XIN CHO TÔI ĐỪNG GẶP NGƯỜI NHẬT
Tạ Phong Tần
Khi nói về những thanh niên Việt Nam đi làm thuê ở Nhật (được các quan chức có trách nhiệm đặt cho tên gọi một các mỹ miều là “tu nghiệp sinh”), ông Tanaka Masao- Cảnh sát viên Nhật Bản phát biểu với báo chí: “Tôi không thể tưởng tượng và hiểu được, tại sao một dân tộc có 4.000 năm văn hiến, dũng cảm, lại để thế hệ con cháu phải đi làm nô lệ ở xứ người như vậy”.
Báo Yomiuri Shimbun (Tokyo) ngày Chủ Nhật (25/1/2009) cho hay: Phi công Đặng Xuân Hợp- người bị cảnh sát Nhật bắt về tội chuyển hàng ăn cắp về Việt Nam trên các chuyến bay của hãng hàng không quốc doanh Vietnam Airlines, đã thú nhận với Cảnh sát Nhật một sự thật ô nhục là: “Tất cả các đồng nghiệp của tôi đều cũng làm như tôi.”.
Những người mà ông Tanaka Masao đề cập là những người lao động nghèo buộc phải “tha hương cầu thực” cam chịu bị làm nhục như nô lệ để bán sức lao động một cách rẻ mạt, còn nghề hàng không ở Việt Nam được xem là “nghề sang trọng”, “quý tộc” không phải ai cũng có điều kiện làm, họ không “đói” như các “nô lệ ở xứ người” theo cách nói của ông Tanaka Masao.
Theo các nguồn tin không chính thức lan truyền trên mạng Internet thì “muốn làm tiếp viên trên các chuyến bay Quốc tế, không ít các tiếp viên đã mất hàng chục ngàn USD” hoặc phải có chú Ba, bác Bảy, cô Tư gì đó “gởi gắm”. Khách hàng của Vietnam Airlines phàn nàn rằng “lương cuả chiêu đãi viên Việt Nam rất cao so với mức chung và dĩ nhiên lương phi công còn cao hơn thế nhiều. Thế mà họ không chăm chỉ, nhiệt tình”. Như vậy, các nhân viên Vietnam Airlines không phải có đời sống thiếu thốn so với mặt bằng công nhân lao động ở các nhà máy, phân xưởng ở Việt Nam. Họ có tiền nhiều để “chạy” cho mình một công việc được coi là “thơm thảo”, họ có mức lương cao tuy không thể làm giàu nhưng cũng đủ cho một cuộc sống sung túc hơn người, họ không bị cái đói thúc bách, giày vò; nhưng họ vẫn tham gia vào một tổ chức tội phạm ăn cắp. Tôi nhớ lại, trong tất cả những vụ án tham nhũng đã bị phanh phui từ trước đến nay, thì những kẻ càng giữ chức vụ to, càng giàu có thì ăn cắp của công, nhận hối lộ càng nhiều, tức những kẻ làm nhục danh dự quốc gia đều là những kẻ lắm tiền, động cơ phạm tội của họ không có lý do gì “thông cảm” được.
Ở một vụ án nổi đình nổi đám khác, khi phía Nhật đã đem công dân nước họ ra Tòa xử từ lâu vì tội đưa hối lộ cho quan chức Việt Nam trong các dự án ODA thì phía Việt Nam vẫn “lờ đờ như lục bình trôi sông”. Dư luận đặt câu hỏi: Phải chăng hệ thống tư pháp Nhật điều tra, xét xử xập xệ, đã xử tù oan cho công dân Nhật? Trong mắt người Nhật, họ nghĩ gì về người Việt Nam? Ông Mitsuo Sabaka -Đại sứ Nhật tại Việt Nam đã trả lời bằng hành động rằng Nhật tạm ngừng mọi dự án ODA mới có lãi suất ưu đãi cho Việt Nam tới khi có kết luận cuối cùng về nghi án hối lộ của Công ty Tư vấn quốc tế Thái Bình Dương (PCI).
Là công dân Việt Nam, tôi cảm thấy nhục nhã khi nhiệm vụ chống tham nhũng trong phạm vi nước Việt Nam phải là của người Việt Nam, nhưng người Việt Nam không làm được, khiến cho người Nhật “ngứa mắt ngứa mũi” phải thò tay thò chân vào can thiệp bằng biện pháp “cắt nguồn tài chính” nhằm đòi hỏi Chính phủ Việt Nam phải có quyết định dứt khoát, cứng rắn; tôi càng thấy nhục hơn khi nước tôi bị bọn “thối nát, giãy chết” “dứt sữa” đột ngột mà có người còn hí hửng khoe rằng: “Hội nghị lần này thành công”, chẳng khác nào nói rằng: “May quá, nó vẫn còn chừa cho ta cái quần tà lỏn 5 tỷ!”.
Là công dân Việt Nam, lại đang sống trên đất nước Việt Nam, tôi không thể cầu mong những người Nhật đến Việt Nam nhìn thấy tôi mà tưởng nhầm tôi là người Trung Quốc, Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan…; nên tôi chỉ còn cách cầu mong ơn trên cho tôi ra đường đừng gặp bất cứ một người Nhật nào để tôi không phải nhục nhã cúi đầu trước họ.
Tạ Phong Tần