin nhắc nhở Hội đồng Nhân quyền LHQ đừng để cho Hội đồng bị lợi dụng, đừng để cho cuộc trao đổi chung của Hội đồng bị lợi dụng, làm mất thì giờ qúy báu và mất luôn sự tín nhiệm vào Hội đồng Nhân quyền LHQ.”

Yêu cầu LHQ áp lực Việt Nam



Mở đầu cho cuộc đối chất trên đây, ông Võ Văn Ái nhân danh hai tổ chức Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam và Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền phát biểu rằng:


"Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam và Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền mong cầu Hội đồng Nhân quyền LHQ quan tâm trước chiến dịch đàn áp khủng khiếp tự do ngôn luận tại Việt Nam, vi phạm điều 19 trong Công ước Quốc tế về Các quyền dân sự và chính trị. Chiến dịch đàn áp này của nhà cầm quyền Việt Nam hoàn toàn trái chống với Nghị quyết của Hội đồng Nhân quyền LHQ về ‘Thăng tiến, bảo vệ và thụ hưởng nhân quyền trên Internet’ ban hành năm 2012, đồng thời bất chấp những khuyến nghị của các quốc gia thành viên LHQ mà Việt Nam chấp nhận tại cuộc Kiểm điểm Thường kỳ Toàn diện (UPR) năm 2009. Như chúng tôi đã tiết lộ trong bản Phúc trình ‘Bloggers và Công dân mạng sau chấn song nhà tù – Các hạn chế tự do trên Mạng tại Việt Nam’ mà chúng tôi đệ trình Hội đồng Nhân quyền LHQ, những ai sử dụng Internet đều bị sách nhiễu, hăm dọa, hành hung và bắt cầm tù. Hiện đang có 32 bloggers và công dân mạng bị cầm tù tại Việt Nam, một số khác đang chờ đưa ra xét xử với án tù lên tới 16 năm tù giam.

Những cuộc đàn áp như thế chẳng phục vụ cho ‘an ninh quốc gia’ như nhà cầm quyền Việt Nam tuyên bố, mà mục tiêu là bóp họng những tiếng nói của các xã hội dân sự cất lên tố cáo các nạn tham những, nhà nước lạm quyền, cưỡng chế đất đai của nông dân, hay đòi hỏi nhân quyền và cải cách dân chủ.

Trắng trợn hơn cả, nhà cầm quyền cũng đàn áp những ai góp ý theo lời kêu gọi của nhà nước về việc sửa đổi bản Hiến pháp 1992. Tuần trước, nhà báo Nguyễn Đắc Kiên bị đuổi khỏi tòa báo Gia đình và Xã hội, 24 tiếng đồng hồ sau khi ông phê phán lời phát biểu của Tổng bí thư Đảng.

Pháp lệnh 44 cho phép bắt giam những ai bị nghi vi phạm ‘an ninh quốc gia’ mà chẳng cần thông qua tòa án, đã được sử dụng để bắt gam các bloggers, đặc biệt đưa vào nhà thương điên, trường hợp đã xẩy ra với các ông Nguyễn Trung Lĩnh, Lê Anh Hùng.

Dự thảo Nghị định Internet mới, khiến chúng tôi vô cùng quan ngại. Nếu được thông qua như bản văn dự thảo, thì Nghị định này sẽ hợp thức hóa toàn bộ hệ thống xâm nhập thông tin, kiểm duyệt và xử phạt những điều hết sức mơ hồ khi định nghĩa về ‘các hành vi bị cấm’. Đồng thời bó buộc các Công ty Internet và cơ quan cung cấp dịch vụ, kể cả các Công ty ngoại quốc, phải cộng tác với chính quyền để theo dõi hay truy lùng công dân mạng.

Chúng tôi kêu gọi Hội đồng Nhân quyền LHQ áp lực Việt Nam chấm dứt cuộc đàn áp, bãi bỏ Pháp lệnh 44 cùng những điều luật trái với luật quốc tế để bảo đảm quyền tự do ngôn luận, và mời Báo cáo viên LHQ về tự do ngôn luận đến điều tra Việt Nam.”


Trong khi ấy, tổ chức Hành động Chung Cho Nhân quyền thì tố cáo Hà Nội tấn công tự do ngôn luận, sách nhiễu, bắt bớ tùy tiện các bloggers và đưa ra các trường hợp cụ thể như Điếu Cày, Nguyễn Hoàng Vi, Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ.

Cuối cùng, Tổ chức Hành Động Chung Cho Nhân Quyền kêu gọi:

“Việt Nam bãi bỏ những luật pháp quốc gia không phù hợp với điều 19, trả tự do cho tất cả những ai bị giam giữ vì ôn hòa hành xử quyền tự do ngôn luận trực tuyến hay ngoài luồng, và mời Báo cáo viên LHQ đặc trách tự do ngôn luận, Báo cáo viên LHQ đặc nhiệm các người đấu tranh bảo vệ nhân quyền đến điều tra Việt Nam. Đây là điều không thể từ khước, nhất là năm nay Việt Nam đăng ký xin làm ứng viên Hội đồng nhân quyền LHQ năm 2014.”

TS: Sửa đổi Hiến pháp theo kịch bản đã dàn dựng?

Thanh Quang


Sau khi người dân Việt trong và cả ngoài nước ngày càng dồn dập góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992 theo lời kêu gọi của nhà nước, nổi bật nhất là Kiến nghị 72, Thư của Hội đồng Giám mục VN, Tuyên bố của Đại Lão Hoà Thượng Thích Quảng Độ, Đức Đệ Ngũ Tăng Thống GHPGVN Thống Nhất, Tuyên bố của Công dân Tự do, “Tuyên ngôn Nguyễn Đắc Kiên”, thì hiện phía cầm quyền huy động toàn lực từ phương tiện truyền thông, nhân vật có tiếng, sinh viên, cựu chiến binh, cán bộ về hưu, tổ dân phố, quần chúng tự phát, dư luận viên, xã hội viên… để cáo buộc, chụp mũ, răn đe những người mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cáo giác là “những kẻ suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức, cần phải xử lý”.

“Ngây ngô” đến “phát ngượng”


Qua bài “Vì sao TBT Nguyễn Phú Trọng phải lên tiếng răn đe trong việc sửa Hiến pháp?”, blogger Kami lưu ý tới hiện tượng “lên đồng tập thể” chưa từng có của đủ phần tử bảo vệ vị thế độc quyền lãnh đạo vĩnh viễn của đảng vốn ráo riết xuất hiện trên phương tiện truyền thông nhà nước trong mấy ngày nay.

Ông Huỳnh Kim Báu, Chủ tịch Hội Trí thức TPHCM phản ứng:

Bày ra trò lấy ý kiến sửa đổi làm gì cho tốn thời gian, tốn công sức, giờ phản bác phân bua điếc cả tai trên ti vi.

“Chuyện công lao quá khứ với hiện tại là hai phạm trù khác nhau. Anh có thể có công với quá khứ nhưng bây giờ có tội với tương lai. Không thể xét đoán công với tội mà cả dân tộc này chịu sự cai trị của Đảng suốt đời như vậy. Trong khi đó dân tộc, đất nước có trước Đảng. Trước khi là một Đảng viên thì là người Việt Nam đã, cái đó là điều hiển nhiên cho nên không thể lấy lập luận đó để bảo vệ đảng.”

Blogger Kami bày tỏ ngạc nhiên khi thấy “cuộc hầu đồng tập thể” trong mấy tuần nay trên phương tiện truyền thông nhà nước với đầy đủ “ban bệ và các nhân vật quan trọng” góp phần vào “toan tính kỹ lưỡng” nhằm đe doạ người dân góp ý không đúng với ý đảng, đó là chưa kể những bài viết với lập luận “ngây ngô” khiến độc giả “phát ngượng”, vừa “bực mình, vừa buồn cười lại vừa có chút thương hại”. Theo blogger Kami thì “Trong bối cảnh sự tín nhiệm của nhân dân đối với đảng CSVN đã xuống tới mức thấp nhất trong lịch sử 83 năm hoạt động và 68 năm ở vai trò đảng cầm quyền thì những hành động đáp trả mang tính cố thủ như trên là những dấu hiệu đáng lo ngại” cho đảng; và phản ứng “lạ lùng” của đảng và nhà nước như vậy chẳng khác nào “khư khư như ông từ giữ oản”. Do đó, theo nhận xét của Kami, việc đảng, nhà nước, và cả những thành phần “lên đồng tập thể” vừa nói, ra sức tung hô Điều 4 cho sự lãnh đạo độc tôn và vĩnh viễn của đảng, không chấp nhận “tam quyền phân lập”, duy trì sở hữu toàn dân về đất đai, quân đội và công an phải trung thành với đảng… Tất cả đều không ngoài mục đích “Giữ chùa, thờ Phật thì được ăn oản”.

Blogger Quê Choa qua bài “Hướng dẫn dư luận viên trả lời Kiến nghị 72” cũng đồng ý với blogger Kami, cho rằng “bảo vệ Đảng như rứa càng làm mất uý tín Đảng, càng làm cho người ta thấy Đảng đang đuối lý và quanh co”. Rồi blogger Quê Choa, tức nhà văn Nguyễn Quang Lập, nêu lên câu hỏi và tự trả lời:

“Vì sao không tam quyền phân lập?- Vì giữ chùa thờ Phật thì được ăn oản!

Vì sao đất đai phải sở hữu toàn dân?- Vì giữ chùa thờ Phật thì được ăn oản!

Vì sao quân đội phải trung thành với Đảng?- Vì giữ chùa thờ Phật thì được ăn oản!

Vì sao không được bỏ điều 4?- Vì giữ chùa thờ Phật thì được ăn oản!


Vẫn theo Quê Choa thì cả 7 kiến nghị trong Kiến Nghị 72, cả những câu hỏi cụ thể như vì sao Bản Giốc, vì sao Hoàng Sa, vì sao Bauxite, vì sao Vinashin, vì sao Vinalines…vân vân và vân.. , các dư luận viên vẫn cứ kiên quyết trả lời đanh thép: Vì giữ chùa thờ Phật thì được ăn oản! Cứ trả lời như thế nhất định “bọn suy thoái” sẽ phải câm miệng.

Qua bài “Đúng hết thì còn lấy ý kiến gì?”, blogger Người Buôn Gió nêu lên câu hỏi rằng “Lấy ý kiến mà kiểu vừa đang lấy vừa đe thế, hỏi có khách quan không?”. Tác giả thắc mắc:

“Có ai đòi sửa đổi hiến pháp đâu, hiến pháp vẫn đang thế, chính trị đang thế, xã hội vẫn thế, quân đội vẫn thế và nhân dân vẫn thế. Bày ra trò lấy ý kiến sửa đổi làm gì cho tốn thời gian, tốn công sức, giờ phản bác phân bua điếc cả tai trên ti vi. Tự dưng ông bày ra thì người ta có ý kiến, bao giờ thống nhất thời hạn các ý kiến xong thì tập hợp công bố, sau đó mới phân trần, giải thích. Đằng này ý kiến còn đang lấy mà các ông đã lợi dụng truyền thông để đe dọa là đóng góp phải thế này, không được thế kia, như thế kia là phạm tội chống phá chính quyền.”

Blogger Người Buôn Gió nhân tiện lưu ý tới phương tiện truyền thông nhà nước rằng “cái nơi tồn tại bằng tiền dân” thì bây giờ đem phục vụ cho mục đích của đảng cầm quyền. Thời lượng phát sóng để phục vụ người dân qua tin tức liên quan chuyện làm ăn, y tế, giáo dục… bỗng nhiên, hơn 2 tuần nay, chỉ lo phục vụ cho chuyện hiến pháp nhằm bảo vệ vai trò cầm quyền của đảng. Blogger Người Buôn Gió kết luận:

“Thôi, đã cầm quyền, và đã thấy đúng hết thì chấm dứt luôn cái trò lấy ý kiến. Tuyên bố chấm dứt việc lấy ý kiến ở đây và huỷ bỏ những ý kiến đóng góp trước đó, lý do vì giai cấp cầm quyền đã thấy đúng hết rồi không phải đóng góp là gì nữa cho mất thời gian tiền bạc, công sức. Nếu ai thắc mắc việc không lấy ý kiến thì cứ trả lời đơn giản:Đúng hết thì còn lấy ý kiến làm gì?”

Một trò bịp?


Những ai tin rằng việc góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992 sẽ được đảng - nhà nước CSVN nghiêm túc tiếp thu thì có lúc sẽ đau tim mà chết.

Qua bài “Về việc góp ý xây dựng Hiến pháp mới”, blogger Bùi Tín lưu ý rằng thực ra đảng nhân dịp này chỉ để củng cố vai trò lãnh đạo độc tôn, duy nhất, mang tính độc quyền của đảng Cộng sản khi uy tín của đảng đã xuống thấp nhất, khi lãnh đạo của đảng bị đông đảo nhân dân đánh giá “không có tâm, không ngang tầm, hư hỏng”, bị “lòng tham không đáy” khiến đà suy thoái vượt ra ngoài vòng kiểm soát, khi dân chúng, kể cả đảng viên, đang vô cùng thất vọng, tuyệt vọng.

Nhưng khi kịp nhớ lại bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 mà phía cầm quyền đưa ra và kêu gọi người dân góp ý thì nhà báo Bùi Tín cho đó là “trò bịp của lãnh đạo” đã “phơi bày rất rõ”, khi họ giật dây cho Ban dự thảo của Quốc Hội sửa chữa, bổ sung toàn là những tiểu tiết, thứ yếu trong bản Hiến pháp 1992, chứ không đả động gì đến những điều chủ chốt mà người dân mong muốn đổi thay, từ Điều 4, các vấn đề về sở đất đai, về chuyện tam quyền phân lập cho tới việc chỉ đi theo con đường chủ nghĩa xã hội. Tệ hại hơn nữa,blogger Bùi Tín lưu ý, họ lại thêm 2 điểm trong dự thảo Hiến pháp lần này vốn không hề có trong tất cả 4 Hiến pháp trước đó, đó là các lực lượng vũ trang nhân dân (gồm quân đội và công an) trước tiên phải trung thành với đảng rồi mới tới tổ quốc và nhân dân; và có trách nhiệm bảo vệ đảng và nhà nước trước, rồi mới tới nhân dân sau. Nhà báo Bùi Tín nhận xét:

“Đây là thay đổi cốt lõi nhất, khi Bộ Chính trị nhận ra tình hình lâm nguy của đảng, đảng bị dân ghét và khinh, bị không ít tướng lĩnh, sỹ quan chiến sỹ và cựu chiến binh phê phán rất nghiêm khắc, lại thấy trong Mùa Xuân Bắc Phi, quân đội Tunisia, Ai Cập đã dứt khoát ngả hẳn về phía nhân dân, cùng nhân dân lật đổ chính quyền độc tài tham nhũng. Bộ Chính trị ở Hà Nội đã giật mình hoảng sợ, liền dùng việc sửa Hiến pháp để buộc chặt các lực lượng vũ trang vào cỗ xe có thể sắp lâm nguy của mình.”

Qua bài “Đảng CSVN có nên tiếp tục lãnh đạo không?”, cựu tù nhân chính trị Nguyễn Bắc Truyển khẳng định rằng đảng không nên kêu gọi quân đội bảo vệ đảng, điều đó là “vô vọng”.

Tại sao? Vì, theo tác giả, “Người lính chỉ bảo vệ đất nước, quyền lợi của họ nằm trong quyền lợi của người dân. Hãy nhìn sang Ai-Cập, Lybia... để thấy cái kết cục của những kẻ đã từng được các tướng lĩnh quân đội ủng hộ. Còn người lính rời bỏ quân ngũ họ trở thành dân đen, không có lý do gì họ chống lại đồng bào và người thân của mình. Nhân dân Việt Nam sẳn sàng chết cho đất nước nhưng sẽ không chết thay cho bất kỳ một đảng phái chính trị nào. Xin nhớ lấy điều đó để mà răn mình”.

Sau khi đưa ra “một lời khuyên” rằng “đừng nên nói láo” trong thời đại thông tin “đi nhanh như ánh sáng” giữa lúc người dân “chưa bao giờ tín nhiệm đảng CSVN” trong vai trò lãnh đạo đất nước dù trước đây họ đành phải cúi đầu vì sợ hãi trước cái đói, nhà tù, cái chết thì nay họ đang lên tiếng, đang “tính sổ” với giới cầm quyền, luật sư Nguyễn Bắc Truyển kết luận rằng:

“Những ai tin rằng việc góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992 sẽ được đảng - nhà nước CSVN nghiêm túc tiếp thu thì có lúc sẽ đau tim mà chết. Việc kêu gọi nhân dân lấy ý kiến là trò chơi chính trị, một hình thức mị dân không hơn không kém. Sẽ không có bất kỳ sự thay đổi dù đó là nguyện vọng đa số người dân: điều 4 được giữ nguyên, không có sở hữu tư nhân đất đai, quyền con người bị xuyên tạc, không có việc trưng cầu dân ý Hiến pháp... Các sửa đổi chỉ mang lại các lợi thế cho đảng CSVN tiếp tục độc quyền cai trị. Từ đây cho đến khi có bản Hiến pháp mới, nhiều màn hài kịch sẽ được show up để hợp thức hóa với dư luận quốc tế (họ chẳng quan tâm người dân trong nước). Không ai ngạc nhiên khi Quốc hội CSVN sẽ thông qua Hiến pháp mới với 100% phiếu tán thành, tất cả đã được dàn dựng.”

BL: Một kiểu bưng bít mới của chế độ

VietTuSaigon

Từ khá lâu, chí ít là thời kinh tế tập thể, mọi thứ đều được gom về một đám đông được điều khiển bởi một đảng viên Cộng sản với chức danh nào đó trong vai trò đại biểu của xã, huyện xuống chung vui cùng bà con.Thậm chí, trong các đám cưới ở quê cũng có ông đại diện này xuất hiện.

Nhưng đó là chuyện tương đối cũ, bây giờ hiện đại hơn nhiều, cách làm cũng hiện đại và lộ liễu ra phết.

Trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở năm 2011, 2012 của nhân dân, thường xuất hiện những buổi biểu diễn ca nhạc ngoài trời, dàn loa âm thanh khủng, mở hết cỡ, ca sĩ hở hang (lại chuyện hở hang! Nhưng ở đây thì được phép hở vô tư!) lên nhảy múa, hát để lấn âm thanh của đoàn biểu tình, thậm chí nhằm tập trung hướng nhìn về phía đám hát trong lúc công an cố sức phân tán đoàn biểu tình. Gần đây một chút nữa, khi chuẩn bị sửa đổi Hiến pháp, các đám “đại đoàn kết toàn dân” nhân dịp lễ Tình Nhân, 8 – 3, 26 – 3… lại nổi đình nổi đám khắp hang cùng ngõ hẻm.

Tạo đám đông múa may quay cuồng


Một người thường đi quản trò trong các chương trình này cho biết trước khi làm chương trình, anh được huấn luyện căn bản về cách điều khiển đám đông về một trọng tâm, cách mồi bài hát để các chương trình “nổi lửa” toàn nhạc đỏ và cách để người tham gia thấy rằng nhờ ơn đảng Cộng sản mà họ có được bữa nhậu, vui chơi thỏa thích… Nói chung, đi từ Bắc chí Nam, khắp hang cùng ngõ hẻm trong những ngày này, đâu đâu cũng thấy chương trình văn nghệ xóm, thôn, làng, xã… rình rang mừng ngày 8 – 3, dường như không khí ăn chơi ba ngày Tết vẫn kéo dài đến bây giờ, và sẽ còn kéo dài đến tận ngày 30 – 3!

Anh này cũng cho biết thêm, nếu không làm thế, nguy cơ bạo động và hoạt động lật đổ chính quyền sẽ rất cao. Chính vì vậy, mỗi năm, để thực hiện các chương trình này, nhà nước phải bỏ ra gần ba trăm tỉ đồng từ ngân sách trung ương cộng với gần sáu trăm tỉ ngân sách địa phương để duy trì hoạt động, đó là chương trình loại nhỏ, chứ chương trình loại lớn như các sự kiện thì mỗi năm tốn cả ngàn tỉ đồng. Bù vào đó, nền an ninh chế độ sẽ được an toàn. Về mặt đối nội, nhân dân sẽ thấy “cuộc đời vẫn đẹp sao”, Đảng vẫn chăm lo từng miếng ăn, từng bữa nhậu và nuôi dưỡng tiếng hát, niềm vui, hạnh phúc cho họ, về mặt đối ngoại, những cơ quan ngôn luận nước ngoài sẽ bị đánh lạc hướng, thấy rằng Việt Nam tuy còn nghèo nhưng chỉ số hạnh phúc vẫn rất cao, dân chủ rất cao, bằng chứng là họ vẫn ăn chơi nhảy múa ngon lành trong thời khủng hoảng kinh tế đấy thôi! Nghe có vẻ như nhà nước Cộng sản rất thông minh, biết dụng võ để an dân, và họ sẽ tồn tại vững chãi nhờ đối sách thông minh này! Nhưng, trên thực tế có phải vậy không?

Trước tiên, thử phân tích về mặt tâm lý đám đông ở Việt Nam, có thể nói, hiếm có một tập thể nhân dân nào có độ máu lửa và bất mãn cũng như bạo động tính rất cao như người Việt Nam. Vì trải qua nhiều cuộc chiến tranh, vì thiếu một nền giáo dục tốt và ổn định, vì lao động nặng nhọc dẫn đến ức chế, vì ăn quá nhiều thịt trong giai đoạn bùng phát kinh tế thị trường nhưng lại thiếu những loại vitamin cần thiết… v.v… Đương nhiên, tất cả những yếu tố trên cần bàn lại rất nhiều. Nhưng, nguy cơ bạo động ở đám đông người Việt là rất cao. Sau bữa nhậu, hoặc sau một hồi bàn cãi vấn đề gì đó, họ có thể đập bàn, quát tháo và đánh nhau một cách nhiệt liệt.

Đó là chuyện có thật. Mà đáng nói hơn cả là tâm lý bất mãn, mất niềm tin vào nhà nước và thấy đầy rẫy sâu mọt trong bộ máy cầm quyền vốn là tâm lý chung của người Việt Nam thời bây giờ. Bất kỳ người Việt Nam nào, từ lớn đến nhỏ, dù hời hợt hay sâu sắc cũng dễ dàng nhận thấy đa phần cán bộ nhà nước là một loại người bất minh, tham lam, gian trá và đáng khinh… Chính vì thế, mối nguy gần đây của nhà nước Cộng sản Việt Nam không còn dừng ở các đoàn biểu tình mà lan sang cả những đám đông văn nghệ cây nhà lá vườn.

Nếu sau cuộc nhậu, không có thú vui gì để chơi, chắc chắn người ta sẽ ngồi lại nói chuyện thời sự, thậm chí chia sẻ mối bận tâm về biên giới, nạn giặc Tàu, Trường Sa – Hoàng Sa, chuyện sửa đổi Hiến pháp Việt Nam, rồi chuyện tham nhũng... Và trong đám đông đó, có người bác bỏ chính sách nhà cầm quyền, không tin tưởng vào đảng Cộng sản, cũng có người thân Cộng. Thường thì con số bác bỏ chính sách nhà nước và không tin vào đảng Cộng sản luôn chiếm số đông nhưng lại ít có địa vị xã hội, và một khi họ nhận thấy mình đúng nhưng không đủ lý luận để cãi với mấy cán bộ hoặc gia đình thân Cộng, họ nổi cáu, lớn tiếng, và hai bên lớn tiếng, dễ dẫn đến ẩu đả. Dường như nhiều cuộc ẩu đả trong các đám đông gần đây đều có nguyên nhân bất đồng chính kiến với nhau. Và một khi lớn chuyện, vết dầu loang dư luận sẽ đề cập đến tình hình thời sự, chính trị. Điều này gây nguy cơ rất cao đến nhà nước Cộng sản.

Trong trường hợp nhậu nhẹt sắp xong, bật máy, mở dàn nhạc xập xình, mời người lên hát những bài nhạc đỏ sôi động, mọi xung năng trong đám đông sẽ tập trung vào nhảy nhót, lắc lư và tìm cách lên tham gia hát. Đến đây, xem như “tay không bắt được giặc”, khỏi phải lo nguy cơ đám đông trong thời buổi mất lòng tin này. Đó là chiến thuật rất sơ đẳng của nhà nước Cộng sản trong mấy mươi năm nay và được áp dụng mạnh trong thời gian gần đây. Thậm chí, ở một số nơi, họ tạo được hiệu ứng bi cảm, nặng ơn bác Hồ và có nhiều thanh niên trong lúc say đã nhảy lên sân khấu hát bài “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác” một cách đầy cảm động, nước mắt rươm rướm… (Thế mới kinh!).

Con dao hai lưỡi


Trên thực tế, không có cuộc chơi nào mà không rơi rụng niềm vui ban đầu, trong chuyện nhảy nhót, múa may quay cuồng ở các đám đông văn nghệ, họp xóm, họp làng xã cũng thế. Ban đầu, nhiều thành phần như tiểu thương, giáo viên ra cùng tham gia, nhưng dần dà, trừ những giáo viên nòng cốt mà Đảng chỉ đạo tham gia, còn lại, người ta thấy chán dần, thay vào đó là các bà nội trợ cả năm không được nhảy nhót vì chẳng biết nhảy với ai lại ra tham gia, nhảy múa nhiệt liệt và hát hò tẹt gas. Nhưng rồi cũng chẳng là bao lâu, lại thấy nản…

Vì vấn đề cơm áo hằng ngày, vấn đề tự do, dân chủ nó thuộc về căn tính của nhân loại. Nó không thể lấp lỗ bằng bất cứ thứ gì, sau khi nhảy múa, hò hét hoặc đứng xem và cổ vũ hò hét là thời gian người ta về nhà, trở về với chính mình và phản tỉnh bản thân, suy tư về một điều gì đó vượt ngoài bản thân sau những công việc mệt mỏi thường ngày. Cái đáp án tâm lý chung là nhà nước này không công bằng, tham nhũng nhiều quá thể và sâu mọt hại dân đầy rẫy vẫn cứ âm ỉ trong nhận thức con nhân dân. Chính vì thế, mọi nỗ lực kiến tạo đám đông phù thế chế độ có vẻ như thành công bề ngoài và thành công ngay lúc diễn ra, sau đó thì tiêu tan.

Nhất là trong thời gian sửa đổi Hiến pháp này, dường như nhà nước đang tìm cách tổ chức ăn chơi ở mọi ngóc ngách nhân dân, chơi cho đến đỉnh điểm, cho người ta quên mất mọi thứ hoạt động của nhà cầm quyền. Nhưng, trên thực tế thì vẫn có rất nhiều người quan tâm, mong mỏi và đề xướng phong trào kêu gọi bỏ điều 4 Hiến pháp. Điều này cho thấy chiến thuật của nhà cầm quyền đã thất bại và đang đối diện với nguy cơ con dao hai lưỡi . Vì, không chừng, một lúc nào đó, chính đám đông do nhà cầm quyền từ địa phương đến trung ương kiến tạo để nhảy nhót quên sự đời này lại là tập thể tiên phong trong vấn đề biểu tình, kêu gọi thay đổi chế độ, mở rộng dân chủ và đi đến tiến bộ…! Vì đám đông, tuy có lúc hỗn độn, nhưng họ là những con người, họ có nhận thức và tư tưởng, họ không phải là đám khỉ, rất tiếc, đảng Cộng sản Việt Nam đang dùng chiến thuật dụ khỉ để hành xử với con người, đây là một sai lầm nghiêm trọng và mang tầm lịch sử!

Một khi nhà nước càng cố gắng tạo cho nhân dân múa may quay cuồng, càng cho thấy giữa nhà nước và nhân dân đã có một ranh giới, biên kiến không thể làm lành hay kết nối trở lại được nữa. Hệ quả của điều này sẽ là gì? Có vẻ như không cần nêu câu trả lời!