Văn thơ tưởng nhớ "cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm"

Băng Lăng

TIẾC THƯƠNG

Ngô Minh Hằng

(Kẻ hậu sinh xin đốt nén hương lòng tưởng niệm nhân ngày giỗ Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, vị Tổng Thống khả kính đầu tiên của nước Việt Nam Cộng Hòa)

Một ánh sao băng, tắt giữa trời
Giang sơn từ đấy tối thêm thôi!
Thương người nghĩa khí tàn cơn mộng
Tiếc bậc tài hoa úa mảnh đời!
Khinh bọn túi cơm, loài rắn rết
Giận phường giá áo, lũ đười ươi
Nếu không phản phúc, không tham vọng
Đất nước giờ đây hẳn kịp người!


Ngô Minh Hằng
Trích "Có Những Vùng Trời"

Ghi Ơn CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM

Nguyễn Đình Hoài Việt

Ngô chí sĩ, người anh hùng vĩ đại ,
Đã ra đi còn để lại tiếng thơm
Như mặt trời, người ngự trị trong tim
Lòng thế hệ muôn ngàn năm tưởng nhớ .

Ngô Tổng Thống, đệ nhất người dân cử
Đã khai sinh nền móng sử Cọng Hòa,
Làm vẽ vang dân tộc Việt Tự Do
Xây dựng nước Việt cơ đồ nhung gấm .

Ngô Chí Sĩ, người anh hùng chết thảm
Do bàn tay nhóm phản loạn phi nhân.
Vì tham tiền, đành bán rẻ lương tâm,
Gây xáo trộn dâng miền Nam cho Cộng.

Cầu Thượng Đế cho linh hồn Tổng Thống
Vị anh hùng vì tổ quốc vong thân,
Được đời đời vui tận hưởng Thiên Nhan,
Và sống mãi trong lòng dân bất tử.

Nhân kỷ niệm ngày tang chung quốc giổ,
Toàn quân dân đoàn kết nhớù ơn Ngài
Xin dâng lên nén hương qúy lòng người
Lời cảm tạ với cả trời thương nhớ ./.


NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT
(Thơ Máu Và Nước Mắt )

KHÓC THƯƠNG CHÍ SỸ NGÔ ĐÌNH DIỆM


Con đau xót, khóc cha già dân tộc,
Chết anh hùng vì tổ quốc vì dân .
NGÔ Chí Sỹ là vỹ nhân thời đại ,
Mãi muon đời cả thế giới tiếc thương.

Cha bị giết trong xe tăng bọc thép ,
Bằng giao găm, đâm chém nát cả người.
Chết tức tưởi không một lời trăn trối.
Máu tuon trào, ghê sợ quá trời ơi …
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Ngô Tổng Thống, suốt một đời kham khổ.
Sống vì dân, xây Dân Chủ phú cường ,
Vì quốc thể, nhất quyết khong lùi bước
Trước bạo tàn hay áp lực ngoại bang .

Cha đã chết theo con đường Thánh giá ,
Không hận thù và hỷ xả thứ tha .
Con khấn vái vị cha già dân tộc.
Xin cầu bầu dân nước Việt Tự Do.

Trước di ảnh xin nguyện thề ghi nhớ ,
Lời hịch truyền con ghi rõ bên tai.
“Người tiến bước, hãy theo người tiến bước."
"Người chết đi hãy tiếp nối gương người,”

Ngày quốc nhục, xin thỉnh Ngài chứng giám ,
Tồan quân dân thành kính cám ơn Ngài .
Đây hương qúy với cả trời thương nhớ ,
Công đức Ngài ghi nhớ mãi muơn đời .
NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT

NĂM MƯƠI NĂM, ĐỌC BÀI THƠ " NỖI LÒNG " CỦA MỘT CHÍ SĨ

Trần Việt Yên

NỖI LÒNG

Ngô Đình Diệm

Gươm đàn nửa gánh quẩy sang sông
Hỏi bến: thuyền không, lái cũng không !
Xe muối nặng nề thân vó Ký
Đường mây rộng rãi tiếc chim Hồng
Vá trời lấp biển người đâu tá ?
Bán lợi mua danh chợ vẫn đông!
Lần lữa nắng mưa theo cuộc thế
Cắm sào đợi khách, thuở nào trong ?

NGÔ ĐÌNH DIỆM 1953

Bài họa 1.- Nỗi Lòng

(Lệ Khanh )

Gan vàng đem trải khắp non sông
Quyền rộng chẳng màng, lợi cũng không
Chí quyết dẹp xong bọn cướp nước
Lòng mong quét sạch đám cờ hồng
Tâm hư chói rạng vùng trời Bắc,
Tiết trực sáng ngời chốn biển Đông
Một lũ phản thần mưu giết chúa
Tham tiền nào biết đục hay trong .


LỆ KHANH 2003

Bài họa 2.- Nỗi lòng

(Từ Phong)
Ghé vai gánh vác nửa non sông
Lèo lái Thuyền Nam sóng gió không
Đả thực, giữ gìn bờ cõi Việt,
Bài phong, tô điểm nước non Hồng
Đêm lo ngăn cản thù phương Bắc
Ngày tính canh chừng giặc bể Đông
Tế thế kinh bang tài xuất chúng
Tiếc thay mầm vạ nẩy từ trong !!


TỪ PHONG 7- 7-2003

Bài Hoạ 3.- Nỗi Lòng

(Trần Việt Yên)

Nỗi lòng trang trải với non sông
Hậu thế ai người có biết không ?
Độc lập nước nhà nêu ý hướng
Tự do dân tộc điểm tâm hồng .
Chí ngăn lũ giắc cuồng phương Bắc
Tài giữ đồng minh vai chủ Đông
Tiết trực tâm hư gương ái quốc
Mai nầy đời gạn đục khơi trong


TRẦN VIỆT YÊN 2003

Bài hoạ 4.- Nỗi Lòng

(Trường Giang)

Thù nhà, nợi nước, gánh non sông
Chưa vững quyền uy bậc cũng không
Quyết chí đánh tan quân mặt trắng
Tận tâm xé nát ngọn cờ hồng
Thanh liêm chỉ một vang Miền Bắc
Chính trực không hai, dội cõi Đông
Khí tiết lăng sương thù khiếp vía
Hiềm vì phản loạn núp bên trong.


TRƯỜNG GIANG 10-2003 .

Bài hoạ 5.- Nỗi Lòng

(Hoàng Ngọc Văn)

Bùi ngùi tấc dạ xót non sông,
Sóng lớn thuyền con, kẻ sĩ không
Xin gửi tấm lòng củng sử ký
Trao về xương cốt với tim hồng
Quốc gia nghiêng ngửa, chèo phò tá ?
Đất nước chênh vênh, tát biển Đông
Nhắm mắt xuôi tay tùy cõi thế
Nguyện cầu dân tộc, đục thành trong .

HOÀNG NGỌC VĂN, 2003

MỘT NÉN HƯƠNG LÒNG

Thiên Tâm

MỘT đời tận tụy gánh non sông
NÉN bạc phản thùng, nghiệp hóa không
HƯƠNG ngát nghìn thu, gương chính khí
LÒNG son một thuở dáng linh hồng
THẮP cao ngọn đuốc soi đêm tối
DÂNG tận đài mây gọi gió đông
CHÍ lớn chưa thành, thân dẫu thác
dân thương tiếc biển, trời trong

CHẠNH LÒNG .

THIÊN TÂM
Gió uất, mây hờn phủ núi sông
"Tự do, Độc lập??" rứa, buồn không?!
Nhe nanh múa vuốt loài yêu quỷ
Tím ruột bầm gan giống Lạc Hồng
Tuấn kiệt lơ thơ sao buổi sớm
Nhân tài lác đác lá mùa đông
Cứu tinh dân tộc nay đâu vắng
Xao xác chợ đời luận đục trong

NHỚ NGÔ CHÍ SĨ

Tô Nguyên

Chí Sĩ quên mình với núi sông
Vì dân vì nước chẳng hề không
Cộng hòa khai lối giòng Dân Việt
Tiên tổ truyền lưu giống Lạc Hồng
Diệt Cộng bài Phong nạn giặc Bắc
Đồng minh kết hữu tình Tây Đông*
Trời ơi ! Oan nghiệt ai mưu giết
Giữa buổi nhiễu nhương đục lẫn trong

TỐ NGUYÊN 19-10-2003

VIỆT NAM: VÙNG TRỜI ĐAU THƯƠNG VÀ UẤT HẬN

Hương Sàigon

Em trót sinh ra sau ngày "giải phóng"
Và lớn lên khi đất nước "thanh bình"
Nhưng cuộc đời sao vất vả điêu linh
Mẹ buôn gánh bán bưng nuôi con dại

Em đi học, qua đồng khô cỏ cháy
Trời quê hương bàng bạc áng mây buồn
Đường chiều về leo lét ánh tà buông:
- "Con đói quá, mẹ ơi trời sắp tối !"

Sáng đi học bụng em còn thấy đói
Cô dạy em phải yêu kính "bác" Hồ
Em hỏi : - " 'bác' là ai vậy, hở Cô ?"
Cô bả-"Nhờ 'bác', đảng ta 'CHIẾN THẮNG ' !"

Em không hiểu, nhưng cúi đầu im lặng
Mà trong lòng thắc mắc mãi không thôi
"CHIẾN THẮNG" gì ? Sao khổ qúa đời tôi,
Nhà, họ lấy, phải đi vùng kinh tế!

Ba mươi năm, lớn lên đời vẫn thế :
Trời quê hương còn đó áng mây buồn
Vẫn từng ngày, vẫn kiếp sống đau thương
Em thay mẹ : Đời bán bưng buôn gánh !

Em tự hỏi nếu đảng không "CHIẾN THẮNG"
Nước Việt Nam có chậm tiến thế nầy ?
Người dân hiền đâu ngậm đắng nuốt cay
Bị "xuất khẩu" sang xứ người lao dịch !

Em thầm hỏi : "Ai đây là kẻ địch?"
"Mỹ, Ngụy", "bác" Hồ, hay cộng đảng ta ?
"Ngụy" bây giờ là "khúc ruột phương xa"
Mỹ là thầy, là ân nhân kinh tế !

Nước Việt thụt lùi bao thế hệ
Từ môi sinh cho đến đạo làm người:
Chính phủ chỉ là một lũ đười ươi
Bọn ích kỷ, phường buôn dân bán nước!

Xã hội xuống dốc nhanh không tưởng được
Quan bạo tàn, tham nhũng đến vô lương
Chuyên hối lộ, cướp nhà, chiếm hết ruộng nương
Dân thấp cổ kêu trời cao chẳng thấu !

Đảng của "bác" biến nước ta lạc hậu
Dân Việt Nam nghèo nhất cõi năm châu
Những huy hoàng ngày cũ nay còn đâu
Phụ nữ Việt bán thân ngoài muôn dặm !

Ôi tổ quốc, ôi quê hương nhung gấm
Hỡi địa linh, nhân kiệt hãy vùng lên !
Giành TỰ DO, DÂN CHỦ với NHÂN QUYỀN
Quyết đập đổ NỘI THÙ: phường cộng sản

Hết cộng nô, trời Việt Nam lại sáng
Đàn con Hồng cháu Lạc đứng cao lên
Xây đấp non sông, bờ cõi vững bền
Đó là lúc toàn dân ta CHIẾN THẮNG !

Hương Sài-Gòn