Lời nguyền

Hà mai Kim

Buổi chiều, giờ tan sở. Trên xa lộ xuyên bang I 94, đủ loại xe nối đuôi nhau chạy tấp nập. Ông Khánh lái theo con đường dẫn ra I 94 hướng Đông( East) rồi thận trọng nhập vào đoàn xe. Đi khỏi Kalamazoo được một quãng thì đoàn xe chạy chậm hẳn lại.

Ông nói với bà:

- Hôm nay kẹt xe dữ. Chắc lại có một tai nạn nào đó .

Bà đáp:

- Cầu xin không có ai bị thương vong..

- Có thì cũng đành chấp nhận thôi. Khi lái xe, phải chăm chú, không đọc E-mails, không nghe điện thoại di động hay đú đởn với bồ bịch..

- Anh lúc nào cũng khó khăn như một ông cảnh sát già. Rồi bà lo lắng hỏi:

- Cứ cái đà chạy như rùa bò này rồi liệu có đến trễ không anh?

- Trễ sao được, ông trả lời. Em không biết tính anh sao?

Ông bà Khánh chiều nay ra phi trường Metropolitan đón người bạn thân tên Long học cùng ở Đại học Khoa học, đã hơn 30 năm không gặp. Số là ông Long vô tình biết được ông Khánh đang cư ngụ tại Michigan, ông mừng rỡ. Nhân dịp phải lên Detroit để dự một cuộc meeting với GM, ông Long quyết nhín chút thì giờ đến thăm người bạn cũ.

Metropolitan là tên của phi trường quốc tế ở Detroit, cũng như Tân Sơn Nhứt là phi trường ở Saigon. Metropolitan cách nhà ông Khánh gần hai giờ lái xe. Ông đã bỏ ra hơn ba giờ để trừ hao khi xe kẹt vậy ông trễ sao được !!! Không ai có thể hiểu rõ ông Khánh bằng bà: ông tuy có vài tật xấu như bất cứ người đàn ông nào khác nhưng ông có hai điểm son mà bà rất phục: ông gần như không bao giờ trễ hẹn. Và suốt đời ông không nợ ai một đồng nào. Bằng chứng cụ thể là các thẻ tín dụng đều được thanh toán ngay trong tháng. Chiếc xe hơi hiện đang dùng đả trả xong từ lâu. Còn cái nhà, hai năm nữa sẽ hết. Ông có thể trả dứt bất cứ lúc nào nhưng ông còn chần chừ để đó, nhỡ phải dùng khi cần thiết: Rủi như trong họ hàng, bạn bè, con cái có ai ốm đau thì còn có tiền mà đi thăm.

...Qua khỏi Ann Arbor - nơi có đại học danh tiếng University of Michigan và cũng là nơi con gái út ông đã tốt nghiệp - thì ông thấy một chiếc xe màu xanh chắc tài xế lạc tay lái nên húc vào hàng rào sắt bên đường và bị móp hẳn một bên. Chiếc xe này đang được một xe cần trục kéo về garage.

Đoàn xe bắt đầu chạy nhanh trở lại. Ông Khánh liếc nhìn đồng hồ trên xe: 8H30 PM. Còn gần một giờ đồng hồ nữa. Dư săng qua cầu Ông quay sang nói với bà:

- Mình sẽ đến đúng giờ, em ạ.

Một lát sau, ông đậu xe vào parking lot, khoá xe kỹ luỡng rồi chậm rãi nắm tay bà dẫn vào phòng đợi.

Thấy ông khóa tay lái bằng chiếc khóa to tổ chảng, bà cười:

- Hôm nay anh ....kỹ quá.

- Cẩn tắc vô áy náy em ơi. Chỗ này mới lạ, mình đâu có biết. Em cứ tưởng tượng lát nữa gặp anh Long, đưa anh ấy ra xe nhưng ..xe không còn đó. Làm sao giảng nghĩa được với anh ấy !!! Lúc đó thật...giở khóc, giở cười! Có gọi bạn bè con cái lại cứu bồ thì cũng mất nhiều thì giờ...

Ông bà Khánh bước vào chiếc thang máy. Lên tới lầu hai, ông dắt bà tới trước cái màn ảnh cho biết tin tức các chuyến bay đi cũng như đến. Ông lấy mẩu giấy ra nhìn: A! máy bay đã hạ cánh. Chẳng bao lâu sau, ông thấy ông Long theo đoàn hành khách bước ra. Ông bà Khánh bước nhanh lại. Hai người bạn cũ mừng rỡ bắt chặt tay nhau.

- Long không thay đổi nhiều, ông Khánh lên tiếng trước. Trông còn phong độ lắm. ( Hai người vẫn xung hô như thủa còn đi học)

- Khánh cũng vậy! Trông khoẻ không thua gì thanh niên.

- Một thanh niên gần sáu bó!, Khánh cười hà hà...

Rồi ông Long cúi đầu chào bà Khánh:

- Chào chị, hân hạnh được biết chị

- Chào anh, bà đáp. Ông xã tôi nhắc tới anh hoài.

Ông Khánh cầm đỡ giùm chiếc sac đeo vai cho ông Long trong khi chính ông ấy kéo chiếc suitcase có bánh xe.

Rồi họ cùng nhau ra bãi đậu. Tới nơi, bà Khánh ra sau ngồi với nhã ý nhường ghế trước cho khách để hai người dễ nói chuyện

- Khánh còn đá banh không?

- Còn! Nhưng chỉ lai rai thôi. Mỗi tuần một lần. Đá trong league của hãng ấy mà. Hãng này khá lớn. Tại địa phương thôi đã có gần 10 ngàn nhân viên. Có 12 đội cùng hãng đá với nhau và chỉ đá trong mùa hè..

- Còn mùa đông? Khánh chơi indoor soccer ?

- A, ông Khánh đáp. Cái món này thì chịu thua. Sức lực đâu còn nhiều mà chạy? Xin để dành cho bọn thanh niên. Tôi đi... coi họ chơi cho đỡ ghiền!

Ông Khánh từ từ lái xe ra xa lộ. Ông Long bỗng hỏi:

- Anh có tin tức gì của Toàn?

- Toàn bị kẹt lại quê nhà, ngồi chơi xơi nước.

- Tội nghiệp. Anh ta là người giỏi.

- Giỏi mà đeo cái gốc NGỤY to tổ bố ở cổ thì không nơi nào dám nhận. Bây giờ anh ấy làm báo: báo vợ, báo con và báo đời.

Nói đến đây, cả hai cùng giữ im lặng.

Để xua duổi không khí có vẻ hơi nặng, ông Long hỏi:

- Khánh còn giữ thói quen đập trứng gà vào sữa đặc quậy đều rồi pha với nước sôi uống lúc về khuya?

- Không! Bây giờ tôi uống cà phê sữa.

- Thì cũng vậy thôi. Anh còn nhớ thỉnh thoảng chúng mình tự khao mua tô mì quảng ở nhà bên cạnh? Ngon hết xẩy! Chỉ tiếc là ít quá. Và có sáu bẩy cái đã hết! Sức chúng mình chơi được ba bốn tô!

- Tại hồi đó chúng mình ít tiền, chỉ có thể gọi được một tô nhỏ 5 đồng. Bây giờ có thể mua 3,4 tô thì lại ăn không ngon như xưa. Chán mớ đời!

- Thượng Đế công bình lắm, anh ạ.. Nếu anh ăn nhiều được như hồi còn trẻ, người anh sẽ mập như cái lu thì đi cửa nào cho lọt?

Hai người bạn cùng khúc khích cười..

Về khuya, xa lộ vắng xe, như rộng ra. Đường về dường như ngắn lại. Ông Khánh nhấn ga và chẳng bao lâu về tới nhà. ...

......Bước chân vào cửa, ông Long nhìn quanh, tỏ vẻ thích thú với tối trang hoàng rất đơn giản của phòng khách: Bộ salon, chiếc bàn kính bóng loáng trên đó có đặt lọ hoa hồng mới hái lúc chiều. Dưới gầm bàn có hai bá tờ báo Việt Nam. Trên tường treo hai ba chiếc ảnh của mấy đứa cháu nội. Có thế thôi. Không có bộ stereo đồ sộ để nghe nhạc. Cũng chẳng có TV màn ảnh lớn để coi. Tóm lại chẳng có gì hoành tráng cả.

- Sau bao nhiêu năm, tính tình Khánh vẫn không thay đổ, ông Long cười. Không hoa hoè hoa sói, không chú trọng bề ngoài. Tôi thích như vậy.

Bà Khánh vui thích vì chồng được khen:

- Dạ, anh ấy vẫn bảo: la simplicité est la beauté.

Nói xong, bà lẳng lặng vào bếp sửa sọan bữa ăn mời bạn.

- Sau khi học chung, tự nhiên Long biệt tăm. Mọi người tưởng anh vô bưng theo bên kia ! Hay chết đuối trong đôi mắt người đẹp nào đó.

- Đâu có! Tôi buồn, rời ĐaLat, ra Huế học. Cũng năm đó tôi may mắn được một học bổng bên Đức. Tôi lẳng lặng ra đi không báo cùng ai. Sang đó tôi theo ngành điện tử. Mấy năm sau tôi tốt nghiệp cao học về ngành này. Tôi sang Mỹ và được một hãng điện tử của Nhật mời làm, cho đến bây giờ. Tôi vô tình được đọc một bài trên báo do anh viết, nói về thuốc mọc tóc. Do đó tôi tới tìm cách liên lạc với anh. Còn anh?

- Tôi hiện đang làm trong phòng khảo cứu cho môt công ty dược phẩm. Tìm thuốc mới ấy mà. Công việc cũng nhẹ, rất hợp với khả năng của tôi.

- Anh có thích không?

- Thích lắm.

- Mừng cho anh! Anh xua nay vẫn rành về hóa học nay chuyên về thuốc, đúng là nghề của chàng!

Ông Long mở chiếc sac và trang trọng để mấy cuốn sách lên bàn

- Đây là quà tôi biếu anh chị..

- Sách gì vậy, Long? Nếu là sách toán cơ học thuần lý( Mécanique Rationelle) hay Toán vi tích phân (Calcul Differentiel &Intégral) thì mệt cho tôi lắm đó. Thú thật với anh, đầu óc tôi bây giờ đặc sệt, đâu còn đủ minh mẫn để "tiêu hóa " mấy thứ đó!

- Anh đừng lo. Đây toàn là loại sách Thiền.

- Long nói sao? Sách thiền? Ông Khánh chưng hửng.

- Đúng, ông Long đáp. Tôi nghi anh chị sẽ thích nếu anh chị đọc thật kỹ. Tôi đã bỏ hơn mười năm để nghiên cứu về môn này. Hiện tôi đang chăm sóc hội Thiền miền Nam California

Nhìn vẻ mặt quá nghiêm túc của bạn, ông Khánh biết bạn mình không nói đùa. Và ông không hào hứng lắm vì loại sách này không hợp với "gu" của ông. Chắc ông sẽ ưu ái cho bà đọc trước rồi đêm đêm tóm tắt lại cho ông nghe sau!

Vì trời đã khá khuya, bà Khánh vội mời khách ra phòng ăn. Món duy nhất là miến gà. Ông Khánh biết bạn khi xưa vẫn thích món này nên dặn đi dặn lại bà phải đi chợ mua cho đủ thứ để nấu đãi khách. Có cả dúm lá chanh tươi trên đĩa. Và chai nước lạnh.

Trong lúc ăn, hai người bạn còn nhắc lại những kỷ niệm xa xưa.

- Anh đi Detroit làm gì? Ông Khánh hỏi.

- À để thương lượng với GM về một vài vấn đề. Biết tính tôi điềm đạm lại không hay kéo cái lợi về phía mình nên hãng cử tôi làm công việc này. Khi thương lượng, phải đặt mình vào địa vị bên kia. Không nên tham lam.

Ăn xong, cả ba ra phòng khách thì ông Long nói:

- Xin anh chị cùng thiền với tôi đô 15 phút. Tôi sẽ chỉ anh chị cách ngồi, cách thiền. Và cố gắng đừng nghĩ gì trong đầu..

Cực c ẳng đã , ông bà Khánh đanh phải chiều khách ngồi theo sự chỉ dẫn của ông. Mười lăm phút trôi qua. Thật ra không lâu lắm nhưng đối với ông bà Khánh thì...quá lâu, nhất là ông Khánh vì ông là một người năng động. Bây giờ ông mới thấu hiểu thế nào là thuyết tương đối !!!

Sau đó Ông Khánh đưa bạn lên lầu chỉ phòng ngủ và phòng tắm.

- Chúng mình chơi thân với nhau từ bao nhiêu năm rồi. Xin anh hãy tu nhiên như khi xưa anh và Toàn vẫn tới nhà tôi ở xóm ga Đalat để học chung. Đừng ngại ngùng.Và cho tôi biết nếu anh cần gì.

Ông Long ậm ừ cho xong chuyện. Hình như ông không cười. Ông Khánh bắt tay bạn, chúc ngủ ngon rồi xuống nhà.

Vào phòng ông thấy bà đang chờ ông, cười nhẹ

- Đọc xong tập sách, có thể anh sẽ... đổi tính!

Biết vợ có ý muốn trên chọc mình, ông Khánh giả đò không hiểu, chui vào mền chùm chăn lên đầu.


Ông nhớ lại thủa nào, ba mươi mấy năm về trước, tuần nào Long và Toàn cũng lại nhà ông hai ba đêm để học chung. Ba cái đầu chụm lại giải một bài toán vẫn nhanh hơn một! Khó cách mấy cũng tìm ra lời giải. Ông Long học trường Việt, không gỉỏi pháp văn nên cần được giúp đỡ. (Hồi đó bài vở trên đại học còn viết bằng tiếng pháp. Và có một vài giáo sư Pháp giảng dạy ). Rồi sáng hôm sau ba người cùng đi học.

Đến gần nửa đem, ba cậu sinh viên lục đục đập trứng gà pha với sữa đặc để uống cho có sức . Rồi lăn ra ngủ.

Long còn là cầu thủ đá banh xuất sắc. Anh giữ vị trí hậu vệ, rất vững, phe kia khó mà mang banh xuống...Khánh chơi tiền đạo, cánh trái. Hai người rất thân với nhau vì cùng tuổi lại hợp tính.

Long không gặp may mắn trong cuộc thi cuối năm. Cuộc chiến đang sôi động. Anh bỏ ra Huế học rồi ... bỗng dưng biệt tăm. Rồi mới đây được tin anh làm phó giám đốc ( vice-president) cho một hãng điện tử rất lớn ở California! Cuộc đời có những cái kỳ lạ của nó. Khó mà đoán trước được.



Đầu óc ông Khánh quay cuồng với những ý nghi lộn xộn và ông đi vào giấc ngủ lúc nào mà ông không hay..

Khoảng bốn giờ sáng, ông bà Khánh đang say giấc thì có tiếng đập cửa thật mạnh.

- Khánh ơi, Khánh!

Ông tung chăn chạy ra mở cửa. Bà theo sau.

Ông Long quần áo ngủ xốc xếch, mặt mày xanh lét, hổn hển nói:

- Nhà Khánh có Ma !!!

Ông Khánh trước đây là một sỹ quan QLVNCH. Đứng trước mọi trường hợp cực kỳ nguy hiểm ông luôn luôn giữ bình tĩnh để đối phó vì ông biết mọi so hở có thể làm mất mạng. Nhưng khi xưa kìa, khi mà ông có thễ thấy tận mắt quân địch bằng xương bằng thịt để có thể xoay sở. Nhưng trong tình huống này, địch lại vô hình thì ông không khỏi xính vính. Chỗ nào cũng có thể là địch! Ông cố gắng giữ giọng cho khỏi run:.

- Chuyện đâu còn đó. Mời Long ra salon kể lại tôi nghe,.

- ....Trong lúc ăn miến gà với anh chị, tôi thấy một luồng gió nhẹ gai gai lạnh thổi qua mặt. Tôi là lạ. Rồi lúc chúng mình ngồi thiền tôi cũng lại thấy luồng gió này. Tôi biết ngay có gì khác thường vì tôi chuyên về tâm linh đã nhiều năm. Lúc anh chị đi ngủ, tôi lên lầu, cô gắng tập trung tư tưởng để thiền. Và cuối cùng tôi đã liên lạc được với nó.

- Nó? Nó là ai? Ông Khánh vội hỏi

- Nó là con ma. Theo như tôi hiểu thì đó là một người lái xe, không rõ nam hay nữ, còn trẻ, lạc tay lái, bay xuống hố, đâm thẳng vào một thân cây lớn. Người đó chết ngay. Cây này về sau được đốn và xẻ ra làm gỗ. Một miếng gỗ của cây này được dùng làm xà ngang căn nhà Khánh đang ở. Người lái xe chết tức tưởi, không siêu thoát được nên linh hồn cứ vất vưởng nơi đây. ..

- Bây giờ chúng tôi phải làm gì? ông Khánh lo lắng hỏi.

- Theo thiển ý của tôi, nếu anh chị theo đạo công giáo thì hãy mời linh mục lại nhà làm lễ rồi ban phép lành. Còn nếu anh chị theo đạo Phật thì mời một thượng tọa lại đây cầu siêu. Như vậy oan hồn sẽ được giải thoát và không phá phách nữa.

- Cám ơn Long. Để tôi xem lại rồi tính sau.

- Có lẽ trời cũng sắp sáng. Ông Long nói.Tôi xin phép lên lầu tắm rửa, thu dọn quần áo rồi anh chị làm ơn đưa tôi ra ga xe lửa để kịp dự buổi meeting lúc 10 giờ sáng ở Detroit.

- Đêm qua chắc anh Long chẳng ngủ được tí nào, bà Khánh nói.

- Không sao chị. Lên xe tôi ngủ. Lớn tuổi rồi, ít ngủ cũng không hề hấn gì...

- Anh Long ăn gì buổi sáng? Miến gà hôm qua hâm lại hay ly sữa đặc nóng quậy trứng gà với bánh mì?

- Chị cho ly cà phê sữa là đủ rồi. Cám ơn chị.

Khoảng một giờ sau, ông bà Khánh lái xe đưa bạn ra ga xe Amtrack để kịp đáp chuyến sớm nhất đi Detroit.

Trở về nhà, trong khi bà lo bếp núc thì ông Khánh có vẻ suy tư. Suy tư chứ không sợ hãi. Suốt bao nhiêu năm ngoài chiến trường, địch quân là người thật có thể giết ông mà ông không ngán thì ma quỷ...nhằm nhò gì. Ông không phải là người mê tín, nên chưa tin ngay những gì những ông vừa nghe được mặc dầu ông biết Long là người đứng đắn. Ông ..rà lại từ đầu.

Trong nhà này, cái vật mà ông Khánh dùng nhiều nhất là máy vi tính. Chính vì vậy ông đã để bureau và máy này trên lầu, trong căn phòng thoáng khí, đầy ánh sáng và có thể quan sát được điểm tròn (rond point) dưới đường. Quên không nói nhà ông ở dead end. Ông còn có thể cời trần tắm nắng nơi đây nữa, nếu muốn. Ông thường xuyên viết họặc đọc điện thư ( E-mail) của bạn bè, đọc các tài liệu quý báu trên mạng. Nói tóm lại ông rất gần gũi với máy vi tính. Ở nhà cũ, có khi ông ngồi cả buổi bên chiếc máy để làm việc.

Nhưng ở nhà này - căn nhà mà chính ông bà đã vẽ kiểu và nhờ thợ chuyên môn xây - thì ông ít khi ngồi lâu như vậy. Ông có cảm tưởng có đôi mắt tò mò nào cứ nhìn chằm chặp qua vai ông. Ông thấy "lành lạnh " ở gáy. Xin mở ngoặc đon ở đây:Tĩnh tự kép "lành lạnh " b sẽ được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong phần cuối của truyện này. Ông cố tình như vậy vỉ chỉ có nó mới nói đúng tâm trạng của ông. Đôi khi ông quay phắt ra phía sau để mong bắt gặp đôi mắt này. Nhưng làm gì có !! Trong nhà chỉ có ông bà. Ai mà vào đây? Ông thầm tự trách:

- Hay mình giàu tưởng tượng?

Tưởng tượng hay không, ông không chắc lắm nhưng cảm giác khó chịu còn đó hoài. Cuối cùng ông bực mình quyết định mang máy vi tính xuống phòng ông ngủ. Không khí có vẻ ấm áp hơn vì có sự hiện diện của bà. Ông ngồi bên máy thoải mái hơn, lâu hơn nhưng đôi khi củng..trục trặc chút xíu: lỡ có ông bạn quý nào gửi hình cô gái hở hang mà bị bà bắt gặp, thì ông bị bà trách. Bà nhẹ nhàng:

- Anh ạ, anh lớn tuổi rôi. Anh đừng làm như vậy. Lỡ con cháu chúng thấy, chúng cười cho.

Ông mà ngoan cố không nghe, bà sẽ hờn mát. Bà sẽ giữ im lặng không nói tiếng nào. Bà " tịnh khẩu"! Nhẹ thì vài tiếng đồng hồ. Nặng thì hai, ba ngày, có khi lâu hơn. Ông ngán lắm. Nhà chỉ có vợ chồng mà chẳng ai chịu nói với ai một lời thì còn ra cái..thống chế Pétain (1) gỉ nửa. Ông quyết định sẽ không coi hình các cô hở hang. Nếu thấy là ông xoá liền. Ông tự nhủ lòng như vậy!!!

Hái đứa cháu nội ông thường cuối tuần đến chơi với ông bà. Caitlynn là chị, Kelsee là em. Cô chị 12 tuổi ngủ phòng có máy vi tính. Cô em 10 tuổi ngủ phòng kế bên. Nhưng chỉ một lát sau cô chị ôm chăn gối sang phòng cô em ngủ. Hỏi lý do, nó trả lời:

- Con nghe thấy tiếng động là lạ. Giống như ngừoi ta nghiến răng. Con sợ!

- Làm gì có chuyện đó! ông cười. Chắc đó là tiếng lá cây bên ngoài cọ sát vào nhau.

Nói gì thì nói, nó vẫn không chịu ngủ một mình tại phòng vi tính. Cuối cùng ông phải nói:

- Ừ thì con muốn ngủ đâu thì ngủ, Con có thể sang phòng em con, sang phòng Bố Má hay xuống ngủ với ông bà.

Không chiều nó, nó không tới nữa, ông sẽ nhớ chết được!...

Ông hay hát và hát...hay ( !!!) - bà khen như vậy. Ông hay xuống basement nơi ông đã để bộ stereo "hiện đại" nhất mở nhạc để nghe. Và nghêu ngao hát theo. Ông rất thích nhạc tiền chiến. Ông gác chân lên bàn, nhâm nhi ly trà tầu và để hồn choi voi theo tiếng nhạc. Nhưng rồi cái thú đó không kéo dài. Ông có cảm tưởng có kẻ thứ hai cùng nghe với ông. Ông thấy "lành lạnh" ở gáy. Đôi khi ông còn nghe tiếng lạch cạch xen giữa tiếng nhạc. Ông đua mắt nhìn quanh: vắng hoe, có ai đâu. Bực mình ông tắt máy, bước nhanh lên lầu. Sau vài lần như vậy, ông ngại xuống basement. Hơn hai chục đĩa CD nhạc tiền chiến ông mua qua bưu điện vẫn mới tuynh, chưa được khui. Bà tò mò hỏi tại sao, ông chắt luỡi:

-Thì chúng còn đó, có mất mát hay hư hại gì đâu mà sợ!

Đôi khi bà nhờ ông xuống basement lấy thức ăn trong freezer hoặc làm một công việc gì đó.. Ông miễn cuỡng làm nhưng xong việc thì vôi vã lên ngay vì thấy gáy.."lành lạnh"

- Sao anh lại chạy? Coi chừng té gãy chân lại khổ em.

Quả thật mổi lần lên cầu thang, ông đều bước nhanh như sợ ai đó nắm áo ông lại. Ông tiếc công lao đã tân trang cái basement mà không có dịp xài.

Rồi một hôm có vợ chồng ông HO (2) đến xin thuê. Mừng rỡ, ông nhận lời ngay, không đòi điều kiện phải đặt tiền cọc trước. $450.00 một tháng, điện nước ông bao. Giá này rẻ mạt. Ông muốn giúp người đồng hương nhưng lý do thầm kín nhất mà ông không nói ra: đó là ông muốn rộn rã có tiếng người để căn nhà ấm áp hơn.

Than ôi, nỗi vui của ông không kéo dài được bao lâu vì chỉ ba bốn tháng sau cặp vợ chồng đó không kèn không trống dọn đi nới khác, lấy cớ dưới nhà lạnh quá. Cái cớ này không vững vì phòng nào cũng có sưởi, hơn nữa ông còn cho họ mượn cái sưởi di động tức mang theo chỗ nào họ muốn. Ông chép miệng nói với bà:

- Mình chờ người khác vây..

Và ông chờ hoài, như ông lái đò ( 3 ) chờ khách sang sông mà khách qua đò vẫn biệt tăm...


Cậu sinh viên người Nhật.



Khi còn ở quê nhà, bà dạy học. Sang đây, bằng cấp của bà theo luật liên bang không được công nhận nên khi bà đi dạy nhưng chỉ được giữ chức phụ giáo. Đồng lương kém cỏi. Vì tương lai của các con, vì thương chồng, muốn giúp chồng, bà quyết tâm đi học lại. Nói là làm. Bà xin ghi danh ở đại học Western University of Michigan. Ông không mấy ..."hồ hỡi" đón nhận tin này vì ông biết trong lúc bà đi học, ông phải lo việc bếp núc. Trong lớp, bà làm quen được với vài sinh viên Á Châu như Nhật, Thái Lan, Đai Loan và Đại Hàn. Cuối tuần, mấy người này này thường hay tới nhà bà chơi và được bà mời ăn. Thấy bà hiền lành, ít nói lại lớn tuổi, họ quý bà lắm, coi như người chị... Rồi bốn năm học cũng trôi mau. Bà ra trường...Một số bạn trở về nước, một số tiếp tục học cao hơn.

Bà trở lại công việc cũ: dạy học nhưng với danh hiệu mới: giáo sư (teacher) chức phụ giáo ( teacher-aid) dành cho kẻ...khác.

Mấy năm sau, cũng chẳng rõ là bao, vì quá bận rộn với cuộc sống hàng ngày nên bà gần như quên bẵng khái niệm của thời gian, bà bỗng liên tiếp nhận đước mấy cú điện thoại mời sang Nhật và sang Thái Lan chơi. Ông đề nghị đi Nhật trước vì ông vẫn thầm kính phục phi đội Thần Phong - kamikazé - dám đâm thẳng máy bay vào tàu địch. Ông cũng muốn thấy tận mắt núi Phú Si ( Fuji Yama) nổi danh vì hùng vĩ. Ở Nakakoma, nơi người bạn cũ bà cư ngụ, ông bà được tiếp đãi như những thượng khách. Ông bà được nguòi bạn giới thiệu với những người quen và họ hàng thân thuộc. Biết ông là một cựu sĩ quan, họ nể lắm. Họ khen người Việt Nam thông minh, chăm chỉ và can trường đã đuổi hết quân xâm lăng ra khỏi nước. Nghe vậy, ông chỉ cười nhẹ, cám ơn rối rít mà không dám đi vào chi tiết. Ông ráng học vài câu tiếng Nhật để khi về " lấy le " với bạn bè nhưng lúc lên máy bay trở về Mỹ, ông trả lại hết chỉ nhớ vỏn vẹn có câu duy nhất: Sayonara tức Good-bye! Au Revoir !

Ông phải dài dòng chỗ này vì mười mấy năm sau bà nhận được cú điện thoại từ bên Nhật gọi qua

- Chào bà Khánh. Tôi là Kazumasa Nakagomi, bà còn nhớ tôi không??

- Làm sao tôi quên anh được, bà reo lên. Anh đã từng mời chúng tôi đến nhà anh mười mấy năm về trước!!.

- Cám ơn bà còn nhớ đến tôi. Nay tôi xin bà một ân huệ.

- Anh cứ nói đi. Tôi sẽ có gắng làm hết mình.

- Tôi có đứa cháu ruột được bố nó gửi sang học ở Western University of Michigan, trường của chúng ta, bà nhớ không? Nó háo hức nên đến hơi sớm. Campus đã mở cửa nhưng chưa khai trường. Nó buồn. Bà có thể cho nó đến ở nhà bà mấy ngày được không?

- Được mà. Nó ở bao lâu cũng được.

- Tên nó là Masahiko Nakagomi,18 tuổi.

- Anh đừng lo. Chúng tôi đến ngay bây giờ và đón cháu về. Anh báo cho cháu biết

Và ông bà Khánh đã mau mắn đến đón cháu người bạn về nhà. Đó là một sinh viên bảnh trai khoẻ mạnh. Cậu ta tay sách túi quần áo đứng đợi ở cafetaria

- You có thể ở với chúng tôi cho đến ngày khai trường. Tôi đưa you đi mua thức ăn, mua gì cũng được. Chúng tôi trả tiền nhưng you phải tự nấu. Tôi không biết làm các món ăn nhật. You nấu được chứ?

-Dạ được.

- Thế thì dễ dàng cho chúng tôi, bà Khánh cười...

Ông bà Khánh bèn lái xe thẳng đến siêu thị để cậu ta mua sắm. Bà còn chu đáo mua cho cậu khăn mặt, bàn chải và thuốc đánh răng

- Những cái này tôi có rồi.

- Không sao đâu. You cứ cầm đi. Dư còn hơn thiếu.

Vì là ngày đầu tiên, ông bà đưa cậu sinh viên tới Mac Donald ăn Big Mac

- Ngày mai you sẽ tự nấu nướng, bà nói..

Về đến nhà, ông chỉ qua cho cậu căn nhà ông bà đang ở. Trên lầu có 4 phòng ngủ. Dưới nhà có hai phòng. Đây là phòng chúng tôi. Cậu muốn ngủ phòng nào cũng được.

- Sao ông bà xây nhà rộng thế? Cậu sinh viên hỏi

- Chúng tôi có 4 con, mỗi đứa một phòng, một phòng cho khách và một phòng cho chúng tôi. Con chúng tôi đủ lông đủ cánh bay đi hết rồi còn tro trụi có ông bà già. Ông cười.

- Tôi xin được ngủ phòng ở dưới nhà, kế ông bà để lỡ có gì con chạy sang.

Ông gật gù ra điều thông cảm, Cậu sinh viên này trông vậy mà khôn lanh dữ! ông nghĩ thầm..

Đem đó họ cùng coi TV và nói chuyện, đến khuya mới ngủ.

Khoảng ba giờ sáng ông nghe tiếng đập cửa mạnh. Ông mở cửa.

- Chuyện gì đó? ông ngạc nhiên hỏi

- Tôi sợ, cậu ấp úng nói không ra lời. Rõ ràng là người anh run lẩy bẩy, mồ hôi chảy ròng ròng.

- You sợ gì?

- Tôi không biết. Tôi thấy màn cửa đụng đậy một cách kỳ lạ.

- A, ông reo lên. Cái màn cửa rung rinh. Có gì lạ đâu. Nhà có sưởi. Trời hơi lạnh nên hơi nóng tự động thổi từ máy sưởi làm tấm màn rung rinh.

- Không phải đâu, cậu sinh viên cãi. Tôi thấy nó lắc lư như muốn trêu ghẹo tôi.

- Tôi không nghĩ như vậy, ông trấn an. Hay tôi đưa you viên thuốc ngủ?

Cậu sinh viên lắc đầu:

- Tôi có ngủ màn cửa cũng vẫn rung rinh.

- Vây you muốn chúng tôi làm gì cho you?

- Xin ông bà cho tôi được ngủ cùng phòng ông bà..

- Ai lại làm như vậy. Chúng tôi không thể để you ngủ dưới đất. Hay thế này. You cứ về giường you ngủ. Để đèn sáng. Cửa phòng của you và cửa phòng của tôi đều mở. You thấy được không? Có gì you chạy sang chúng tôi.

Cậu sinh viên miễn cuỡng phải chấp nhận đề nghị này. Ông bà lên giường tiếp tục ngủ. Lát sau, nếu ông bà tinh ý sẽ thấy cậu sinh viên lặng lẽ ôm chăn gối ngồi dựa cửa phòng ông bà chờ sáng.

Hôm sau, khoảng 6H30, cậu sinh viên ăn mặc chỉnh tề, nụ cười méo xẹo ... năn nỉ xin được trở về lại campus.

Trong lúc hối hả, cậu quên không mang túi thức ăn bà Khánh đã mua cho cậu chiều qua.

Ông bà Khánh rất khổ tâm và lo lắng vì ông bà làm sao giảng nghĩa cho người bạn ở tận bên Nhật hiểu? Hứa cho cháu người ta ở bao lâu cũng được nhưng chỉ qua một đêm cậu ta đã đòi về !!!!....


Và có hai bà Khánh....



Ông Khánh rất thích đọc và viết truyện ngắn. Truyện ngắn nói lên cái thực trạng của xã hội vào thời điểm đó. Thí dụ như truyện "Cậu Ấm đi bắn vịt trời" của Nhất Linh, ta thấy nếp sống phong lưu của điền chủ miền quê. Lúc rảnh rỗi, cậu đi bắn vịt trời. Rồi cảnh bác Hiên gái tiêm thuốc phiện cho cậu ấm hút. Chồng bác đi vắng. Cậu Ấm bảnh trai và nhất là bác đang mong có đứa con. Bà thấy rạo rực.Cấu ấm cũng rạo rực nhưng rồi cả hai đã kiềm chế được thèm muốn thấp hèn của xác thịt.. Độc giả thích câu truyện rất "người ".

Hay truyện Anh phải sống của Khái Hưng, thời nào dân nghèo cũng khổ. Đôi khi phải dấn thân vào chỗ nguy hiểm để kiếm miếng ăn.

Những truyện ông viết đều có thật, hay ít nhất cũng hơn 90% đã xảy ra. Ông bỏ những đoạn rườm ra không cần thiết có thể làm cho độc giả nhàm chán, thay vào đó thêm một vài chi tiết lý thú để lôi cuốn người đọc. Nhưng cốt truyện phải tuyệt đối được tôn trọng. Nhân vật chính bị bắn què giò mà nói ông ta treo cổ tự tử thì cả là một sự...vô duyên, vô lý!!!

Ông Khánh đang viết môt truyện có thật.

Bà Thái T. , vợ một ông sĩ quan QLVNCH vừa dạy học ở Saigon vừa nuôi con trong khi chồng bà đi hành quân liên miên ở thuộc vùng IV.

Bẵng đi ba bốn tháng liền không có tin tức của chồng, bà lo sợ. Bà bỗng có ý định xuống tìm mà không kịp viết thư báo trước vì thư từ qua ngã KBC ( Khu Bưu Chính) hơi lâu.


Thời điểm đó( 1965-1966) từ Saigon xuống Sóc Trăng, mất một ngày ruỡi, nếu đường không bị gài mìn hay đắp mô. Phải ngủ đêm tại Cần Thơ rồi sáng sớm hôm sau lấy xe đò đi Sóc Trăng.

.....Tối hôm đó, ông bà Khánh được mời đi đọc kinh cầu an cho thân mẫu môt người bạn đã qua đời được hơn ba tháng.. Ông Khánh xin được vắng mặt, được ở nhà vì ông sắp viết tới hồi thật gay cấn.

Bà đi rồi, ông ngồi vào bàn viết.

"... Bà ThT. cho xích lô ngừng ngay trước địa chỉ viết trên bao thư. Đây là căn nhà nhỏ chồng bà đả thuê ngoài phố được mấy tháng vì sống trong trại lính sô bồ quá. Cánh cửa phòng mở. Bà thấy gì? Một cô gái ăn mặc diêm dúa, mặt phấn môi son đang ngồi dũa móng chân. Chỉ nhìn qua ai cũng biết cô thuộc hạng người nào"...

Ông Khánh viết đến đây tạm ngưng vì chỗ này rất quan trọng, phải suy nghĩ cho kỹ. Ông thèm ly cà phê. Ông bỗng thấy bóng bà Khánh đi ngang phía sau, sát vào lưng ông. Ông ngạc nhiên sao, tự hỏi vợ ông lại về sớm thế. Ông nhớ ông đã nói:

- Em pha cho anh ly cà phê sữa. Ông còn định trêu chọc bà:

- Sữa đặc, em cho ít thôi, nếu không sẽ ngọt quá và thành ly chè. Anh không muốn ăn chè giờ này. Nhưng ông không nói sợ bà hờn mát rồi lại ...tịnh khẩu.

Ông suy nghĩ thật kỹ lời đối đáp để cho đúng với sự thật. Ông có ý chờ bà mang cà phê nhưng ông đổi ý, ông viết tiếp:

".. Mặc dầu tím cả ruột lẫn gan, bà Th T. bình tĩnh gõ cửa,

Cô gái ngẩng đầu lên, rất xấc xược, hất hàm hỏi:

- Bà cần gì?

- Dạ tôi là em gái thiếu úy Minh. Mẹ tôi từ Saigon sai tối xuống đưa anh ít quần áo và thức ăn. Thiếu úy có nhà không?

Nghe nói vậy, cô gái đổi ngay thái độ tươi cười nói:

- Chào cô. Anh Minh tôi vào trại đến chiều mới về. Hôm nay không phải hành quân. Mời cô vào nhà chơi.

- Cám ơn cô. Cô làm ơn nói với anh Minh đúng năm giờ tôi sẽ trở lại. Tôi phải về nhà trọ tắm rửa cho khoẻ. Ai lại để tóc tai bù xù như thế này trông kỳ lắm."

Ông Khánh lại ngưng viết, suy nghĩ. Bà Thiếu úy Th T. đúng là con người có bản lãnh. Bỗng có tiếng gõ cửa. Ông chậm rải đứng lên mở. Ông suýt té ngửa: bà Khánh sừng sững đứng trước mặt ông. Ông trợn tròn đôi mắt:

- Ủa? Ly cà phê sữa của anh đâu? Rồi ông nhìn vào bếp:

- Thế cái bà lúc nãy là bà nào?

Ông bạn đưa bà Khánh về cười:

- Chị thấy không? Chị mới vắng mặt một lúc mà đã có bà tới thăm!

*****



Ông Khánh suy nghi kỹ lắm. Đúng như lời bạn ông nói, nhà này có Ma! Bây giờ phải làm sao? Mời ai? Linh mục hay Thượng tọa? Vợ ông, môt con chiên rất ngoan đạo, đề nghị mời cha xứ người Việt đến làm phép. Còn ông? Ông xưa nay theo đạo cúng tổ tiên, ông bà cha mẹ. Trong phòng vi tính trên lầu, ông có lập bàn thờ nho nhỏ, có hình cha mẹ và chú em ruột đã chết trong lúc vượt cải tạo. Ngày rằm hay mùng một ông vẫn lên thắp hương. Nhưng ông không hẳn theo đạo Phật. Xuân thu nhị kỳ ông mới tới chùa một lần.

Tính ông xưa nay vẫn đơn giản, không ưa phiền phức. Nay phải mời người lãnh đạo tinh thần đến; rồi mời bạn bè. Người đến, người không đến. Rồi ra vào, bàn tán lôi thôi. Ông thấy bất tiện.

Sau nhiều đêm nghiền ngẫm, ông đi đến quyết định táo bạo: Chính ông sẽ nói chuyện trực tiếp với hồn ma mà không qua trung gian một ai.

Một buổi trưa thứ bẩy đẹp trời, lợi dụng lúc bà Khánh đưa hai cháu nội ra công viên chơi, ông ở nhà một mình,"đóng bộ": quần áo bảnh bao ( complet-cravate), mày râu nhẵn nhụi, tóc tai cắt ngắn; đôi giày cũng được đánh cirage bóng loáng. Ông thắp ba nén hương, vái thinh không và trịnh trọng khấn bằng hai thứ tiếng: Tiếng Mỹ trước tiếng Việt sau với hồn Ma. Ông chậm rải nói:


Chào bạn,

Chúng tôi rất đau buồn vì bạn đã gặp tai nạn khủng khiếp và đã qua đời. Nhưng chúng tôi không dính líu gì đến tai nạn này. Chúng tôi hoàn toàn vô tội. Sự việc đã qua, xin bạn hãy can đảm chấp nhận. Tôi long trọng hứa: Khi đi nhà thờ chúng tôi sẽ đọc kinh cầu an cho bạn. Khi tôi cúng lễ cha mẹ anh em tôi, tôi sẽ mời bạn về tham dự, ăn uống.

Ngược lại bạn sẽ giữ nhà chúng tôi. Bạn sẽ làm nản lòng kẻ gian, không cho chúng vào nhà tôi để ăn cắp đồ đạc.

Chúng ta sẽ mãi mãi chung sống trong hòa bình. Bạn có thấy như vậy là chúng ta choi đẹp ( Fair play ) với nhau không???



Nói xong ông bước ra ngoài hóng gió. Một con quạ đen quá khổ đậu trên cây cao trước cửa bỗng bay bổng lên, la một tiếng lớn. Ông Khánh thấy nhưng không nói gì...Ông gật gù, hy vọng oan hồn đã nghe lời ông nói.

Sức khoẻ bà Khánh có vẻ suy giảm. Huyết áp hơi cao và hay xây xẩm mặt mày. Ông lo và nghĩ có lẽ tại bà lớn tuổi. Bà đã phải xin về hưu non.

Rồi một hôm ông nhận được thư của sở ông làm báo cho biết ông đã đủ tuổi về hưu. Cuộc làm ăn của công ty ông không mấy khấm khá nên đã khuyến khích nhân viên lớn tuổi vê hưu sớm. Những người này sẽ được đền bù bằng một số hiện kim kha khá và bảo hiểm sức khoẻ đầy đủ. Ông bàn với bà:

- Em hơi yếu, ông nói. Nếu chúng mình về miền nắng ấm như California chẳng hạn, chắc em sẽ khá hơn. Em tính sao?

- Em định nói với anh từ lâu nhưng chưa tiện nói ra. Em muốn anh xin nghỉ hưu để ra vào vợ chồng có nhau. Bây giờ em cần anh hơn bao giờ hết. Đây là cơ hội bằng vàng chúng ta nên nắm ngay lấy....

Thế là ông làm đơn " rửa tay gác kiếm". Nhà ông ở khu khá sang trọng nên dễ bán. ...Ông điện thoại cho hãng U-Haul tới gói ghém tất cả đồ đạc của ông rồi chở về California.

Tuần đó tuyết rơi liên tiếp mấy ngày. Xe ủi tuyết của thành phố đã chất được một đống tuyết khá cao, không khéo đến hơn bốn thước ngay, chỗ rond point trước cửa nhà.

Sáng hôm đó, ông phài ra ngân hàng rút ít tiền. Thấy trời tuyết ông nói với bà:

- Hay em ở nhà? Trời hôm nayquá lạnh. Chỉ một lát anh về.

- Anh nói kỳ chua? Có bao giờ em để anh đi đâu một mình? Ấm lạnh có nhau....

Ông bấm nút mở cửa garage. Chờ bà cài dây an toàn xong, ông rồ máy và để càn số vào chữ R để de xe. Xe bỗng phọt như bay ra phía sau. Bà chỉ kịp la lên"

- Anhhhhhhhhhhh!

Đít xe đâm thẳng vào đống tuyết. Và chết máy. Ông hoảng hốt xuống xem. Tuyết mềm nên xe không bị móp. Ông tưởng ông đạp nhầm bàn ga; Không! Vết thắng ( frein) còn in rõ ràng trên tuyết. Ông lên xe định lái vào garage cho bớt lạnh rồi có gì trục trặc. Một lỗi lầm khủng khiếp! Ông vừa để cần số vào chữ D thi xe phóng như bay về phía trước. Cũng như lần trước, bà Khánh lại la lên

- Anhhhhhhhhhhhh!

Ông giữ chặt tay lái..Quý vị độc giả chắc đã có dịp thấy máy bay cất cánh trên những hàng không mẫu hạm của Mỹ..

Chiếc phản lực phóng như bay trên sàn rộng lớn. Ở cuối phi đạo nó hạ thấp chút đỉnh rồi bay thẳng lên trời.

Chiếc xe sport Firebird màu đỏ gụ phóng xuyên qua bức tường garage ( bằng gỗ), cũng hạ thấp xuống chút đỉnh nhưng vì không phải là phản lực nên nó... hạ luôn xuống sân sau nằm độ 4 mét phiá dưới. Trong lúc thập tử nhất sinh, ông nghĩ tới bà, chân yếu tay mềm nên ông buông volant nghiêng mình giơ hai tay che mặt, che ngực cho bà.

Cũng may hàng rào mắt cáo bằng sắt ( bên VN ta gọi là hàng rào chống B40) cách đó khoảng trên 30 mét như cái lưới vững chắc chặn chiếc xe lại. Chiếc xe dội ra sau. Đầu xe bẹp dúm. Kính phía trước bể vụn. Bình nước bể, hơi nước nóng xì qua capot...

Khi xe ngưng rồi ông quay sang hỏi bà:

- Em.... có sao không?

Bà trả lời:

- Không.

Không thấy máu me, ông an tâm. Ông bình tĩnh xuống xe, đi vòng phía sau và mở cữa đỡ bà xuống. Ông nắn bóp chân tay bà. Không có gì bị gãy. Ông sờ mặt, xoa đầu bà. Bà không kêu đau. Ông dìu bà lên phòng khách.

- Em chắc em không hề hấn gì chứ??

- Chắc mà! Bà đáp. Rồi để ông khỏi lo, bà đứng dậy vuôn vai và làm một vài cử đông.

- Thật là Đại Hông Phúc, ông nói. Chiếc xe có thể bốc cháy. Chiếc xe có thể lật ngược, giơ bốn bánh lên trời. Và vợ chồng mình chắc giờ này không ngồi đây. Xin cám ơn Thượng Đế

Nghe tới đó, bà vội vàng làm dấu thánh giá và thành kính đọc kinh

- " Tôi cám ơn Đức Chúa Trời là Chúa lòng lành vô cùng, chẳng bỏ tôi,... ......."(Kinh kệ, Ông Khánh vì thương vợ, thuộc làu làu !!!)

Chờ cho bà đọc kinh xong, ông nói:

- Bây giờ anh phải gọi nhà thầu đã xây căn nhà này tới sửa. Chắc "tội" không nặng lắm vì anh thấy cột chính còn y nguyên. Và gọi hãng bảo hiểm A A A tới câu xe mình đi sửa.

- Anh không báo cho cảnh sát biết à?

- Anh thấy không cần thiết. Lỗi tại xe mình. Họ tới chẳng giúp gì được mà lại gây ồn áo. Hàng xóm hiếu kỳ bu tới xem. Rồi họ bàn tán xôn xao.. Đó là điều anh không thích.

- Mình sẽ phải chi ra một số tiền khá khá về vụ này, bà nói

- Ăn nhằm gì, em? Còn người là còn của..

Tối hôm đó ông chợt nhớ tới lời nguyền với oan hồn đang vất vưởng tại nhà ông. "Chúng ta sẽ mãi mãi sống trong hòa bình". Ông toát mờ hôi hột, mặc dầu ngoài trời tuyết đang rơi. Ông thổ lộ nỗi lo lắng của mình với bà. Bà khuyên ông nên thắp mấy nén hương xin lỗi oan hồn, nói mình không giữ đúng lời vì lý do bất khả kháng: sức khoẻ của bà suy sụp. Ông thấy có lý, bèn nghe lời làm ngay.

Mấy hôm sau xe U Haul lại chở đồ đạc về California theo đường bộ và ông bà cũng đáp máy bay rời Kalamazoo ngay sau đó.

- Đây là lần thứ hai chúng mình "bỏ của chạy lấy người". Em còn nhớ lần đầu không?

- Nhớ chứ sao không nhớ! Bà đáp. Anh muốn nhắc lại 30 tháng tư năm 75? Lần đó nặng hơn nhiều. Mất sạch sành sanh !!!

.....Về tới miền nắng ấm, ông bà tạm trú tại nhà người con trai lớn rồi tìm mua ngay một condominium nhỏ bé vói hai phòng ngủ.

Ông vẫn nom nớp lo sợ oan hồn tìm ra ông để trả thù. Cũng chỉ vì LỜI NGUYỀN hôm nào....


Hà Mai Kim


Phụ chú


(1) Thống chế Pétain: đúng ra là thể thống. Nói trẹo cho vui

(2) HO: các Sĩ Quan QLVNCH sang Mỹ theo diện nhân đạo.

human organization

(3) Ông Lái đò: bài hát của Hiếu Nghia viết thời kỳ chống Pháp