Đụng độ giữa dân chúng và công an ở Yên Sơn, nhiều người bị đánh ngất xỉu

Hà Giang, thông tín viên RFA

Thêm một vụ xô xát giữa dân chúng và công an khi đúng vào ngày Lễ Giáng Sinh 25/12/08, chính quyền đã huy động công an bộ đội, đưa xe ủi đất vào thôn xã Yên Sơn, để giải quyết tranh chấp đất đai.

Ngay sau khi được tin, thông tín viên Hà Giang của Ban Việt Ngữ RFA đã liên lạc tìm hiểu sự việc và có bài tường trình như sau

Gần 100 công an, bộ đội


Trong lúc việc tranh chấp đất tại Kiên Giang cách đây một tuần khiến một số người dân bị công an bắn trọng thương vẫn còn đang trong tình trạng căng thẳng, chưa giải quyết được, thì sáng ngày 25/12/08, đúng vào ngày lễ Giáng Sinh, dư luận lại thêm một lần xôn xao vì vừa có thêm một vụ cưỡng chiếm đất nữa xẩy ra tại xã Yên Sơn, huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội.

Theo lời ông Nguyễn Anh Kim, một trong những người dân xã Yên Sơn, thì vào lúc 9h30 sáng ngày 25/12/08, một lực lượng gồm khoảng 100 công an và bộ đội, do thượng tá công an Hà Đình Khởi, và huyện đội trưởng Nguyễn Thái Ngọc chỉ huy, đã đưa xe ủi đất vào thôn Sơn Trung – xã Yên Sơn - huyện Quốc Oai – thành phố Hà Nội để cưỡng chiếm, và ủi đi đất canh tác của người dân ở đây.

Ông Kim cho biết, vùng đất hiện đang bị tranh chấp gọi là đất 5% đã được giao cho dân ở đây canh tác gần 50 năm nay, để họ có phương tiện tự túc lương thực:

“Đất họ giao cho mình từ năm 1960, tức là ngày xưa tất cả ruộng đất trâu bò đều đưa vào hợp tác xã nông nghiệp. Sau khi vào hợp tác xã thì cái số đất 5% gia đình ngay cạnh nhà thì để, còn thì ruộng nương thì ở thật xa, nhà nước dành ra 5% để chia cho dân, mỗi một khẩu là khoảng 2 thước để tự túc lương thực, hoa mầu”.

Theo đúng luật thì trước khi muốn thu hồi đất, chính quyền địa phương phải nhận được lệnh thu hồi từ tỉnh hay huyện ban xuống, phải có trách nhiệm thông báo cho người sử dụng đất biết lý do thu hồi và dự kiến về mức bồi thường v.v…, vì thế khi lực lượng cưỡng chế này bất ngờ xuất hiện, người dân ở đây đã dàn hàng để ngăn cản đoàn người đến lấy đất của họ.

Ông Nguyễn Anh Kim giải thích:

“Đúng ra thì phải có quy hoạch ở cấp tỉnh hay huyện cơ, xã làm thì không đúng luật của nhà nước thì chúng tôi không đồng ý, chưa có lệnh của nhà nước thì ở địa phương là không có quyền lấy (đất) ra, và khi lấy (đất) ra thì phải được thông báo trước và phải bồi thường tài sản của dân, mà họ dùng biện pháp cưỡng chế, họ dùng cả bộ đội công an bắt ép dân phải trả đất.”

Xô xát, đánh đập


Khi đội ngũ cưỡng chế đất gặp sự phản kháng của người dân thì họ đã cầu cứu và được yểm trợ bằng một lực lượng công an và bộ đội hùng hậu, bà Nguyễn Thị Mùi, một nông dân cũng bị mất đất ở thôn Sơn Trung tường thuật:

“Khi họ vào đến làng, dân ra đông lắm, chắn xe không cho vào làng, khi chắn đông lắm thì bắt đầu xe máy húc nó quay trở lại, nó bảo thế này thì không làm được. Thế thì hai người chạy đi gọi điện, thì lại có một toán bộ đội và công an đông quá, thế là chúng em sợ dãn ra hai bên, chỉ có một số chúng em lăn vào giữ xe của bên lực lượng thuê người về để lấy đất đấy”.

Quyết tâm lấy cho bằng được đất, bất chấp mọi sự phản kháng, lực lượng công an và bộ đội huyện đã thẳng tay đàn áp, kéo, lôi, xách những người dân cản đường và ném họ đi như ném con vật, họ đấm đá và dùng dùi cui điện đánh vào dân, làm nhiều người bị ngất xỉu, phải mang đi cấp cứu: “Họ lấy cái dùi cui điện họ dí, mấy cháu nhỏ và mấy bà già bị ngất xỉu, phải khiêng đi cấp cứu”.

Những người bị hành hung gồm có anh Nguyễn Thế Đồng, khoảng 28 tuổi, bị đấm vào bụng, và bị dí dùi cui điện, bà Ba Đoan, chị Nguyễn Thị Khanh, cụ Nguyễn Thị Tâm đã bị đánh chết ngất ra đường. Bà Nguyễn Thị Mùi kể tiếp:

“Họ hất bà già rồi quăng xách như là xách lợn ấy, có hai bà bị ngất. Người ta cản thì có cháu Nguyễn Thế Đồng, tức nó là nó thấy ông nó hơn 80 tuổi rồi, đứng giữ xe nói rằng thì tôi có mỗi hai thước đất rau, mà giờ tôi già như thế này rồi, tôi không làm được gì, thì để cho tôi làm rau tôi ăn. Khi xô đẩy nhau thì ông ấy bị ngã ra, cháu Đồng vào đỡ ông, thì một anh công an thúc tay vào bụng cháu, dí dùi cui vào rồi cháu nằm quèo ngay ra đấy”.

Dư luận bất bình


Trước khí thế đông đảo của lực lượng cưỡng chế, người dân dù biết mình đã bị tước đoạt đất đai một cách trái phép, nhưng vì không một tấc sắt trong tay, họ chỉ chống cự một cách yếu ớt và không làm được gì hơn nên đành để bị mất đất, mất phương tiện sinh nhai duy nhất của mình. Bà Mùi cho biết:

“Khi mà đập tường nhà em, vào chặt cây nhà em, thì em chạy về là kéo vợ chồng em ra, khi em chạy vào, thì năm người công an nhấc hai người hai chân, nhấc đầu, hai người hai tay, nhấc em ra ngoài, còn nhà em lúc bấy giờ là 6 người ghìm nhà em. Chúng em giờ đành là sức yếu, thì chả làm gì được cả, thế thì bây giờ đành là mất đất, họ lấp cả ngày hôm nay, cả đêm hôm qua.

Vâng, dân bức xúc quá nhiều, mà người ta cũng chì mặt những người cán bộ rằng là, tại sao bức hiếp dân như thế, thuê lực lượng công an với bộ đội về để ức hiếp dân, để cướp của dân, nhưng họ cứ phớt lờ, họ không nói gì cả.”

Theo luật pháp hiện nay tại Việt Nam, quyền sở hữu đất đai vẫn còn thuộc nhà nước, và việc giải tỏa nhà đất thường thì không được giải quyết thỏa đáng, nên dư luận quan ngại rằng, hoàn cảnh và nỗi niềm của người dân thôn Sơn Trung–xã Yên Sơn-huyện Quốc Oai, Hà Nội là một vấn nạn chung rất khó có được một giải pháp ổn thỏa.

(Hà Giang, thông tín viên RFA)

Đấu tranh cho Tự do Tôn giáo tại Huế

PV FNA/Huế

I. Ký sự của Lm. Nguyễn Hữu Giải


11-11-2008: Công an, cán bộ huyện xã tiếp tục canh gác Đài lễ Thánh giá và khu vực nhà thờ. Loa phát thanh vẫn trung thành ngày 2 buổi tuyên truyền “chính sách (diệt) tôn giáo” của nhà nước và kết án giáo dân giáp An Bắc.

Một số linh mục thuộc giáo hạt Hải Vân viếng Đài lễ Thánh giá trong tinh thần hiệp thông: Giuse Hoàng Cẩn, Phaolô Phạm Tá, Giuse Cái Hồng Phượng, Vincentê Lê Phú Ngọc Trản, Gioan Bosco Dương Quang Niệm, Bênêđictô Phạm Tuấn, Gioakim Nguyễn Chí Hữu, Phêrô Huỳnh Trọng, Phaolô Nguyễn Văn Hiệu, Đôminicô Trương Văn Quy.


14-11-2008 Cán bộ xã huyện họp các họ tộc làng An Bằng ở đình làng để bàn về việc thực thi quy ước “làng văn hóa An Bằng” trong thời gian qua. Mục đích chính là chỉ trích giáp An Bắc “gây mất đoàn kết” khiến ảnh hưởng xấu tới “văn hóa” An Bằng.

15-11-2008 Anh chị em thanh niên sum họp cầu nguyện trước Đài Thánh giá bị công an chụp hình, ghi số xe, áp lực tinh thần.

16-11-2008 Vào lúc 19g, bộ đội công an tập trung từng nhóm trên con đường trước nhà thờ. Một vài người chiếu đèn sáng lên nhà xứ và hàng cây. Một thanh niên hỏi tại sao chiếu đèn vào nhà xứ, một công an trả lời: tìm bắt chim trên cây (!?!)

17-11-2008 Năm em lớp 6 (# 12 tuổi) viếng Thánh giá trong đó có em Văn Công Hòa, Lê Tiến Quốc. Lính canh gác đài lễ hỏi:

- Cha Giải cho mỗi em 15.000đ để lên giữ đài hả?

- Chúng em đi cầu nguyện!

- Lên lật bàn thờ xuống mà chơi!

- Ai lật bàn thờ là uống thuốc liều, là ăn gan trời!

- Lên đây không sợ công an bắt à?

- Đài tượng ni của ai mà hỏi?

(Lính canh câm họng)

24-11-2008 Công an tỉnh về gặp tôi (linh mục Giải) bàn giải pháp ổn thỏa cho cả 2 phía. Nhà nước đề nghị cấp đất, giáp làm thủ tục xin đất.

25-11-2008 Giáp An Bắc nộp đơn ở xã, đề ngày 24-11-2008, ông giáp trưởng đứng đơn. Sau đó thu gom các cọc đã cắm quanh Đài lễ. (Xem hình)


- 8g: họp làng tại đình làng An Bằng, giáp trưởng An Bắc Nguyễn Đức Mân được mời và bị chất vấn về việc xây dựng Đài lễ. Vì nhiều lý do và vì việc “gây mất trật tự của giáp An Bắc”, làng An Bằng bị nhà nước đình chỉ “bằng làng văn hóa” một thời gian !?!

- Sáng nay, Đức Cha Phanxicô Xavie Lê Văn Hồng, Giám mục Phụ tá TGP Huế và cha Gioakim Lê Thanh Hoàng, Phụ trách Tông đồ Giáo dân TGP Huế, về thăm giáo xứ và viếng Thánh giá Đài lễ An Bắc.

26-11-2008 Ông Nguyễn Đức Mân, giáp trưởng giáp An Bắc, bị mời làm việc tại xã. Xã không chấp nhận đơn xin cấp đất, lý do: “Xin cấp đất mà còn nói rằng trước kia chúng tôi có một mảnh đất từ năm 1961 -tức là khẳng định quyền tư hữu đất đai- thì nhà nước ai mà cấp cho!”. Ngược lại xã trao cho ông Mân mẫu đơn “Đơn xin giao đất” (theo thể thức của nhà nước).

28-11-2008 Ông Văn Đình Trung, chủ tịch Hội đồng Giáo xứ, bị mời làm việc tại xã. Xã yêu cầu HĐGX làm đơn xin giao đất và tháo dỡ Thánh giá và Bàn thờ.

02-12-2008 Các ông trong HĐGX bị mời vào xã làm việc với ông bí thư huyện Phú Vang. Yêu cầu không được làm máng cỏ, trang hoàng và hành lễ mừng Chúa Giáng sinh tại Đài lễ.

03-12-2008 Ông Mân bị mời vào xã. Xã lập biên bản phải tháo dỡ Thánh giá, Bàn thờ, và xã trả lại “Đơn xin cấp đất”. Ông Mân yêu cầu ghi lý do vào đơn hoặc viết một văn thư trả lại đơn, xã không chịu. Ông Mân không ký biên bản và không nhận đơn lui.

10-12-2008 Huyện tạm hoãn lại cuộc họp tại xã sáng nay với tôi, Hội đồng Giáo xứ và giáp trưởng An Bắc về việc liên quan đến giáp An Bắc.

15-12-2008 Khoảng 12g, lực lượng đông đảo công an cán bộ huyện xã, lính biên phòng tập trung đóng thêm hai trại lớn hai bên đài lễ và tăng cường canh phòng chặt chẽ.

Trong khi lực lượng đông đảo xã huyện bao vây và củng cố 2 trại quanh Đài lễ Thánh giá thì bỗng nhiên trên bãi biển, giáo dân và lương dân lớn nhỏ, đàn ông đàn bà, trẻ em la hét thất thanh, chạy lui chạy tới, hốt hoảng nhìn ra biển: một chiếc thuyền đánh cá đang vào bờ thì bị sóng đánh chìm, 4 ngư phủ vùng vẫy giữa sóng, cố thoát nạn. Một số ngư phủ bơi ra cấp cứu, ném thêm phao, thêm dây kéo vào. Vài phụ nữ vội gom củi đốt lên sưởi ấm cho người bị nạn. Bốn ngư phủ tên Văn Hai, Nguyễn Điệp, Phan Hùng và Văn Thanh run cầm cập vì đuối sức và gió lạnh mùa đông nhưng vui mừng vì thoát chết. Thuyền và dụng cụ đi biển cũng được vớt lên bờ. Lương giáo một lòng cứu người lâm nạn!

Đang khi đó, dù thấy tai nạn trước mắt, đông đảo công an cán bộ xã huyện, lính biên phòng vẫn cứ đứng yên, chỉ lo bao vây Đài lễ. Chẳng một ai chạy xuống bờ cứu giúp hay thăm hỏi. Hoàn toàn không một ai trong số mấy chục “bạn dân, đầy tớ nhân dân, quân đội nhân dân” !?! Một vài người dân tức quá đến chửi thẳng vào mặt họ!

Đoàn người lương giáo và 4 ngư phủ thoát nạn tiến lên Đài lễ Thánh giá đọc kinh tạ ơn Chúa, tạ ơn Đức Mẹ cách sốt sắng, cảm động chưa từng thấy! Công an, cán bộ, bộ đội lui vào các trại, ngỡ ngàng trước tình nghĩa đồng bào và sự can đảm của cư dân địa phương.

Chiều lại, tôi nhận được công văn số 43/CV-UBND xã gửi cho tôi (xem hình), HĐGX và giáp An Bắc về việc:

* yêu cầu tháo dỡ dứt điểm công trình xây dựng trái phép trên đất rừng phòng hộ biển ở xã Vinh An; yêu cầu trong thời gian diễn ra lễ Giáng sinh năm 2008, tôi trực tiếp chỉ đạo giáo dân giáp An Bắc không được cơi nới, xây dựng bất cứ vật dụng gì tại khu vực lấn chiếm và không được tổ chức hành lễ tại khu vực lấn chiếm.

* thời gian chấp hành việc tháo dỡ phải dứt điểm trước ngày 28-02-2009; sau thời gian trên, nếu không chấp hành, UBND xã sẽ ra quyết định và tổ chức lực lượng cưỡng chế theo quy định của pháp luật.

Hiện giờ, lính biên phòng, lực lượng công an cán bộ xã Vinh An, Vinh Thanh và huyện Phú Vang ngày đêm túc trực. Họ treo một bảng “Cấm quay phim chụp hình” nơi Đài lễ.

16-12-2008 Các vị thuộc HĐGX bị mời vào xã “làm việc”. Cán bộ huyện ra lệnh không được làm máng cỏ và hành lễ ở Đài lễ giáp An Bắc.

Ban chiều, lúc 14g, tôi (Lm Giải) bị mời vào xã. Ông chủ tịch UBND huyện, ông bí thư huyện, cán bộ các ban ngành huyện, bí thư xã, chủ tịch UBND xã và một số cán bộ xã hiện diện tại phòng làm việc xã, có cả nhà báo và nhân viên quay phim làm việc.

Ông Phan Văn Quang, chủ tịch UBND huyện, chủ sự. Ông xác định lại: đất giáp An Bắc làm Đài lễ thuộc rừng phòng hộ biển do xã quản lý, nên phải tháo dỡ Thánh giá và bàn thờ càng sớm càng tốt; dịp lễ Giáng sinh 2008 không được trang hoàng, làm máng cỏ và hành lễ tại Đài lễ! Ông còn trách giáo xứ đã chậm trễ làm đơn xin giao đất để sớm giải quyết vụ việc Đài lễ giáp An Bắc. Tôi chỉ nói về nội dung đơn xin giao đất như sau:

- Ngày 25-11-2008, ông Nguyễn Đức Mân giáp trưởng An Bắc nộp đơn xin cấp đất ở xã. Ngày 26-11-08, xã trao cho ông Mân tờ đơn xin giao đất theo thủ tục chính thức.

- Chúng tôi đã nhiều lần yêu cầu nhà nước chỉ cho chúng tôi vài ba địa điểm để chúng tôi chọn một và làm đơn xin giao. Chúng tôi đâu có đất để giới thiệu cho nhà nước chấp thuận trước rồi làm đơn xin giao sau! Chúng tôi chỉ có một khu đất hiện giáp An Bắc đang làm nơi thờ tự mà nhà nước cho là lấn chiếm. Sự trì trệ là do nhà nước chứ không phải do chúng tôi! Nên chúng tôi yêu cầu ngay ngày mai, nhà nước giới thiệu địa điểm là chúng tôi chọn và làm đơn ngay. Chúng tôi mong muốn giải quyết càng sớm càng tốt để kịp tổ chức mừng lễ Chúa Giáng sinh.

Ông Quang đồng ý và thành lập ban khảo sát, đo đạc đất đai và làm các thủ tục ngay sáng mai. Ông yêu cầu HĐGX và ban chấp hành giáp An Bắc có mặt tại xã lúc 8g sáng mai để cùng cộng tác tiến hành công việc.

17-12-2008 Ban công tác đặc biệt của huyện, xã và giáo xứ đi chọn địa điểm. Giáp An Bắc đồng ý chọn khu đất Đồn Bồ thuộc thửa đất số 14, tờ bản đồ số 06 với diện tích xin giao là 600m2. Thủ tục đơn từ sẽ gởi vào xã huyện tỉnh. Chờ quyết định.

19-12-2008 Ông Mân và ông Chuyên “làm việc” tại công an huyện suốt buổi sáng. Ông Mân bị xét hỏi lý lịch. Các ông bị xét hỏi việc xây dựng Thánh giá và bàn thờ là đúng hay sai. Rồi công an yêu cầu cam kết không làm máng cỏ và hành lễ tại Đài lễ. Các ông vẫn khẳng định là đúng vì đất là đất của giáp có trước năm 1975 và đã làm đơn xin phép làm Đài lễ tại mảnh đất đó. Các ông không viết cam kết về lễ Giáng sinh.

Làng An Bằng đòi quyền sở hữu đất đai !


Ban chiều, lúc 14g, tại hội trường xã Vinh An, cán bộ huyện xã, đại diện làng An Bằng khoảng 30 vị, HĐGX An Bằng, ông giáp trưởng An Bắc tụ họp lại. Ông Dương Văn Ngọc, phó chủ tịch UBND huyện, làm chủ sự. Ông thông báo nhà nước chấp thuận cấp cho giáo xứ An Bằng 600m2 đất Đồn Bồ do nhà nước quản lý để giáp An Bắc làm đài lễ.

Thế nhưng, iếp đó khoảng 10 vị bô lão làng phát biểu: đất Đồn Bồ là đất làng! Với nhiều lý do khác nhau (trong đó có lý do “đất long mạch”, nói theo ngôn ngữ phong thủy của lương dân), làng không đồng ý! Ông Văn Đình Trung, chủ tịch HĐGX, cũng phát biểu đồng tình với làng vì đất Đồn Bồ là đất truyền thống của làng. Ông Nguyễn Đức Mân, giáp trưởng An Bắc, còn thêm rằng: ngày khảo sát đất, tôi đã thưa với chính quyền rằng chúng tôi không mừng được cấp đất rộng hơn, cao hơn, vì đất của giáp chúng tôi dù hẹp dù thấp, vẫn là đất truyền thống và linh thiêng của chúng tôi. Tôi đồng ý với làng!

Một người đề nghị nên tìm một hai mảnh đất khác gần đó để cấp cho giáp. Ông Ngọc đồng ý. Đại diện huyện, xã, làng, giáo xứ, giáp liền kéo nhau lên vùng giáp An Bắc... Cuối cùng ông Ngọc cho lập biên bản lấy đất ông Lê Chế và đất ông Lê Đạt cho giáp chọn lựa, yêu cầu giáp họp giáo dân và gởi cho ông biên bản lựa chọn của giáp để sớm giải quyết.

Lúc 18g30, giáp họp bàn và góp ý kiến theo yêu cầu của huyện. Giáp kết luận: “1- Chúng tôi không dám nhận đất của làng hoặc của người dân đã sử dụng, dù đó là giáo hoặc lương. 2- Mảnh đất thờ tự của giáp đã được ba đời đồng thuận dâng cúng cho giáp làm nơi thờ tự từ năm 1961 đến nay. 3- Chúng tôi xin chính quyền tạo điều kiện cho giáp chúng tôi được an tâm thờ phượng Chúa tại mảnh đất truyền thống của giáp chúng tôi, vì mảnh đất chúng tôi đã có bề dày lịch sử”.

20-12-2008 HĐGX gửi biên bản của giáp An Bắc cho huyện.

21-12-2008 Xã trả lui biên bản và nói bằng miệng đó là chuyện nội bộ của giáp.

22-12-2008 Ông giáp trưởng An Bắc đưa biên bản lên ông phó chủ tịch huyện.

Thời gian này (từ hôm 15 tháng 12, ngày chính quyền đóng thêm 2 trại giáp 2 bên Đài lễ), cán bộ, công an huyện và các xã trong huyện cùng với bộ đội biên phòng gia tăng canh gác ngày đêm. Một bảng cấm quay phim chụp hình dựng ở Đài lễ. Xe cộ của họ thì dựng nghênh ngang trong sân trước Đài Thánh giá và bàn thờ. Trưa ngày 20-12, giáo dân thấy cán bộ công an ngồi ăn cơm trước Đài lễ. Có kẻ còn ngồi tại bệ bàn thờ. Vùng đất sạch đẹp thanh tịnh bây giờ bị ô nhiễm vì những đồ thải uế tạp, đi qua không ai chịu nổi. Dưới bãi biển gần đó cũng thế!

23-12-2008 Ban sáng một số hiền mẫu lên Đài lễ cầu nguyện trước Thánh giá. Những người canh gác thấy vậy liền lên giọng nói cười to tiếng, rộn ràng, cố ý quấy phá. Một anh làm cử chỉ tục tĩu thô lỗ trước mặt một bà lớn tuổi đang cầu nguyện (không thể tả ra đây!)

Ban chiều, lúc 16g30, ông Chế, bà Cả, chị Ánh, chị Phượng và vài người nữa đến cầu nguyện. Trước Đài lễ, các cán bộ, công an, bộ đội huyện xã chơi bóng đá như tại một sân bóng. Ba anh, lưng quay về Thánh giá, đứng tiểu tiện trước mặt anh chị em đang sốt sắng đọc kinh. Họ cố ý làm những hành vi thô tục, xúc phạm. Mọi người rơi lệ tiếp tục cầu nguyện. Xong buổi kinh nguyện, ông Chế cũng như mấy bà lên tiếng phản đối. Ông Chế nói to: “Các anh phải biết đây là nơi tôn nghiêm, phải gìn giữ môi trường sạch đẹp, tránh làm ô nhiễm, phải tôn trọng người khác”.

Khoảng 40 cán bộ, công an huyện xã và lính biên phòng trong những trại bao quanh Đài lễ phớt lờ. Không biết ai là người chỉ huy để hỏi tội. Một bà điện thoại lên công an huyện Phú Vang phản đối và báo động rằng với tình trạng gây hấn trầm trọng như thế, rồi đây khó tránh khỏi va chạm! Thật không thể tưởng tượng nổi! Quá sỉ nhục! Những con người kỳ quái!

Kết: Vậy là giáo xứ An Bằng trở lại từ đầu cuộc đấu tranh, quyết bênh vực đến cùng mảnh đất thiêng ở giáp An Bắc.

Nhận định của Nhóm Phóng viên


Những gì đang xảy ra tại giáo xứ An Bằng không khác gì những vụ việc tại giáo xứ Thái Hà, Hà Nội mới đây, tại cơ sở của các Nữ tu Bác ái Thánh Vinhsơn (32 bis Nguyễn Thị Diệu, quận 3 Sài Gòn) và tại cơ sở của các Nữ tu Dòng Thánh Phaolô (3 Tô Thị Huỳnh, Vĩnh Long) trong những ngày này. (Xin xem các bản tin trên trang mạng của Dòng Chúa Cứu Thế http://dcctvn.net).

Trước hết là chuyện toàn thể bộ máy thống trị của Cộng sản được vận hành để trấn áp nhân dân: từ đảng viên cán bộ chính quyền mọi cấp, lực lượng công an quân đội, đến các thành viên Mặt trận Tổ quốc (thậm chí cả cựu bề trên kiêm phó chủ tịch Ủy ban Đoàn kết và giáo viên trường nhà nước như tại 32bis Nguyễn Thị Diệu). Mọi phương sách từ hợp pháp (có vẻ thế) đến bất hợp pháp đều được bộ máy đó sử dụng để hăm dọa, bức bách người dân phải nhượng bộ hầu cướp đoạt tài sản của họ (tòa án luật rừng, văn thư phi lý, phương tiện quấy rối, lệnh cấm ngang ngược, danh hiệu “văn hóa” hão…). Nơi mọi thành viên của bộ máy trấn áp này, người ta thấy cùng một kiểu cách hành xử: gian dối, nham hiểm, nhẫn tâm, vô liêm sỉ, bất chấp pháp luật khi thi hành công việc, nhưng trái lại dửng dưng vô cảm trước nỗi khổ của nhân dân (vụ lụt tại Hà Nội đầu tháng 11 và vụ việc chìm ghe tại An Bằng). Còn các dân oan và giáo oan thì bao giờ cũng bị chụp mũ “lấn chiếm trái phép”, “khiêu khích chính quyền”, “vi phạm pháp luật”, “không vì lợi ích của nhân dân”… Tất cả những cái đó làm nên các đặc tính cố hữu của chế độ Cộng sản, một chế độ chỉ biết bạo hành gian dối, cướp bóc tước đoạt, đồng thời tạo ra những con người máy mù quáng và vô tâm, mất hết tính người và tình người để làm công cụ cho chế độ.

Xét riêng vụ việc An Bằng, văn thư của xã Vinh An cưỡng buộc di dời Thánh giá Bàn thờ, cấm cử hành thánh lễ Giáng sinh 2008 tại Đài lễ giáp An Bắc trong khi chưa đền bù thỏa đáng cho Giáo xứ, rồi việc vây bủa và làm ô uế Đài lễ của bộ máy thống trị từ huyện đến xã, tất cả đều là hành động vi phạm tự do tôn giáo cách trắng trợn. Ngoài ra, việc nhà cầm quyền lấy đất thiêng của làng rồi lấy đất riêng của dân cấp cho giáp An Bắc bộc lộ âm mưu thâm độc chia rẽ lương với giáo, thôn làng với họ đạo. May mà hai bên đã khẳng định sự đoàn kết với nhau đồng thời khẳng định quyền tư hữu đất đai (của cá thể cư dân lẫn của tập thể thôn làng) bất chấp nguyên tắc công hữu (đảng hữu) ngang ngược, bất công và phi lý của Cộng sản. Việc làng An Bằng đứng lên phản đối chính quyền xã huyện để bênh vực quyền tư hữu đất đai của làng như thế là một nét mới!

Cũng xin được nhắc lại với Quý vị: trong hơn ba mươi năm trời, nhà cầm quyền địa phương không hề đặt vấn đề về khu đất Đài lễ ở giáp An Bắc. Chỉ từ khi giáo xứ xây dựng vững chắc Đài lễ và từ khi có quy hoạch (từ đầu năm) là làm con đường dọc theo bờ biển (nhà cầm quyền nói là đường quốc phòng nhưng ai cũng biết trỏng đó là đường du lịch), giáo xứ mới được thông báo đấy là “rừng phòng hộ”, cần phải trồng cây giữ đất (đang khi nhiều hecta rừng phòng hộ ven biển trong huyện đã bị nhà nước cho các công ty đốn sạch để lấy chất titan, còn tại khu vực đài lễ, giáo xứ chẳng những không chặt mà còn trồng thêm dương liễu). Dù sao, vì cho rằng UBND xã nói thật, giáo xứ đã tỏ thiện chí bằng cách theo gợi ý của nhà cầm quyền, làm đơn xin cấp một miếng đất mới theo kiểu hoán đổi (để giữ vững nguyên tắc quyền tư hữu đất đai). Tuy nhiên, thái độ của nhà cầm quyền ra sao thì chúng ta đã thấy rõ qua bài ký sự trên đây.


Thí điểm bỏ Hội đồng nhân dân

RFA

Kể từ tháng Tư sang năm, 10 tỉnh/thành phố trực thuộc Trung ương ở Việt Nam bắt đầu thực hiện thí điểm không tổ chức Hội đồng nhân dân quận, huyện, thành phố.

Thủ tuớng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đọc diễn văn tại kỳ họp thứ 3 của Quốc hội khóa 11. Hiện tình kinh tế Việt Nam đang là mối quan tâm lớn nhất của cả Chính phủ, Quốc hội và dân chúng.

Bộ trưởng Bộ Nội vụ Việt Nam, Trần Văn Tuấn, hôm nay trình bày tờ trình về vấn đề vừa nêu với Ủy ban Thường vụ quốc hội.

10 tỉnh/thành phố nằm trong danh sách gồm có Lào Cai, Vĩnh Phúc, Hải Phòng, Nam Định, Quảng Trị, Đà Nẵng, Phú Yên, Tp Hồ Chí Minh, Bà Rịa- Vũng Tàu và Kiên Giang.

Theo kế họach đưa ra, tại những địa phương thí điểm, chủ tịch địa phương đó sẽ có quyền bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức chủ tịch ủy ban nhân dân quận, huyện.

Tiếp đó là chủ tịch ủy ban quận, thị xã lại bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức chủ tịch phường.

Nhắc lại, trước đây Việt Nam cũng đã từng có đề án cho phép người dân được bầu trực tiếp Chủ tịch xã, nhưng sau đó lại bị đình hoãn, với lý do cần có thêm thời gian để tiếp tục nghiên cứu.

Theo đề nghị ban đầu thì vào sang năm sẽ tiến hành cho bầu trực tiếp chức danh chủ tich ủy ban nhân dân tại 385 xã trên cả nước, tuy nhiên trong ngày cuối cùng của kỳ họp vừa qua các đại biểu đề nghị cho gia hạn đến năm 2011 các chức danh chủ tịch xã đã được bầu.

Phó chủ tịch Quốc hội, ông Uông Chu Lưu, cho rằng việc áp dụng biện pháp cho dân bầu trực tiếp chức danh chủ tịch xã và phát triển dân chủ ở cấp cơ sở cần phải đuợc thực hịên một cách cẩn trọng, theo những bước thích hợp.

Kích Cầu

Huy Đức

“Gói kích cầu” với quy mô “có thể lên tới 6 tỷ USD” mà Chính phủ dự định đưa ra là sự kiện được bàn nhiều trong tuần qua. Với mục tiêu góp phần tìm kiếm những giải pháp sử dụng tiền bạc có hiệu quả, báo Sài Gòn Tiếp Thị (SGTT) đã tài trợ cho Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (CEPR), Đại học Kinh tế Hà Nội, nghiên cứu thêm về “Chính sách kích cầu”. Trên cơ sở những kết quả nghiên cứu ban đầu, hôm qua, 23-12, cuộc tọa đàm đầu tiên về đề tài này đã được tổ chức tại báo SGTT.

TS Lê Đăng Doanh nói, “Chúng ta đang phải bàn về một cái gói mà không ai biết là méo hay tròn” . Ông thừa nhận kích cầu của nhà nước “có vai trò nhất định về tâm lý”, giúp trấn an, hạn chế suy giảm lòng tin, hòng vực lại nền kinh tế đang có nguy cơ suy thoái. Tuy nhiên, sức hấp dẫn của 6 tỷ USD ngân sách cũng rất lớn, “sáng kiến” của Bộ Xây dựng “xin” 2.500 tỷ cho một dự án xây dựng nhà mà Bộ muốn tham gia làm chủ đầu tư đã được dẫn chứng như một cảnh báo, “gói kích cầu” có thể sẽ là đích nhắm cho các “nhóm đặc quyền, đặc lợi”.

Theo Giám đốc Trung tâm CEPR, TS Nguyễn Đức Thành, “Sức lan tỏa” thường sẽ được dùng để biện minh cho hiệu quả chi tiêu của những “gói kích cầu”. Bằng kinh nghiệm của một người đã có nhiều năm nghiên cứu chính sách, TS Lê Đăng Doanh sợ rằng, tiền bạc sẽ tiếp tục được “rót” cho quốc doanh, khu vực đang làm ăn không hiệu quả.

Theo TS Lê Đăng Doanh, để làm ra một tấn xi măng, một tấn thép, chi phí của quốc doanh cao gấp đôi chi phí của một doanh nghiệp trong khối dân doanh; quốc doanh chiếm tỷ trọng 40% GDP thế nhưng chỉ giải quyết được 6% việc làm. Khu vực dân doanh làm ăn hiệu quả nhất lại đang rất lép vế về khả năng tiếp cận các cơ hội. Trong khi khu vực quốc doanh lại tiếp tục nhận được rất nhiều ưu đãi.

TS Vũ Thành Tự Anh nêu ví dụ, ngành đóng tàu mà Vinashin đang theo đuổi, thực chất chỉ là gia công, nhập từ cái que hàn trở đi mà vẫn làm ăn thua lỗ. Vậy mà, mới đây Chính phủ vẫn bảo lãnh để cho Vinashin phát hành trái phiếu và vay nước ngoài với số vốn “giải cứu” lên tới 20.000 tỷ đồng. Ông cho rằng, Quốc hội không nên để tiền bạc rơi vào những doanh nghiệp làm ăn như vậy.

Kích cầu lần này được đưa ra trong bối cảnh mà theo TS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, “Thế giới đang đi xuống và ta thì đang ốm nặng”. TS Lê Đang Doanh nói, gói kích cầu phải đặt trong bối cảnh, ngay sát bên ta, Trung Quốc cũng đang có một “gói” tương tự để “tống hàng sang Việt Nam”. Nếu, mình không có giải pháp đối ứng thì khi họ đưa hàng vào mình sẽ “ngộp”.

TS Trần Đình Thiên cho rằng, kích cầu là phải tìm được chỗ đang tắc để đưa tiền vào khai thông, thay vì “bảo ngân hàng mua trái phiếu hoặc bơm tiền cho doanh nghiệp nhà nước” . Chuyên gia ngân hàng Huỳnh Bửu Sơn nói: Đầu năm, Chính phủ kêu gọi chống lạm phát, cho thu hồi hàng chục nghìn tỷ đồng về; cuối năm lại thấy kích cầu, bơm tiền trở ra. Không có một chính sách tài chánh nào có “độ trễ” trong thời gian như vậy. Phải làm rõ, liệu các giải pháp hồi đầu năm là có vấn đề hay các giải pháp hiện nay đang có vấn đề, Ông Sơn đặt câu hỏi.

Cung cách điều hành các chính sách tiền tệ trong năm 2008 khiến cho TS Vũ Thành Tự Anh hết sức lo ngại về khả năng ứng phó của khối tài chánh ngân hàng. Ông cho biết, trong năm 2008, đã có gần 100 cán bộ, trong đó có những người xuất sắc nhất, của Ngân hàng nhà nước bỏ đi. Theo ông Tự Anh, kinh nghiệm của hai quốc gia xử lý thành công khủng hoảng năm 1997, Hàn Quốc và Indonesia, là coi khủng hoảng là cơ hội để tái cấu trúc lại hệ thống tài chính, ngân hàng, đặc biệt là tăng tính độc lập về ban hành chính sách cho ngân hàng trung ương.

Chống tham nhũng cũng là một biện pháp có thể kích cầu cho nền kinh tế. Theo ông Huỳnh Bửu Sơn, có những thiết bị, doanh nghiệp tư nhân nhập về với giá 1 triệu USD, doanh nghiệp nhà nước nhập thì giá lên tới 6 triệu. Theo ông, cái mà chúng ta gọi là nhập siêu thực chất có thể là “chuyển ngân” ra nước ngoài từ tham nhũng. Theo báo cáo của Dự án Star, nếu cải cách thủ tục hành chánh tốt, mỗi năm các doanh nghiệp sẽ tiết kiệm được 12.000 tỷ đồng cho những khoản chi mà ông Phan Chánh Dưỡng gọi là “phi kinh tế”. TS Vũ Thành Tự Anh cho rằng, chỉ cần cải cách thủ tục hành chính tốt và chống tham nhũng có hiệu quả thì giá trị “kích cầu” mang lại sẽ lớn hơn là kích cầu bằng tiền bạc. Một trong những thành công của Hàn Quốc khi xử lý khủng hoảng năm 1997 là xử lý được tình trạng các tập đoàn kinh tế lũng đoạn các chính trị gia.

Ông Trương Trọng Nghĩa , Phó Chủ nhiệm đoàn Luật sư TP HCM, nói: “Kích cầu 6 tỷ, tôi không biết lấy tiền ở đâu ra?”

TS Vũ Thành Tự Anh lưu ý, Trung Quốc “kích cầu” được vì Trung Quốc đang có thặng dư lớn về ngân sách trong khi ta lại đang thâm hụt rất lớn về ngân sách. Theo IMF, tổng nợ của Việt Nam cho tới cuối năm 2007 đã bằng khoảng 50% GDP. Các thành viên của CEPR hiện vẫn rất băn khoăn về khả năng để có được 6 tỷ USD cho “gói kích cầu”. Theo tính toán của CEPR, nếu huy động thêm 1 tỷ USD trong một năm, Chính phủ cần tăng vay nợ trong nước lên tương đương 150% so với lượng tiền vay năm 2008; thâm hụt ngân sách cũng tăng gấp đôi, khoảng 8% GDP. Nếu Chính phủ cần huy động nhiều hơn mức ở trên thì thâm hụt sẽ nhanh chóng vượt qua mức 10% GDP, đây là mức mất cân đối nghiêm trọng đối với nền kinh tế.

Không chỉ là lấy tiền ở đâu, “liệu kích cầu có thực sự là cần thiết”, ông Huỳnh Bửu Sơn nói. Theo ông Sơn, không phải là khủng hoảng đã đi qua mà chúng ta sắp phải chịu đựng những hậu quả của khủng hoảng toàn cầu. Xuất nhập khẩu giảm, đầu tư giảm, hệ thống thanh toán rồi còn phải chịu khó khăn rất lớn. Ông Trương Trọng Nghĩa đề nghị là thay vì kích cầu, nhà nước nên dùng số tiền ấy, cân nhắc, cái gì cần thì làm, cái gì hiệu quả thì đầu tư cho đúng.

Nhà nghiên cứu Phan Chánh Dưỡng cho rằng, “Hình như Việt Nam rất quen với các ‘giải pháp tình thế’, nhưng giải pháp ấy dùng đúng sai thế nào thì không bao giờ đánh giá. Thường, sau khi chi tiền ra là lại phó mặc cho trời”. Theo ông, phải đặt “kích cầu” trong chiến lược phát triển tổng thể của nền kinh tế, đầu tư gắn liền với cải cách.. Bởi, bộ máy không hiệu quả thì càng đổ tiền ra, tình hình sẽ càng tai hại. TS Lê Đăng Doanh cũng lo rằng, nếu không tính toán cẩn trọng, thì những căn bệnh hiện tại trong bộ máy nhà nước như: tham nhũng, thiếu minh bạch, xung đột lợi ích… sẽ đưa “gói kích cầu” này đến một kịch bản chưa thể nào lường được.


Huy Đức lược thuật

Giầu lại càng giầu thêm: KÍCH CẦU VÀO TÚI CÁC ĐẠI GIA


Đang chuẩn bị xem trận chung kết lượt đi cúp AFF giữa Việt Nam và Thái Lan thì nghe một tin đáng bực mình. Cuối cùng, như mọi khi, các đại gia tiếp tục chiến thắng trong cuộc chiến giành tiền kích cầu 1 tỷ USD của Chính phủ. Có rất nhiều ý kiến được đưa ra về việc nên sử dụng khoản tiền này như thế nào, báo chí thời gian qua cũng đăng tải nhiều ý kiến của các chuyên gia đáng chú ý. Nhưng cuộc họp chính phủ hôm nay đã kết luận là sẽ dùng số tiền này để hỗ trợ lãi suất. Danh nghĩa là như thế, nhưng đó là cách để che đậy và hợp thức hóa việc bơm tiền cho các đại gia đang lâm nạn do nợ ngân hàng chồng chất mà việc trả lãi thôi hiện nay cũng không thực hiện nổi. Lý do là hầu hết các đại gia này đều bị sa lầy vào bất động sản với trị giá cả trăm ngàn tỷ đồng.

Có hàng chục đại gia như thế. Chẳng han như Hoàng Anh Gia Lai, lần này mà thất bại trong việc huy động vốn bằng việc niêm yết lên thị trường chứng khoán để lấy tiền trả nợ cho ngân hàng thì chắc chắn sẽ lên thớt. Hay như Tập đoàn đầu tư Sài Gòn của đại gia Đặng Thành Tâm cũng đang bệnh rất nặng khi ngân hàng Nam Việt (Navibank) của tập đoàn này phải liên tục nâng lãi suất tiết kiệm cao nhất thị trường nhưng vẫn không huy động đủ vốn để giúp trả nợ các khoản vay rất lớn của họ tại các ngân hàng khác. Đại gia Diệp Thị Bạch Dương (công ty Dương Bạch Diệp) thì đã hoàn toàn sụp đổ khi mất khả năng thanh toán lãi lên đến 150 tỷ đồng một tháng. Hiện nay bà ta đang vừa bị quản thúc vừa được bảo hộ của Chính phủ. Tất cả các tin tức liên quan đến sự sụp đổ này đều bị cấm đưa lên báo lề phải, đích thân Thống đốc Nguyễn Văn Giàu phải ký công văn đề nghị Bộ Thông tin Truyền thông và Ban Tuyên giáo Trung Ương “bịt miệng” báo chí vụ này với lý do giữ ổn định tâm lý xã hội.

Tin không phổ biến từ Ngân hàng Nhà nước cho biết rằng trong năm 2009 Chính phủ không thể tránh khỏi việc in thêm một lượng tiền mặt khổng lồ để cứu các ngân hàng trong trường hợp bất động sản vẫn đóng băng lạnh lùng. Chuyện gì sẽ xảy ra chắc phải nhờ các chuyên gia kinh tế “lề trái” phân tích. Tin cũng cho biết vụ 6 tỷ USD để kích cầu chỉ là đòn gió, ngân khố không còn tiền nữa trừ khi in ra thêm.

Nhưng chiến thắng 2-1 của Việt Nam trước Thái Lan làm đỡ buồn một chút. Chúc mọi người một đêm Giáng Sinh vui thật vui nhé.

BỘ CHÍNH TRỊ, PCI VÀ HAI TỜ BÁO

Blog VN

Ông Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang và cả Hồ Đức Việt (Trưởng ban Tổ chức TW) đều đang có mặt tại TP. HCM để làm việc với với Thành Ủy từ giữa tuần. Lê Thanh Hải, Bí Thư Thành Ủy không thể không dính trực tiếp đến vụ nhận hối lộ của Huỳnh Ngọc Sỹ nhưng điều này cho thấy việc làm tới cùng để đưa ra anh sáng theo yêu cầu của phía Nhật là rất khó và dễ sẽ dẫn đến bế tắc. Lý do là Lê Thanh Hải là đồng minh quan trọng của ông Nguyễn Tấn Dũng, chính nhờ ông Dũng mà ông Hải đã vào được BCT khóa X vừa rồi trong khi trước Đại hội X có khả năng bay khỏi cả ghế Ủy viên TW. Ngoài ra Ông Dũng và ông Hải cũng có những mối quan hệ và quyền lợi kinh tế rất khắn khít với nhau. Hầu hết các khu đất vàng của thành phố bị đem đi bán rẻ mà báo chí có lên tiếng vừa qua là bán cho người nhà của ông Dũng (con gái Phượng, em trai Tư Thắng, và cả cho bà con bên vợ Thủ Tướng, có lẽ bây giờ mọi người có thể hiểu được vì sao các tờ báo sau khi đưa tin thì nhanh chóng im bặt). Biết được điều này nên phía Nhật tiếp tục thả mồi để có thể đạt được thêm những quyền lợi mà không đánh mất mục đích cuối cùng và tiếp tục đưa VN vào bẫy chặt hơn. Cựu Thủ Tướng Fukuda tranh thủ đến HN để ra giá.

Ông Dũng có lẽ khó mà thoát khỏi cái bẫy này vì đang cần tránh những biến động mạnh về kinh tế trước khi hội nghị TW lần 9, nhưng chắc chắn sẽ bị đấu đá mạnh với ông Sang, đối thủ chính của ông Dũng hiện nay. Hội nghị được xem là một đại hội giữa nhiệm khóa X và sẽ là một trận chiến quyết liệt về nhân sự cao cấp, các vị trí tứ trụ triều đình có thể bị thay đổi. Đó cũng là lý do vì sao mà thời gian tổ chức hội nghị này cũng đang được giành giật quyết liệt: phe ông Dũng thì muốn phải tổ chức trước Tết, trong tháng 1.2009, nhưng phe ông Sang thì muốn phải sau Tết, trong tháng 2.2009. Thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Văn Giàu “được” Thủ Tướng yêu cầu phải kìm được tỷ giá không vượt quá 17.200 VND/USD sau hết tháng 2.2009 rồi buông. Dự trữ ngoại tệ quốc gia sắp cạn, các Tập đoàn và doanh nghiệp lớn của Nhà nước còn không được đáp ứng những yêu cầu mua chỉ vài chục triệu USD trong hơn 2 tuần qua.

Ông Dũng còn phải đối phó với 1 vấn đề lớn khác là sự không rõ ràng trong môi quan hệ với Trung Quốc. Trong chuyến thăm Trung cuối tháng 10 vừa rồi, Trung Quốc đã dành nghi thức đón tiếp long trọng nhất của TQ để đón tiếp ông Dũng, mà nghi thức này từ trước đến giờ TQ chưa dùng để đón tiếp bất kỳ lãnh đạo Đảng hay Nhà Nước nào của Việt Nam. Điều này đã gây ra sự nghi kỵ rất lớn trong nội bộ bởi vì theo sắp xếp ngoại giao trước chuyến đi thì TQ chỉ định dành một nghi thức vừa phải mà thôi. Người ta đặt vấn đề rằng không biết ông Dũng đã có những cam kết đặc biệt gì với TQ trong những ngày ở Quảng Tây trước khi đến Bắc Kinh để bắt đầu chuyến viếng thăm chính thức tại Bắc Kinh mà lại được thay đồi nghi thức ngọai giao long trọng và bất ngờ đến như vậy.

Hai Tổng Biên tập Tuổi Trẻ (Lê Hoàng) và Thanh Niên (Nguyễn Công Khế) đã có quyết định bị cách chức từ ngày 1.1.2009. Thay Hoàng là Tất Thành Cang nhưng người thay Khế thì chưa có quyết định cuối cùng, nhiều khả năng là Tổng Biên tập tờ Thời Trang Trẻ, nhưng khả năng này vẫn không chắn chắn. Ông Khế đang chạy để về làm Giám đốc công ty Thanh Niên nhưng cũng chưa biết có được chấp nhận không. Về tờ Vietnamnet, có nhiều thông tin thú vị về Tổng Biên tập của nó (Nguyễn Anh Tuấn) và những bài báo mạnh dạn của nó. Sẽ kiểm chứng kỹ trước khi đưa những tin này lên.

CHUYỆN KHÔI HÀI Ở SỞ GIÁO DỤC-ĐÀO TẠO TP HCM

Tạ Phong Tần

.Ngày 28/11/2008, Phòng Giáo dục-Đào tạo Q3 gởi văn bản số 273/PGD-TC ngày 21/08/2008 cho chị Nguyễn Thị Mỹ Nghệ. Theo Luật khiếu nại, tố cáo, đương sự không đồng ý cách giải quyết khiếu nại đó thì trong thời gian 30 ngày phải khiếu nại tiếp đến cấp trên, nếu hết thời hiệu mà không khiếu nại coi như đương sự chấp nhận và mất quyền khiếu nại tiếp, vì vậy chị Nghệ tiếp tục có đơn khiếu nại đến UBND Q3 và Sở GD-ĐT.

Từ Thanh Tra Sở thích cắt xén luật…


Đầu giờ chiều ngày 15/12/2008, tôi đến Sở Giáo dục - Đào Tạo Thành phố Hồ Chí Minh (sau đây gọi tắt là Sở GD-ĐT) để thay mặt chị Nguyễn Thị Mỹ Nghệ nộp đơn khiếu nại đến Thanh tra Sở GD-ĐT. Phải công nhận là Sở này có một nhân viên bảo vệ rất lịch sự với dân, nhưng qua khỏi cửa bảo vệ thì bên trong lại không được lịch sự với dân chút nào.

Sau khi hỏi Phòng của Thanh Tra Sở và được hướng dẫn rõ ràng của bảo vệ, tôi đến một căn phòng bên ngoài đề bảng “Phòng Thanh Tra”. Tôi gõ cửa, một ông khoảng hơn 45 tuổi mặc áo trắng từ trong phòng bước ra hỏi tôi:

- Cô đến có việc gì?

- Chào anh! Em đến nộp đơn khiếu nại.

- Đơn khiếu nại hả. Đưa đây tôi nhận cho.

- Vâng. Anh cho em xin cái biên nhận nhận đơn.

- Không được, tôi bận họp. Vậy thì đem đơn ra phòng tiếp dân, bảo họ nhận dùm Thanh Tra rồi ghi biên nhận cho.

Vậy cũng được. Tôi chào ông ta rồi đi bộ vòng qua Phòng Tiếp dân, gặp một bà khoảng hơn 50 tuổi đang ngồi tại bàn giấy. Bà này chỉ cho tôi xem tấm bảng to đùng sơn trắng vẽ chữ xanh treo chình ình ngay cửa phòng Tiếp dân và nói:

- Ai bảo cô qua đây nộp đơn khiếu nại vậy? Chỉ tùm bậy tùm bạ, mất công người ta đi qua đi lại, người ta không biết lại đổ thừa tôi chỉ qua chỉ lại lòng vòng. Không phải tôi làm khó, nhưng trên bảng ghi rõ ràng đó, nhận đơn khiếu nại về giáo viên là nhiệm vụ của Thanh Tra Sở, tôi nhận là tôi làm bậy nên tôi nhận không được.

- Bên Phòng Thanh Tra nói đang họp nên bảo em qua đây nhờ chị nhận dùm.

- Tôi nhận không được, tôi nhận là tôi làm sai. Nếu họp thì cô chịu khó chờ đi.

Tôi đọc nội dung tấm bảng và thấy bà nói đúng, tôi cảm ơn và chào bà rồi trở qua Phòng Thanh Tra.

Tôi phải đứng ngoài hành lang ngay trước mặt Phòng Thanh Tra suốt từ 14 giờ đến hơn 16 giờ để chờ quý “đầy tớ nhân dân” bên trong họp xong mà nộp đơn. Và tôi lấy làm ngạc nhiên khi Phòng Thanh tra Sở GD-ĐT có chức năng nhận đơn khiếu nại trực tiếp của dân mà không có lấy một cái băng ghế để bên ngoài hành lang cho dân ngồi chờ. Tôi không biết trước tôi đã có bao nhiêu người dân đến đây nộp đơn khiếu nại mà phải đứng chầu chực ngoài hành lang này, nếu có khoảng vài người đi nộp đơn trở lên thì cứ đứng lố nha lố nhố ở đây một cách nhốn nháo như thế này hay sao?

Cuối cùng, cửa phòng Thanh Tra cũng mở cho biết là đã họp xong. Tôi bước vào và được một ông cũng mặc áo trắng ngoài 50 tuổi (không đeo bảng tên, khác ông ban đầu) tiếp tôi.

Ông này sau khi nghe tôi trình bày tôi đến nộp đơn thay chị Nguyễn Thị Mỹ Nghệ, xem giấy ủy quyền của tôi, còn xin photocopy lại 1 bản giấy ủy quyền nữa rồi ông bảo rằng đơn khiếu nại đối với Phòng GD-ĐT quận 3 của chị Nghệ là “không thuộc thẩm quyền giải quyết của Sở”(?!). Thế sao ông không nói ngay từ đầu cho đỡ mất thời gian, còn đòi xem giấy ủy quyền và photo lại để làm gì vậy?

Sau khi loằng ngoằng một hồi lâu quanh đi quẩn lại với nội dung “Việc khiếu nại của bà Nghệ chưa được UBND Q3 giải quyết xong nên không thuộc thẩm quyền Sở, chừng nào UBND Q3 có quyết định giải quyết thì Sở mới giải quyết”; nhưng khi tôi yêu cầu Thanh tra Sở GD-ĐT “cho vài chữ” rằng không thuộc thẩm quyền của Sở thì Sở có ý kiến vào, nếu không UBND Q3 lại bảo rằng “thuộc Sở”, mà Sở GD-ĐT thì đổ “thuộc Q3”, dân ở ngã giữa biết làm sao, thì một ông (nghe mấy cán bộ khác kêu tên Bổn) nói để ông “xin ý kiến lãnh đạo”.

“Xin ý kiến” xong, ông Bổn lại đòi tôi văn bản của UBND Q3. Khi tôi cứ yêu cầu Thanh tra Sở GD-ĐT “cho mấy chữ” xác nhận “không thuộc thẩm quyền” để tôi đi nộp đơn cho UBND Q3 thì các ông cán bộ này đều lặp đi lặp lại một câu là: “Tôi trả lời chị như thế” mà không chịu ghi vào đơn khiếu nại. Tôi hỏi tiếp: “Anh họ tên gì, chức vụ gì để em về báo với chị Nghệ, chớ các anh không đeo bảng tên, cũng không cho biết họ tên thì biết anh là ai mà trả lời với khách hàng” thì tất cả đều im bặt.

Lúc này lại có một ông và một bà khoảng 40 tuổi (mặc áo xanh) cũng không đeo bảng tên, không chịu xưng tên, bà áo xanh lại “chất vấn” tôi rằng “ủy quyền này không hợp pháp”. Bà áo xanh giải thích dài dòng với tôi rằng “chỉ được ủy quyền cho “cha mẹ, anh chị em ruột với điều kiện những người này không có khả năng khiếu nại”. Bà còn đem quyển Luật khiếu nại tố cáo đến mở ra trước mặt tôi ê a đọc cho tôi nghe điểm a khoản 1 Điều 17 Luật KNTC:

gười khiếu nại có các quyền sau đây:

a) Tự mình khiếu nại; trường hợp người khiếu nại là người chưa thành niên, người bị bệnh tâm thần hoặc mắc bệnh khác mà không thể nhận thức, làm chủ được hành vi của mình thì người đại diện theo pháp luật của họ thực hiện việc khiếu nại; trường hợp người khiếu nại ốm đau, già yếu, có nhược điểm về thể chất hoặc vì lý do khách quan khác mà không thể tự mình khiếu nại thì được uỷ quyền cho cha, mẹ, vợ, chồng, anh, chị, em ruột, con đã thành niên hoặc người khác để khiếu nại;”).

Bà đang đọc ngon trớn đến chữ “hoặc người khác” thì bà sựng lại. Tôi mới nói:

- Tôi là “người khác” đó chị ơi, chị bỏ cái chổ “người khác” rồi, tôi chính là “người khác” đó.

- Nhưng Luật này người ta có quy định người này chỉ có quyền nhờ Luật sư hướng dẫn…

- Tôi được ủy quyền để đi nộp đơn và liên hệ giải quyết, tôi không hướng dẫn, tôi chính là “người khác” đó, nếu chị nói ủy quyền này không hợp pháp thì tôi kiện Phòng công chứng liền đó.

Bà áo xanh nói trớ lại:

- Không phải ủy quyền không hợp pháp. Công chứng là do hai bên nhờ thì công chứng người ta công chứng là ngày đó tháng đó bên này có nhờ bên kia công chứng.

Nghe bà cán bộ Thanh tra này giải thích tôi cũng “xanh mặt” luôn. Công chứng mà “nhờ”, công chứng tùy thích, ai thích “nhờ” là chứng. Tôi chậm rãi trả lời bà cán bộ Thanh tra áo xanh:

- Thưa chị, tôi cũng xin nói với chị rằng Phòng Công chứng Nhà nước chỉ được quyền công chứng theo quy định tại Pháp lệnh Công chứng và các Nghị định, Thông tư hướng dẫn kèm theo, trong đó quy định rõ là được công chứng những loại nào loại nào rất là cụ thể, cho nên Phòng Công chứng Nhà nước không thể công chứng bậy không đúng đối tượng được.

Bà áo xanh im lặng mở sách ra rồi bà “ngắt khúc” điểm a khoản 1 Điều 17 để “giải thích” tiếp:

- Đây, luật quy định thế này: rường hợp người khiếu nại là người chưa thành niên, người bị bệnh tâm thần hoặc mắc bệnh khác mà không thể nhận thức, làm chủ được hành vi của mình thì người đại diện theo pháp luật của họ thực hiện việc khiếu nại; trường hợp người khiếu nại ốm đau, già yếu, có nhược điểm về thể chất”.

- Cái này là dành cho người không làm chủ được hành vi đó chị, chị Nghệ là người có đầy đủ năng lực hành vi, chị Nghệ bận công việc chớ chị Nghệ đâu bị mất năng lực hành vi đâu chị.

- Vấn đề này UBND Q3 đang thụ lý.

- Tôi cũng biết vấn đề đó, nếu tôi nhớ không lầm thì thì khoảng ngày 27, 28 tháng 11 rồi, chính tôi là người đại diện cho chị Nghệ dự cuộc họp giải quyết ở UBND Q3. Hôm đó chưa có công văn 273 này, và anh Diệu - cán bộ Phòng Tổ chức Phòng GD-ĐT Q3 hứa với tôi là sẽ gởi văn bản này cho chị Nghệ để chị Nghệ khiếu nại.

Lại có một ông khác nói tôi nộp hồ sơ cho ông. Khi tôi đưa và liệt kê ra: “Đây, em nộp cho anh 3 thứ, cái đĩa ghi âm, đơn, văn bản 273, anh ghi cho em mấy chữ là hôm nay anh có nhận những thứ này” thì ông này lại không chịu nhận nữa. Còn bà cán bộ Thanh tra áo xanh thì nói: “Không, tôi nhận và hứa sẽ trả lời khiếu nại này, không cần phải viết biên nhận”.

- Không, nhận thì phải có gì làm bằng cớ để tôi mang về, để sau này quá thời hiệu khiếu nại rồi các anh chị nói không biết, không có nhận đơn thì sao? Chị làm việc với tôi không đeo bảng tên, tôi không biết chị là ai, chị nói chị là cán bộ ở đây nhưng biết có phải vậy không? Anh đây cũng vậy, làm việc không đeo bảng tên, tôi không biết anh là ai cả. Đáng lẽ phải đeo bảng tên đàng hoàng chớ. Nếu các anh chị không nhận thì tôi gởi bằng cách khác, các anh chị cũng bắt buộc phải nhận thôi.

Vậy là những cán bộ trong Phòng Thanh tra ấy liền quyết định không nhận đơn. Tôi chào họ rồi mang tất cả ra Bưu điện quận 3 gởi chuyển Phát nhanh (có hồi báo) đến đích danh Giám đốc Sở GD-ĐT.

Điều đáng nói là tại cuộc họp ngày 21/11/2008, có sự chủ trì của bà Hường - Phó Chủ tịch UBND Q3, anh Diệu - đại diện cho ông Lê Trường Kỳ-Trưởng Phòng GD-ĐT Q3, bà Nhiều- Trưởng Phòng Nội vụ Q3, Phó Phòng Tư pháp Q3 (tôi quên tên); thì bà Hằng - Phó Thanh Tra UBND Q3 lại phát biểu giữa cuộc họp rằng UBND Q3 không có ý ra quyết định giải quyết khiếu nại cho chị Nghệ mà sẽ trả lời bằng văn bản là khiếu nại không thuộc thẩm quyền của UBND Q3 nên giải quyết khiếu nại này thuộc thẩm quyền của Sở GD-ĐT. Những cán bộ có mặt đều đồng tình với ý kiến của bà Hằng.

Cũng cần phải nói thêm rằng khi tôi trình giấy mời của UBND Q3 và giấy ủy quyền để thay mặt chị Nghệ thì lãnh đạo và cán bộ UBND Q3 mời tôi vào phòng họp làm việc với tôi liền, cuộc tiếp xúc diễn ra trong không khí cởi mở, thoải mái, lịch sự, đúng pháp luật, chớ không có ai vặn vẹo tôi rằng “ủy quyền này không hợp pháp” cả.

...Đến ông Giám đốc Sở GD-ĐT chỉ thích nói chuyện “tình cảm”


8 giờ ngày 25/12/2008, tôi và anh Toàn (chồng chị Nghệ) đến Sở GD-ĐT theo Thư Mời “gởi bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ” số 292/ GDĐT-TTr ngày 22/12/2008 của Chánh Văn phòng Sở GD-ĐT Thành phố Hồ Chí Minh. Nội dung Thư Mời ghi rõ là: “Giải quyết đơn khiếu nại của bà”.

Khi tôi và anh Toàn vào phòng họp, tôi thấy trong phòng đã có 9 người, trong đó những người tôi biết mặt là ông Huỳnh Văn Sang- Hiệu trưởng trường Hai Bà Trưng, cô Hà - Hiệu phó trường Hai Bà Trưng, anh Nguyễn Văn Diệu - cán bộ Phòng GD-ĐT Q3, ông Bổn - Thanh tra Sở GD-ĐT. Một ông đứng tuổi, người mập mạp bảo tôi chờ Giám đốc đến sẽ làm việc, những người khác cắm cúi im lặng đọc báo. Đợi hơn 15 phút, mới thấy một ông đứng tuổi người hơi thấp, da mặt sần sùi (có vẻ như dấu vết còn lại của mụn bọc nhiễm trùng) bước vào.

Ông đứng tuổi mập mạp lúc nãy đứng lên tự giới thiệu là Huỳnh Văn Nam - Chánh Thanh tra Sở GD-ĐT, và giới thiệu ông mặt sần sùi vào sau là ông Huỳnh Công Minh - Giám đốc Sở GD-ĐT, ông Nam giới thiệu thành phần cuộc họp có ông Lê Trường Kỳ- Trưởng phòng GD-ĐT Q3, 2 ông Thanh Tra Sở, vài cán bộ Sở (ông Nam nói nhỏ quá tôi nghe không rõ tên). Như vậy, “phía Nhà nước” tính luôn ông Giám đốc Sở là 10 người (9 nam 1 nữ). Ông Nam giới thiệu thành phần “phía Nhà nước” xong thì ông yêu cầu tôi tự giới thiệu tôi.

Tôi đứng lên tự giới thiệu:

- Tôi là người được bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ ủy quyền thay mặt bà Nghệ để liên hệ với các cơ quan giải quyết khiếu nại (trích phần nội dung ủy quyền trong giấy ủy quyền). Tôi tên là Tạ Phong Tần, tôi có giấy ủy quyền đây, anh Nam có cần kiểm tra giấy chứng minh của tôi không? Còn đây là anh Lê Kiêm Toàn, chồng chị Nghệ, cha ruột của cháu Lê Nguyễn Minh Châu.

Tôi vừa giới thiệu xong thì ông Huỳnh Công Minh nói liền:

- Thật ra tôi không phải là người đi xử kiện, tôi đọc đơn của chị Nghệ tôi bức xúc quá, lại lo cho trẻ con nên mới muốn gặp gia đình để hỏi xem thế nào trong phạm vi của mình thì giải quyết thôi. Còn tôi không xử kiện. Nếu mà xử kiện thì đó là tính cách Tòa án, rất tiếc là không gặp chị Nghệ nên không nói chuyện được.

- Tôi cũng xin có ý kiến với ông Giám đốc Sở là chị Nghệ khiếu nại theo con đường hành chính, không khởi kiện ra Tòa án, thành ra ở đây không xử kiện được, nếu muốn xử kiện thì chị Nghệ khởi kiện ra Tòa án, không khiếu nại ở đây.

- Đúng rồi, tôi thấy yêu cầu công việc nó không đáp ứng được ý nghĩa, mục đích cuộc họp này.

- Không đáp ứng là như thế nào, ông Giám đốc có thể nói rõ ý hơn?

- Về giáo dục, trước hết là tình cảm, quan hệ giữa con người với con người, chưa dùng đến lý lẽ gì hết, từ trước tới giờ tôi cũng chưa theo dõi vụ này, chưa gì hết là chị vô chị làm với tư cách lý lẽ với tôi làm sao tôi giải quyết được. Tôi rất muốn tìm hiểu cái này, thậm chí muốn đến nhà nữa, nhưng công việc hơi khó khăn, nên hôm nay tôi muốn đến tìm hiểu ở cơ quan. Chưa gì hết vô mà tôi thấy chị bắt đầu… Nếu vậy tôi phải có công cụ để đi đi… chứng lý việc này. Tôi không có chuẩn bị tinh thần để làm việc như vậy. Tôi mời chị Nghệ để hỏi chuyện với tư cách phụ huynh, tôi với tư cách một người thầy giáo để trao đổi coi như thế nào. Chưa gì hết chị đọc cái bản như Tòa án, Sở Giáo dục đâu phải Tòa án.

Ngạc nhiên chưa! Ông Giám đốc Sở chỉ đạo cấp dưới ghi rõ nội dung làm việc trong Thư Mời, mà ông lại nói “không chuẩn bị tinh thần để làm việc”, sao kỳ cục vậy? Tôi tự giới thiệu tư cách pháp lý của mình khi đại diện cho chị Nghệ, đúng như yêu cầu của ông Chánh Thanh Tra Sở, tôi không hiểu ông Giám đốc Sở GD-ĐT nói tôi “bắt đầu”, rồi ông ậm ờ trong miệng không nói nữa là ý ông nói “bắt đầu” cái gì? Càng khó hiểu hơn khi ông nói “tôi phải có công cụ để đi đi…” rồi ngắc ngứ mãi mới nói “chứng lý việc này”. Giấy ủy quyền có đóng dấu Công chứng Nhà nước đỏ chót đó, ông muốn xem thì tôi sẳn sàng đưa bản chính cho ông xem chớ “chứng lý” gì nữa? Tôi làm công tác pháp luật hơn mười mấy năm mà tôi chưa bao giờ dùng cụm từ “đi chứng lý”, vì tôi không biết “đi chứng lý” là đi làm cái gì, trong luật cũng không có cụm từ này. Ông Giám đốc Sở GD-ĐT muốn sử dụng “công cụ” gì với tôi? Hay ông cho rằng cần phải kèm theo các công cụ như: dùi cui, roi điện, còng số 8, bình xịt hơi cay, chó săn, v.v… và v.v… mới đủ phương tiện làm việc khi giải quyết khiếu nại của công dân chăng?

Tôi mới nói:

- Ông Giám đốc nói như thế là sai rồi, tôi xin được phép nói, là chổ…

Ông Huỳnh Công Minh chen ngang:

- Thì xin phép hôm nay tôi không làm việc.

Ông Huỳnh Công Minh đã nói một câu rất dài, vì giữ phép lịch sự và tôn trọng ông, tôi kiên nhẫn chờ ông nói hết câu, nhưng khi tôi chưa kịp nói hết câu thì ông Minh đã nhảy vào họng tôi ngồi rồi.

Tôi tiếp tục nói:

- Chổ ông Nam yêu cầu tôi giới thiệu tôi, thì tôi phải giới thiệu đúng như giấy ủy quyền, tôi đâu nói khác được.

- Đúng, chị giới thiệu là đúng! Ông Huỳnh Công Minh nói tiếp.

Tôi không rõ ông Huỳnh Công Minh có “bị làm sao” không mà lời nói của ông mâu thuẫn tùm lum: Ông công nhận tôi tự giới thiệu như vậy là đúng, giấy mời cũng ghi nội dung là mời đến để “giải quyết khiếu nại”, mà ông Minh cho rằng ủy quyền hợp pháp lại “không đáp ứng”?

Anh Toàn giơ tay:

- Tôi xin phép ông Giám đốc Sở có ý kiến. Xin hỏi ông Giám đốc Sở nhận được được đơn khiếu nại của chúng tôi vào ngày nào?

Ông Huỳnh Công Minh không trả lời câu hỏi của anh Toàn mà lãng sang chuyện khác:

- Bây giờ tôi mời chị Nghệ, giờ chị Nghệ không có thì tôi không làm việc được.

Anh Toàn tiếp:

- Thưa ông Giám đốc, trong đơn khiếu nại thì chúng tôi có 3 đơn, đơn 1 và 2 là tôi đứng tên, đơn thứ 3 vợ tôi đứng tên…

Anh Toàn chưa nói hết câu thì ông Huỳnh Công Minh lại nhảy vào cắt ngang, hai người tranh nhau nói, ông Minh mặc cho anh Toàn lặp lại câu “Để tôi nói hết đã”, ông Minh vẫn tranh phần nói trước:

- Bây giờ tôi nói với anh nếu có cái quan hệ tình cảm thì tôi với tư cách thầy giáo, anh tư cách phụ huynh, ngồi lại nói chuyện với nhau, chớ anh là bố mà anh đi mời một người được ủy nhiệm về mặt pháp lý thì tôi thấy chưa gì mà đã có cơ sở quan hệ như vậy khó giải quyết lắm. Tôi sẽ làm một cuộc họp khác đúng như tinh thần của tôi muốn làm. Tôi mới biết, mới tiếp cận chuyện này thôi, và tôi đã gọi điện nói chuyện với chị Nghệ, chị Nghệ hứa sẽ lên, còn hôm nay không mang tính chất xử kiện. Còn mấy anh chị muốn có tổ chức như vậy thì Sở Giáo dục từ trước đến nay chưa có làm.

Cha mẹ ơi, hóa ra từ trước đến đến giờ ai khiếu nại đến Sở GD-ĐT Thành phố Hồ Chí Minh thì Sở đều “sử chiêu” “bình chân như vại”, mặc dân kêu ca thế nào tùy ý, kêu khản cổ thì tự thôi?

Anh Toàn nói tiếp:

- Thưa ông Giám đốc Sở, tôi thiết nghĩ là ông nói mới nhận được đơn khiếu nại của vợ chồng tôi thì ông rất là thiếu sót với ngành giáo dục. Vì đơn khiếu nại tôi đã gởi cho ông cách đây hơn 4 tháng rồi, riêng chỉ đạo từ UBND thành phố xuống Sở Giáo dục cũng cách đây 4 tháng rồi, đã có công văn chỉ đạo trực tiếp từ UBND thành phố, thậm chí gởi Công văn 2 lần xuống chỉ đạo các ông, một lần từ Văn phòng UBND Thành phố, một lần từ Ủy Ban Kiểm Tra Hội đồng nhân dân Thành phố. Vậy mà hôm nay ông nói ông mới nhận được. Tôi thấy ông nói tiếp xúc tình cảm tôi nghe xa rời thực tế quá. Vì vợ chồng tôi đã gặp trực tiếp ông Huỳnh Văn Nam, ông Đậu Đình Nga, 4 lần để trao đổi vấn đề này, đây có ông Nam ngồi đây, mà có khi nào các ông giải quyết đâu, các ông đá banh lòng vòng, hôm nay ông nói ông mới nhận được đơn thì quá vô lý. Vậy đơn tôi gởi cho các ông hơn 4 tháng nay ở đâu? Công văn chỉ đạo của UBND Thành phố các ông nhận các ông bỏ sọt rác hay ở đâu? Ông nói ông mới nhận được là vô lý quá, tôi không hiểu các ông muốn làm cái chuyện gì nữa.

Ông Minh nói:

- Tôi muốn làm cái vai trò của một người thầy giáo để giải quyết cái chuyện của một đứa học sinh bị ức chế trong nhà trường.

Anh Toàn trả lời:

- Thưa ông, vợ chồng tôi đến gặp Thanh tra Sở hơn 4 lần rồi, chuyện này chúng tôi có trình bày rồi…

Ông Minh lại cắt lời anh Toàn:

- Tại anh bức xúc quá, cái hệ thống quản lý tôi giao cho cán bộ của tôi làm, cán bộ làm không xong thì tôi làm. Bữa nay tôi trực tiếp đây nè.

- Ông có biết là cán bộ của ông đã làm 4 lần không xong, thì hôm nay chúng ta bắt tay vào công việc được rồi, ông còn thăm dò gì nữa.

- Tôi gặp trực tiếp đương sự để giải quyết, chớ không thăm dò gì hết.

Ủa, mới hồi nãy tôi nghe ông Giám đốc Sở nói chỉ muốn gặp chị Nghệ nói chuyện tình cảm thầy trò, phụ huynh, mà giờ lại nói muốn giải quyết, nếu muốn giải quyết thì tôi là người thay mặt hợp pháp thì ông còn đòi gì nữa?

Anh Toàn đáp lại:

- Tôi là đương sự trực tiếp, có 2 đơn khiếu nại của tôi, vợ tôi có 1 đơn thôi. Tôi là quan hệ huyết thống, là cha đứa bé, đương nhiên là đương sự trực tiếp.

Ông Minh lại nói:

- Nãy giờ tôi đâu nghe anh nói, tôi chỉ nghe người khác nói thay anh.

Anh Toàn trả lời:

- Đây là người đại diện cho vợ tôi. Cá nhân tôi là đương sự trực tiếp.

Thấy hai người tranh luận sắp sang một vấn đề khác, tôi mới có ý kiến:

- Xin phép quý vị tôi phát biểu một ý kiến này: Tại Thư Mời số 292 ngày 22/12/2008 do Chánh Văn phòng Sở GD-ĐT Lê Hồng Sơn ký có ghi rõ mời bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ đến để “Giải quyết đơn khiếu nại của bà”. Vậy hôm nay, tôi đến đây theo giấy ủy quyền hợp pháp này, như vậy tôi đến đúng quy định pháp luật hay không? Nếu các ông cho rằng tôi đến đây không đúng pháp luật, yêu cầu các ông xác nhận vào đây cho tôi là các ông không chấp nhận tôi làm việc thay mặt bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ theo giấy mời này, tôi đi về, không cần nói gì nhiều. Tôi không đến đây để năn nỉ, van xin ai làm việc hết, mà tôi đến đây đúng quy định pháp luật, đúng quy định Luật khiếu nại tố cáo. Bà Nghệ khiếu nại, thì trách nhiệm của cơ quan nhận khiếu nại là phải giải quyết khiếu nại, còn nếu nói không phải thẩm quyền của các ông thì yêu cầu các ông xác nhận vào đây, chúng tôi đi về và đến khiếu nại chổ khác, đơn giản vậy thôi. Còn muốn tình cảm gì thì xin mời quý vị đến nhà đương sự…

Ông Huỳnh Công Minh lại nhảy vào cắt ngang:

- Ở đây ai làm biên bản đây?

Có tiếng lí nhí trả lời ông Minh. Tôi nói tiếp:

- Thư Mời ghi rõ là để giải quyết đơn khiếu nại mà.

- Ai ghi cái biên bản đi! Ông Minh lại chen vào ngắt lời tôi, nhưng tôi nói tiếp:

- Ông Giám đốc muốn nói chuyện tâm tình riêng gì với bà Mỹ Nghệ thì ghi rõ vào cái thư, là thư riêng, không phải Thư Mời, nói rõ là tôi muốn gặp riêng chị Nghệ để tâm tình gì đó, thì đó là chuyện khác, còn Thư Mời này là khác.

Ông Minh cắt ngang:

- Không phải tâm tình, làm biên bản chị Nghệ không đi dự được nên hôm nay không làm việc!

Tôi tiếp tục nói:

- Quý Sở cứ lập biên bản và cho chúng tôi xin 1 bản, tôi không có quyền lợi gì ở đây cả, tôi chỉ thay mặt bà Nghệ, còn quyền lợi là quyền lợi gia đình chị Nghệ.

Ông Giám đốc Sở vội vã bỏ đi, mọi người lục đục đứng dậy thu dọn giấy má, báo chí trên bàn, rồi cũng vội vã đi hết, không thấy ai viết biên bản, không thấy ai ký biên bản, mà cũng không ai đưa biên bản cho chúng tôi.

Ông Lê Trường Kỳ nán lại nói thêm với anh Toàn rằng sau khi trường Hai Bà Trưng bàn bạc với như đã thống nhất xếp loại cháu Lê Nguyễn Minh Châu “học lực giỏi, tinh thần ổn định”.

Từ đầu đến cuối, ông Giám đốc Sở GD-ĐT luôn lặp đi lặp lại là ông muốn trao đổi riêng với chị Nghệ một cách “tình cảm” (ngay cả chồng chị Nghệ-đương sự trực tiếp có đơn khiếu nại-cha ruột nạn nhân, cũng không được), nhưng ông lại huy động lực lượng “phe ta” đến 10 người (trong đó có 9 người đàn ông) thì tôi không hiểu là trao đổi riêng cái kiểu gì? Giấy tờ đóng dấu đỏ chót của Sở ghi rõ là “giải quyết khiếu nại của bà” mà ông Giám đốc Sở cứ đòi nói chuyện “tình cảm”, phải chăng ông Huỳnh Công Minh đã “đánh rơi” cái chức năng, nhiệm vụ quản lý hành chính của Giám đốc Sở GD-ĐT rồi? Còn những câu hỏi anh Toàn đưa ra thì ông không trả lời được.

Việc ông Huỳnh Công Minh từ chối làm việc với người đại diện hợp pháp của đương sự là ông Minh đã vi phạm điểm a khoản 1 Điều 17 Luật khiếu nại, tố cáo (sửa đổi bổ sung ngày 29/11/2005).

* * *

Ngay trong buổi sáng 25/12/2008, chị Nghệ biết chuyện, đã nổi cơn thịnh nộ: “Tháng trước ông Dũng tự cho mình làm bác sĩ đã ra lệnh buộc con tôi phải hết bệnh trong 4 tuần, bây giờ tới ông Huỳng Văn Sang lại tiếp tục tự cho mình làm bác sĩ kết luận con tôi tinh thần ổn định. Nó vẫn phải đến Bệnh viện lấy thuốc uống, đã hết bệnh đâu. Một đống điểm 0, thi Văn làm bài lạc đề mà học lực giỏi cái gì, trường này họ chỉ muốn nâng điểm con tôi để đối phó với tôi. Bộ gây tai nạn đụng người ta gãy chân, đâm người ta lòi ruột, người ta tự chữa hết bệnh, tốn bao nhiêu công sức, tiền của đổ vào đó, mà lành thương tích thì người gây ra không chịu trách nhiệm gì à? Công bằng, công lý là như thế này sao?”.

Bà ngoại cháu bé thì nói: “Chồng tao theo cách mạng mà chết, cả dòng họ tao đều theo cách mạng, người chết người bị thương là muốn con cháu sau này cung sướng hơn mình. Bây giờ tụi nó làm cho cháu tao bị khùng. Con tao bịnh, nó biết mà nó còn muốn chọc tức con gái tao, ủy quyền nó không chịu mà nó một hai đòi con gái tao, nó muốn giết con tao chết luôn nó mới hả dạ mà”.

Tạ Phong Tần

Người Việt lại nổi danh khắp nơi


Thanh niên bị truy nã tội cướp gia cư tại 3 hạt

Tin Báo Người Việt (HD/GD)

WESTMINSTER - Cảnh sát tại Nam California đang tìm kiếm một thanh niên bị tình nghi từng tham dự một vụ cướp gia cư có tấn công tình dục trong vùng San Diego. Nghi can này cũng bị điều tra tội tương tự tại hai hạt Los Angeles và Orange.

Vào ngày 18 Tháng Mười, 2008, một vụ cướp gia cư xảy ra tại một căn nhà nằm trên đường Hughes trong khu phố Redwood Village tại San Diego. Trong vụ cướp đó, ba nghi can đã dùng vũ khí để uy hiếp một phụ nữ. Nạn nhân cũng bị tấn công tình dục.

Trong vụ cướp đó, cảnh sát đã bắt tại chỗ hai nghi can, gồm một nam và một nữ. Họ cho biết nghi can thứ ba là Tommy Nguyễn, 32 tuổi. Tommy còn có tên là Triệu Nguyễn.

Anh ta cao 5 feet 2, nặng 120 pound, mắt nâu và hói đầu. Các thám tử cho biết Tommy Nguyễn sống bằng nghề xây cất nhà cửa, chuyên đóng khung nhà (framer). Bên cạnh tiếng Việt, anh ta thông thạo tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha.

Cảnh sát nghi ngờ Tommy Nguyễn hoặc Triệu Nguyễn cũng từng gây tội cướp gia cư tại Orange County và Los Angeles County. (h.d.)

Trong mắt nhiều người Nhật, chính quyền CSVN là “giòi bọ”

Gia Định/NV

Công đoàn tỉnh Aichi dọa kiện đại sứ quán Việt Nam tại Nhật


Sau vụ PCI (một tập đoàn chuyên cung cấp dịch vụ tư vấn của Nhật phải đưa hối lộ để được trúng thầu các dự án thực hiện bằng tiền viện trợ của Nhật tại Việt Nam), vụ nhân viên, tiếp viên và phi công của Vietnam Airlines, tổ chức trộm cắp hàng hóa trong các trung tâm mua sắm tại Nhật để vận chuyển hàng gian về Việt Nam tiêu thụ, vụ “tu nghiệp sinh” Việt Nam bị các doanh nghiệp xuất khẩu lao động của chính quyền CSVN bóc lột như nô lệ, vụ lãnh sự quán CSVN tại Osaka tại Nhật bán passport Việt Nam cho tất cả mọi người, vụ đại sứ quán CSVN bị một công đoàn địa phương tại Nhật kiện,... trên nhiều diễn đàn điện tử tại Nhật, nhiều người Nhật cực đoan đang kêu gọi tẩy chay người Việt, đuổi hết người Việt về nước, cắt vĩnh viễn các khoản viện trợ cho Việt Nam. Có người so sánh viện trợ cho Việt Nam uổng hơn là đổ tiền vào... cống, bởi tiền thuế của họ đang được dùng để nuôi bọn “dòi bọ” ở Việt Nam...

Cảnh sát Nhật khám xét toàn bộ các văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật.


Người phát ngôn của Vietnam Airlines vừa chính thức xác nhận: Tất cả các văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật vừa bị cảnh sát Nhật lục soát để tìm kiếm hàng hóa bị ăn cắp.

Vụ tai tiếng liên quan tới Vietnam Airlines bắt đầu từ ngày 10 tháng 8, sau khi cảnh sát quận Kumamoto bắt quả tang hai “tu nghiệp sinh” người Việt đang ăn cắp hàng hóa của một trung tâm mua sắm. Hai “tu nghiệp sinh” này đến Nhật để làm việc cho một công ty xây dựng hồi tháng 2. Mỗi tháng họ nhận được 70,000 Yen nhưng bị các doanh nghiệp “xuất khẩu lao động” của chính quyền CSVN “trấn lột” 50,000 Yen/tháng nên không đủ sống và được một nhân viên của Vietnam Airlines tại Nhật tuyển mộ để đi ăn cắp mỹ phẩm... Báo chí Nhật cho biết, cảnh sát Nhật đã xác định có tới 85 người Việt liên quan tới tổ chức trộm cắp này. Đồng thời, cảnh sát Nhật tuyên bố, việc đưa “tu nghiệp sinh” Việt Nam sang Nhật làm việc có dấu hiệu buôn người nên đã đề nghị cảnh sát hình sự quốc tế hợp tác điều tra.

Hôm 17 tháng 12, cảnh sát Nhật đã bắt quả tang Đặng Xuân Hợp, phi công của Vietnam Airlines đang vận chuyển hàng gian về Việt Nam. Cảnh sát xác định có khoảng 50 nhân viên (bao gồm cả phi công lẫn tiếp viên hàng không) của Vietnam Airlines dính líu đến tổ chức trộm cắp và vận chuyển hàng gian đang bị điều tra. Vì các nghi can cùng cho biết những Văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật là nơi cất giấu hàng trộm cắp nên một đợt khám xét những văn phòng này vừa được thực hiện.

Theo báo điện tử VnExpress, người phát ngôn của Vietnam Airlines chỉ xác nhận cảnh sát Nhật đã khám xét các văn phòng của hãng này và đã “làm việc” với một số tiếp viên, phi công. Phía Vietnam Airlines từ chối bình luận trước khi giới hữu trách ở Nhật công bố thông tin.

“Tu nghiệp sinh” Việt Nam tại Nhật - một loại nô lệ


Vụ bê bối liên quan tới Vietnam Airlines tại Nhật không chỉ giới hạn trong phạm vi tổ chức-vận chuyển-tiêu thụ hàng ăn cắp. Báo chí Nhật và một số du học sinh tại Nhật đã cung cấp thêm nhiều thông tin để lý giải vì sao “tu nghiệp sinh” Việt Nam tại Nhật phải tham gia vào các tổ chức trộm cắp do nhân viên Vietnam Airlines tổ chức.

Về lý thuyết, “tu nghiệp sinh” là một dạng học nghề nên dù sang Nhật để làm thuê song không được trả lương mà chỉ được hưởng “trợ cấp”. Đó là sự bất công thứ nhất mà người nghèo ở Việt Nam phải gánh chịu khi chập nhận sang Nhật làm thuê.

Bất công thứ hai là muốn được đi sang Nhật làm “tu nghiệp sinh”, những người nghèo ở Việt Nam phải đóng khoảng 1 triệu Yen/người cho Sovilaco hoặc Suleco (những doanh nghiệp quốc doanh, độc quyền xuất khẩu lao động sang Nhật). Vì sợ “tu nghiệp sinh” bỏ trốn, Nguyễn Gia Liêm - đại diện của Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội CSVN được cử sang Nhật để “giám sát, bảo vệ quyền lợi cho người lao động Việt Nam” đã yêu cầu giới chủ ở Nhật thu giữ passport, thẻ ngoại kiều của “tu nghiệp sinh” nhằm bảo vệ quyền lợi cho Sovilaco hoặc Suleco. Đa số chủ hãng của Nhật chỉ dám giữ passport của “tu nghiệp sinh” vì thu giữ giấy tờ tùy thân của người khác là vi phạm luật pháp của Nhật.

Gần như tất cả “tu nghiệp sinh” tại Nhật phải làm việc khoảng 20 tiếng/ngày và 7 ngày/tuần nhưng chỉ được trả “trợ cấp” 70,000 Yen/tháng (khoản thu nhập chỉ bằng một nửa mức thu nhập tối thiểu) vì là... “tu nghiệp sinh”. Bất công thứ ba là 50% khoản trợ cấp 70,000 Yen/tháng đó được giới chủ Nhật chuyển vào tài khoản của Sovilaco hoặc Suleco tại Nhật, để Sovilaco hoặc Suleco khống chế “tu nghiệp sinh”: Một mặt ngăn ngừa họ bỏ trốn do lao động cực nhọc, lương thấp, mặt khác để hưởng tiền lời. Nếu “tu nghiệp sinh” đau bệnh, xin trở về nguyên quán sớm hoặc có lỗi lầm dẫn tới bị sa thải trước khi “hợp đồng gửi đi làm tu nghiệp sinh” hết hạn, Sovilaco hoặc Suleco sẽ tịch thu toàn bộ số tiền 50% đã giữ mỗi tháng để “bồi thường các thiệt hại do vi phạm hợp đồng”. Đó là chưa kể, mỗi tháng, một tu nghiệp sinh còn phải trả cho Sovilaco hoặc Suleco 10,000 Yen “quản lý phí”.

Một blogger người Việt có nickname là “Minh T”, sống tại Nhật khẳng định: “Với 25,000 Yen còn lại, phải dành 10,000 Yen trả tiền nhà/tháng, 15,000 Yen để trả các loại chi phí ăn, uống, điện, nước, ga,... gái không làm điếm, trai không ăn cắp cho bọn hàng không Việt Nam mới là chuyện lạ vì họ đã bị bóc lột đến tận xương tủy. Mong sao cảnh sát Nhật phối hợp với ICPO (Hình cảnh Quốc tế), điều tra, hốt hết bọn bất lương trong các đường dây buôn người của chính phủ Việt Nam như họ đã tuyên bố”.

Viên chức ngoại giao Việt Nam tại Nhật: Bẩn thỉu và thô lỗ


Bên cạnh các scandal “PCI”, “Vietnam Airlines”, “Tu nghiệp sinh”,... các viên chức ngoại giao của Việt Nam tại Nhật cũng đang tạo ra vô số tai tiếng.

Từ dư luận, báo chí Nhật đã cử phóng viên điều tra việc các cơ quan ngoại giao của Việt Nam tại Nhật bán giấy tờ giả. Một phóng viên Nhật đã thử liên lạc và cuối cùng mua được một passport từ lãnh sự quán CSVN tại Osaka với giá chỉ có 30,000 Yen, dù anh ta hoàn toàn không phải là công dân Việt Nam và không biết nói tiếng Việt.

Ngoài vụ “Quốc tịch Việt Nam trị giá 30,000 Yen”, tòa đại sứ CSVN tại Tokyo cũng đang nằm trong tầm ngắm do bị nghi chuyên chứng thực các bằng lái xe giả (để người sử dụng được miễn thi lấy bằng lái xe tại Nhật). Sở Cảnh sát Tokyo đã ban hành một chỉ thị, theo đó, những giấy tờ do tòa đại sứ CSVN chứng thực chỉ có giá trị sử dụng sau khi đã được Bộ Ngoại Giao Nhật chứng thực lại, rằng con dấu của Tòa Đại sứ CSVN trên giấy tờ là dấu... thực.

Vụ mới nhất, đang khiến dân chúng Nhật phẫn nộ đó là việc một viên chức của tòa đại sứ CSVN tại Nhật lăng mạ công đoàn tỉnh Aichi (Airoren), một chi nhánh thuộc Tổng Công Đoàn Nhật. Trước đó, Airoren đã nhận sự ủy thác của tổ chức công đoàn đại diện cho các công nhân làm việc cho Toyota, yêu cầu bảo vệ quyền lợi cho 64 “tu nghiệp sinh” Việt Nam, vốn đang bị Sovilaco, Suleco của phía chính quyền CSVN và các công ty trung gian ở Nhật bóc lột.

Sau khi Airoren liên lạc với 64 “tu nghiệp sinh” này để làm các thủ thục thay mặt họ nộp đơn kiện đòi quyền lợi, cả 64 người đã bị viên chức của tòa đại sứ CSVN tại Nhật gọi lên “làm việc”. Trong buổi “làm việc” đó, “tu nghiệp sinh” được yêu cầu chấm dứt quan hệ với Airoren bởi Airoren là một “tổ chức phi pháp” hoạt động như “Mafia”. Ai đó trong số 64 “tu nghiệp sinh” đã bí mật ghi âm và sau khi băng ghi âm được chuyển cho Airoren, Airoren đã gửi văn bản phản kháng cho chính quyền CSVN, yêu cầu thủ tướng CSVN phải xin lỗi, nếu không, họ sẽ kiện đại sứ quán CSVN ra tòa án Nhật.

Trước sự kiện này, blogger có nickname “Minh T” nhận xét: “Chắc chắn những nhân viên của tòa đại sứ là đảng viên cộng sản. Họ phải hiểu rằng Đảng cộng sản là đại diện của giai cấp công nhân nhưng họ đã không đứng về phía công nhân mà còn sỉ nhục người ta. Họ là nhân viên ngoại giao nhưng quên mất nghiệp đoàn lao động là biểu tượng của nhân dân lao động Nhật”. Cũng blogger “Minh T” kể tiếp: “Tanaka Masao - một cảnh sát viên của tỉnh Gunma đang tham gia điều tra vụ hàng không Việt Nam, có cha từng là cố vấn quân sự cao cấp của Việt Minh, nói như thế này với báo chí Nhật: Tôi không thể tưởng tưởng và hiểu được, tại sao một dân tộc có 4,000 năm văn hiến, dũng cảm, lại để thế hệ con cháu phải đi làm nô lệ ở xứ người như vậy”.

HÀ NỘI: THỊT CHÓ LỪNG DANH

Tin Việt Báo

Trong khi Sài Gòn nổi tiếng về thịt chó có các địa danh nổi tiếng như Bảy Hiền, Ngã Ba Ông Tạ ... thì các xóm thịt chó Hà Nội lừng danh nhất, lúc đầu là vùng Nhật Tân và sau đó là Ngọc Hồi, Mai Động. ..

Mỗi xóm đều có nhiều tiệm thịt chó, và mỗi tiệm đều có những độc chiêu riêng. Nhưng để tồn tại qua một thời gian dài, tất cả tiệm đều có tay nghề thực sự. Tình hình có tiệm đã bán thịt chó cả vài thập niên ở Sài Gòn, không phải nhà nghề sẽ không trụ nổi.

Điều này cũng đúng tại Hà Nội, nơi tốc độ kinh doanh cũng nhanh tới chóng mặt: nhiều tiệm thịt chó xuất hiện, và vài tháng sau đã sập tiệm, vì người Hà Nội ăn uống, kể cả ăn thịt chó, đa số nổi tiếng là sành điệu. Mấy tháng trứơc, còn xảy ra dịch bệnh tả... Lúc đó, thành phố Hà Nội đã phải ra một công văn khẩn nghiêm cấm kinh doanh tiết canh chế biến, đe dọa “xử lý và tiêu huỷ đối với các cửa hàng kinh doanh thịt chó không có nguồn gốc và không qua kiểm dịch thú y.”

Có phải thịt chó đã trở thành một phần văn hóa ẩm thực của dân tộc VN, y hệt như Nam Hàn?