Nhân quyền thăng tiến của CSVN theo kiểu Ông Bush và bà Rice
Hàng ngàn người đổ ra đường phản đối cảnh sát đánh dân, quốc lộ 20 tắc nghẽn
Tin Người Việt
Vụ Dốc Mơ , Gia kiệm ngày 2-1-09
Đồng Nai (NV) - Quốc lộ 20 (trục chính dẫn lên Đà Lạt và ngược lại) đã tắc nghẽn suốt từ 8 giờ sáng đến giữa trưa ngày 2 tháng 1 sau khi cảnh sát tuần tra giao thông của công an CSVN đánh gục một người dân và hàng ngàn người đã đổ ra đường để phản đối hành vi côn đồ này.
Báo điện tử VietNamNet cho biết: "Khoảng 7 giờ 45 sáng 2 tháng 1, một nhóm cảnh sát giao thông và cảnh sát cơ động tuần tra trên quốc lộ 20, đoạn đi qua xã Gia Tân 1 và Gia Tân 2, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai, đã thổi còi đòi kiểm tra giấy tờ của một đôi vợ chồng. Dù đội nón bảo hiểm nhưng sợ bị phạt vì không mang theo giấy tờ, người chồng đã lái xe chạy vào con đường dẫn tới nhà thờ Dốc Mơ. Sau khi bỏ vợ xuống và quay trở ra, người đàn ông này bị hai cảnh sát chặn lại. Thay vì kiểm tra giấy tờ, cảnh sát đấm thẳng vào mặt người đàn ông này rồi đá vào sườn, đạp vào đầu... khiến ông ta bất tỉnh."
Báo điện tử VietNamNet dẫn lời nhiều nhân chứng kể rằng, một cảnh sát cơ động đeo bảng tên mang chữ “Thành” là kẻ trực tiếp đánh người, sau đó bỏ mặc nạn nhân đang bất tỉnh, khiến dân chúng bất bình chặn y lại và tước chìa khóa chiếc mô tô tuần tra... Do dân chúng kéo đến ngày một đông và có dấu hiệu “nổi nóng”, viên cảnh sát này bỏ đi. Những người “quá khích” khiêng xe ra đường và một trận “mưa đá” trút xuống đã làm chiếc xe bẹp dúm...
Báo điện tử VietNamNet còn dẫn một báo cáo của công an địa phương, theo đó, không có chuyện công an đánh dân. Theo báo cáo này: “Vào lúc 7 giờ 45 phút, tổ tuần tra giao thông gồm hai cảnh sát giao thông, hai cảnh sát cơ động phát hiện một trường hợp không đội mũ bảo hiểm chạy từ Phú Túc về Dầu Giây, cảnh sát tên Thành dùng xe mô tô đuổi theo, đến đoạn trước chợ Dốc Mơ, người điều khiển xe mô tô bị té, Thành dừng xe đỡ người bị té dậy. Cùng lúc đó, một số đối tượng: Dương Quang Trung, Phạm Văn Hiền... giữ xe cảnh sát, không cho thực hiện nhiệm vụ và hô hào cảnh sát đánh dân, khiến người hiếu kỳ đổ đến xem (lúc 8 giờ 30 phút có hơn 500 người). Đến 12 giờ 30 phút, tình hình trở lại bình thường”.
Cùng thông tin về sự kiện này, thông tấn xã Công Giáo Việt Nam cho biết: “Chính quyền hoàn toàn bất lực và phải nhờ linh mục quản xứ Phúc Nhạc giúp vãn hồi trật tự nhưng linh mục này cũng không thể an dân. Đa số dân chúng tròng vùng tuy là người Công Giáo nhưng họ vốn đã rất bức xúc với hành động chèn ép, đánh người của cảnh sát trong thời gian vừa qua. Tuy họ đã kêu cứu nhưng chính quyền địa phương nhắm mắt bịt tai, hành động dã man của cảnh sát không bị xử lý, nên dân chúng mới cùng nhau phản công”.
Báo điện tử VietNamNet đặt vấn đề: “Việc cảnh sát có đánh dân hay không khiến dân chúng bức xúc cần được công an Đồng Nai điều tra làm rõ. Tuy nhiên, chúng tôi muốn nhắc lại rằng, cách nay hơn 7 tháng, VietNamNet từng đề cập một vụ tương tự: Cảnh sát bắn, còng tay một thiếu niên... cũng trên con đường này và cũng do lực lượng tuần tra giao thông gây ra. Sau đó, hành vi vừa kể được xác nhận là sai nhưng không thông báo kết quả xử lý”.
Vụ CA đánh dân ngày 1-7-2008 tại Gia Kiệm
Vào chiều ngày 1 tháng 7 năm 2008, một nhóm cảnh sát giao thông và cảnh sát hỗ trợ tư pháp đã “kết hợp” để còng tay một thiếu niên tên Vũ Ngọc Huy do “nghi ngờ thiếu niên này chọc mình”. Để thị uy, cảnh sát đã móc súng bắn chỉ thiên. Nạn nhân kể rằng, sau khi được dẫn về trụ sở công an xã Gia Kiệm, cảnh sát đã trói em lại rồi dùng ghế và gậy đánh em. Công an đã ép Huy phải nhận là đã chọc ghẹo cảnh sát, phủ nhận việc cảnh sát đã nổ súng thị uy và đánh mình. Sau khi nạn nhân ký vào biên bản, em mới được thả... Tuy thiếu niên này mang thương tích đầy mình nhưng một báo cáo của công an phủ nhận đã đánh nạn nhân và việc tạm giữ nạn nhân chỉ vì nạn nhân đã khiêu khích, lăng mạ, thậm chí chống người thi hành công vụ.
Do dân chúng địa phương phẫn nộ, ông Nguyễn Quang, chủ tịch xã Gia Kiệm đã đến nhà nạn nhân xin lỗi, gửi 500 ngàn để hỗ trợ tiền thuốc, đồng thời cho biết công an tỉnh cũng sẽ cử người tới thăm, xin lỗi song từ đó đến nay, không có bất kỳ thông báo nào về việc công an tỉnh đã xử lý những cảnh sát hành xử như côn đồ ra sao.
Bất công, áp bức đã bào mòn khả năng chịu đựng của dân chúng Việt Nam. Những vụ phản kháng có tính chất bạo động đang gia tăng và xuất hiện mỗi ngày một nhiều ở khắp nơi.
Vụ ngày 17-12-08 tại Kiên Giang
Vào ngày 17 tháng 12, hàng trăm nông dân ấp T4, xã Vĩnh Phú, huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang, đã đứng dậy phản kháng việc “cưỡng chế thi hành án” của chính quyền. Một số nông dân kể với đài RFA rằng số người phản kháng khoảng 500. Báo chí CSVN thì giới hạn số này ở mức 200.
Về nguyên nhân dẫn tới phản kháng, một số nông dân kể với đài RFA rằng, đất trong khu vực xã Vĩnh Phú từng thuộc Nông Trường 42, do chính quyền CSVN giao cho Trung Đoàn 34 của Quân Khu 9 khai thác, song trên thực tế, Trung Đoàn 34 không làm gì. Cách nay 12 năm, Trung Đoàn 34 đã bán hết số đất được giao cho nông dân. Khoảng 1,064 gia đình mua đất đã từng được chính quyền khuyến khích dốc vốn liếng, đổ mồ hôi để biến khu vực hoang vu đó thành ruộng, với năng suất từ 40-50 giạ/công. Tuy nhiên bất chấp việc nông dân đang sinh sống ổn định trên mảnh đất của họ, chính quyền địa phương đã ngang nhiên lấy đất “cấp” cho người khác. Người được “cấp” đất đã kiện người từng bỏ tiền mua đất và khai hoang ra tòa để đòi đất. Tòa án CSVN đã buộc người bỏ tiền mua đất và khai hoang phải giao đất cho người không làm gì mà vẫn được cấp đất. Vào ngày 17 tháng 12, cán bộ địa phương, công an, chấp hành viên của lực lượng thi hành án, cảnh khuyển đã đổ đến để “cưỡng chế” một số gia đình “thi hành” những “bản án” ấy. Bởi bất bình trước lối hành xử y hệt kẻ cướp và thấy rõ đó cũng sẽ là điều xảy đến với mình, khoảng 500 nông dân đại diện cho 1064 gia đình trong vùng đã biểu tình phản đối việc “cưỡng chế thi hành án” mà thực chất là “cưỡng đoạt tài sản”.
Tờ Tiền Phong thì dẫn lời một cán bộ của phòng thi hành án tỉnh Kiên Giang cho biết: “Chúng tôi tổ chức cưỡng chế để thực hiện theo sáu bản án của Tòa Án Nhân Dân tỉnh Kiên Giang tuyên từ năm 2006. Nội dung các bản án buộc 7 gia đình trả lại 30 héc ta đất nông nghiệp cho các đơn vị và cá nhân ở Rạch Giá và huyện Châu Thành mà nông dân đã thuê để trồng lúa từ năm 2003”.
Diễn biến cuộc phản kháng được những người phản kháng tường thuật với đài RFA: “Họ dùng súng bắn vào chúng tôi, rồi quăng trái cay, roi điện, chó bẹc giê tấn công chúng tôi”. Có 9 nông dân bị trọng thương, ba người bị bắt. Thế nhưng dân chúng không lui bước, một nông dân tên Huỳnh Thị Ba kể tiếp: “Chúng tôi dùng xăng phun lửa vào họ. Công an bỏ chạy, vứt lại lá chắn. Bỏ ba người bị bắt lại và chúng tôi đã tháo còng cho cả ba. Ông đội phó thi hành án cởi áo, nhảy xuống sông nhưng chúng tôi vẫn bắt được. Rất nhiều cán bộ đầu hàng nói rằng, họ làm như vậy là do cấp trên chỉ đạo, thành ra tụi tôi không đánh họ. Còn ông đội phó thi hành án thì đã làm giấy cam kết không cưỡng chế lấy đất của chúng tôi nữa, nên chúng tôi đã cho họ về và trả lại con chó”.
Không có tờ báo nào tại Việt Nam tường thuật rằng, các lực lượng tham gia “cưỡng chế thi hành án” đã bắn, liệng lựu đạn cay, rồi dùng roi điện, chó, tấn công và làm bị thương 9 nông dân. Tờ Tiền Phong chỉ xác nhận: “Ba chiến sĩ công an trọng thương, một số cán bộ bị một số người chống đối vây bắt. Hai chiếc ghe chở lực lượng cưỡng chế bị nhấn chìm, nhiều người trong đoàn cưỡng chế bị ném đá, bị đánh. Đội phó đội thi hành án huyện Kiên Lương là ông Phan Thanh Cường bị buộc cởi hết quần áo dài và ký vào một bản cam kết”. Đây là lý do khiến: “Lãnh đạo tỉnh Kiên Giang phải chỉ đạo dừng ngay việc thi hành án”.
Điều đáng chú ý là khi thông tin về vụ bạo động chống “cưỡng chế thi hành án” này, báo chí CSVN tuyệt nhiên không phê phán nông dân và dùng những từ ngữ có tính miệt thị họ như thông lệ. Việc nông dân chống “cưỡng chế thi hành án” được báo chí CSVN gọi là “phản kháng” hoặc “quyết liệt chống lại”. Người ta không thấy những cụm từ như “kẻ xấu kích động, lôi kéo” mà báo chí CSVN thường dùng khi thông tin về những sự kiện có tính chất tương tự. Thậm chí, tờ Tiền Phong còn nhận định: “Tình hình quản lý và sử dụng đất đai ở huyện Kiên Lương diễn biến phức tạp trong nhiều năm qua do đất được giao, cấp cho nhiều đơn vị, cá nhân không làm nông nghiệp và nhiều nông dân không đất phải thuê lại để sản xuất sinh sống. Tỉnh Kiên Giang lại lúng túng, thiếu kiên quyết trong việc xử lý các sai phạm về giao, cấp, thu hồi đất tại khu vực nóng bỏng này”. Những chỉ dấu vừa dẫn cho thấy ngay cả báo chí CSVN cũng bất bình về cách đối xử với nông dân của hệ thống chính quyền.
Vụ phản kháng xảy ra vào sáng 17 tháng 12 nhưng mãi tới chiều 19 tháng 12, công an huyện Kiên Lương mới khởi tố vụ án (chính thức xác định vụ việc có dấu hiệu vi phạm pháp luật) và chưa “khởi tố bị can” (người vi phạm pháp luật) nào dù trong thực tế, “ba chiến sĩ công an trọng thương, một số cán bộ bị một số người chống đối vây bắt, hai chiếc ghe chở lực lượng cưỡng chế bị nhấn chìm, nhiều người trong đoàn cưỡng chế bị ném đá, bị đánh, đội phó đội thi hành án huyện Kiên Lương là ông Phan Thanh Cường bị buộc cởi hết quần áo dài và ký vào một bản cam kết”. Điều này cho thấy, chính quyền CSVN chưa dám “bứt mây” bởi họ sợ “động rừng”.
Dân chúng Rạch Giá chống việc cưỡng đoạt đất
Không chỉ nông dân huyện Kiên Lương mà dân chúng ở Rạch Giá cũng đã đứng dậy phản kháng việc cưỡng đoạt đất, để thực hiện cái gọi là “Dự án lấn biển ở Kiên Giang”.
Tin từ trong nước cho biết, 46 gia đình ngụ ở các phường Vĩnh Bảo, Vĩnh Lạc, An Hòa, thành phố Rạch Giá, đang chống lại việc cưỡng đoạt tài sản của họ. Trả lời đài RFA, ông Lê Mỹ Đức, một trong những nạn nhân kể: “Dự án lấn biển Kiên Giang” (đổ đất xuống biển để lấy thêm mặt bằng, mở rộng thành phố Rạch Giá) đã khiến dân chúng khốn khổ suốt 10 năm nay. Do nước ứ đọng, chúng tôi không thể trồng cấy, đành bỏ hoang ruộng vườn. Ông cha chúng tôi và chúng tôi đã cư ngụ, canh tác tại đây từ 60 năm đến 100 năm, thế rồi chính quyền tuyên bố thu hồi đất mà không ban hành bất kỳ quyết định thu hồi nào. Tiền bồi thường thì rẻ mạt. Lúc đầu họ ấn định chỉ có 8,000 đồng (khoảng 40 cents)/m2, sau đó, do bị khiếu nại, họ tăng lên 13,200 đồng (khoảng 70 cents)/m2 song sau đó rao bán lại với giá từ 500,000 đồng/m2 đến 2 triệu đồng/m2. Chúng tôi không đồng ý và đang chờ giải quyết khiếu nại thì họ điều động người đến chặt phá cây cối, không lập biên bản. Chúng tôi ngăn chặn thì công an cưỡng chế. Họ dùng roi điện đánh ngất ba phụ nữ, trong đó có một bà cụ 77. Đây là hành động đàn áp quá đáng vì chúng tôi chỉ yêu cầu chính quyền thực hiện mọi việc đúng pháp luật. Công an đã từng đem xe tới “xúc” người nhưng vì chúng tôi không làm gì sai nên họ phải thả. Bây giờ, họ đang tìm cách cáo buộc chúng tôi chống người thi hành công vụ. Cũng theo ông Lê Mỹ Đức: “Chẳng có dự án nào lấn biển hết, công ty kinh doanh và phát triển nhà lợi dụng dự án này để lấn đất của dân”.
Vụ Yên sơn ngày 25-12-08
Sau đó một tuần, hôm 25 tháng 12, một vụ phản kháng khác đã xảy ra tại xã Yên Sơn, huyện Quốc Oai, Hà Nội. Một nông dân tên Nguyễn Anh Kim, xác nhận, hôm 25 tháng 12, hàng trăm công an và quân nhân của huyện Quốc Oai đã đổ đến thôn Sơn Trung, xã Yên Sơn, huyện Quốc Oai, Hà Nội để hỗ trợ xe ủi đất, cày xới đất canh tác trong vùng.
Bà Nguyễn Thị Mùi, một nông dân khác kể thêm: Khi xe ủi đến, dân đổ ra chặn xe không cho vào làng. Những người lái xe đã gọi điện thoại rồi công an, quân đội tràn đến. Một số người sợ, giãn ra hai bên nhưng chúng tôi thì lăn vào giữ xe.
Khu vực bị “cưỡng chế thu hồi” vốn đã từng được chính quyền CSVN giao cho dân chúng địa phương canh tác khoảng 50 năm nay. Ông Nguyễn Anh Kim giải thích: “Họ giao đất này cho chúng tôi từ năm 1960. Ngày xưa, tất cả ruộng đất, trâu, bò đều bị sung vào hợp tác xã nông nghiệp. Sau đó, hợp tác xã chừa ra 5% diện tích gần nhà để chia cho dân, mỗi khẩu khoảng hai thước để tự túc lương thực, hoa màu và đất đó được gọi là đất 5%”. Bây giờ chính quyền địa phương tuyên bố thu hồi.
Về nguyên tắc, muốn thu hồi đất, chính quyền địa phương phải có dự án, dự án phải được cấp trên duyệt, phải thông báo cho người đang sử dụng đất biết lý do thu hồi và công bố mức bồi thường, thảo luận, rồi thỏa thuận mức bồi thường với người bị thu hồi đất, sau đó, phải ban hành quyết định thu hồi đất. Thế nhưng vụ thu hồi đất ở xã Yên Sơn, huyện Quốc Oai, Hà Nội không theo đúng quy trình này.
Ông Nguyễn Anh Kim cho biết: “Họ chưa làm gì cả mà đòi cưỡng chế”. Một số nhân chứng tường thuật, công an và quân đội đã đấm đá, dùng dùi cui điện đánh mọi người, kể cả người già, trẻ con, nhiều người bị ngất, phải mang đi cấp cứu.
Bà Nguyễn Thị Mùi mô tả: “Họ xách người quăng đi như người ta xách lợn. Một cụ già 80 tuổi đứng chặn xe ủi và phân trần - 'Tôi chỉ có hai thước đất trồng rau, tôi già như thế này không làm được gì nữa, đừng lấy đất để tôi trồng rau tôi ăn' - thì bị công an xô té. Cháu ông cụ là Nguyễn Thế Đồng nhào vào đỡ ông mình cũng bị công an đánh vào bụng rồi quất thêm bằng roi điện.”
Cuối cùng, dân chúng chịu thua, bà Nguyễn Thị Mùi nghẹn ngào: “Họ đập tường nhà tôi, chặt cây nhà tôi. Năm công an, hai người nhấc hai tay, hai người nhấc hai chân, người con lại nhấc đầu, vứt từng người ra khỏi nhà. Chúng tôi sức yếu, chẳng làm được gì, đành chấp nhận mất đất. Họ san lấp cả đêm hôm qua, cả ngày hôm nay...”