CHUYỆN VUI TRONG NHÀ VÀ INTERVIEW

Phương Lan

Trưa thứ Bẩy, tôi mới nấu xong một nồi bún riêu thật ngon, còn chàng dang ngồi coi dá banh trên TV thì chuông diện thoại reo, tôi chụp vội lấy ống nghe và reo lên:

- A ! bà Điệp dó hả?

Thế là chàng lẳng lặng dứng lên tắt TV, chuồn lên lầu, vào phòng riêng coi tiếp vì chàng biết Điệp là bạn thân nhất của tôi, mỗi khi gọi tới là chuyện trò cà kê có khi cả tiếng. Đàn bà nào mà chẳng hay nói nhiều, tôi cũng không ngoại lệ. Nói nhiều cũng là một cách dể giải tỏa bớt những căng thẳng trong cuộc sống hàng ngày, nhất là khi có chuyện bực mình, càng cần phải xả xú bắp ra hết, giữ mãi trong lòng, uất khí tích tụ lại sẽ hại đến can mạch, lâu ngày sẽ sinh ra chứng căng mạch máu. Chàng cười chế diễu:

- Em học ở đâu lối nói giống hệt một bà lang băm?

Tôi cãi:

- Em nói có sách, mách có chứng, thống kê cho biết đàn bà ít bị stress hơn dàn ông. Trường hợp chúng mình là một thí dụ cụ thể, anh im như thóc suốt ngày chẳng trách anh bị bệnh cao máu, còn em không, vì em hay nói.

Chàng chịu thua, đấu lý với tôi lúc nào chàng cũng thua, vì chàng không hơi sức đâu mà cãi trong khi tôi vẫn thừa công lực, nói nhiều và nói dai là nghề của nàng mà lỵ. Tranh luận cho vui vậy thôi, chúng tôi rất tôn trọng sở thích riêng tư của nhau, chẳng bao giờ tôi cằn nhằn tật mê dá banh của chàng, mấy chục người chạy qua chạy laị dành nhau một quả banh thì có chi là thú vị? Thế mà chàng mải mê coi hết giờ này qua giờ khác không thấy chán, có khi đang coi, chàng nhảy dựng lên vỗ tay thích thú, hoặc hít hà, chắc lưỡi tiếc rẻ. Coi xong một trận nào gay cấn, chàng hả hê ra mặt, phê bình ỏm tỏi. Đang hứng chí, không lẽ lại nói một mình, nhưng mấy đứa con còn nhỏ không hiểu gì, chỉ còn tôi, chàng túm lấy bắt phải nghe:

- Em biết không? anh chàng tiền đạo bên đội áo xanh đó giỏi quá, sút những cú thật đáng tiền ...

Hoặc:

- Thủ môn gì mà dở tệ, về vườn di cho rồi. Ai dời giữ gôn mà mắt cứ trợn di dâu, để banh địch chọc thủng lưới nhà. Tiếc quá, không thì dã thắng.

Mặc dù không hiểu gì, tôi cũng ừ ào cho qua chuyện. Có một lần tôi bàn:

- Không hiểu sao người ta lại hà tiện thế? tranh dành chi cho mệt, theo em thì cứ việc mua cho mỗi anh chàng cầu thủ một quả banh là êm chuyện.

Tức thì tôi bị chàng mắng là "đồ đàn bà ", từ dó tôi hết có ý kiến. Hôm nay chàng coi TV xong xuống nhà, thấy chàng vẻ mặt không vui, tôi hỏi:

- Sao vậy? đội banh anh thích bữa nay bị thua à?

Chàng hừ một tiếng:

- Không phải chuyện đá banh, mà anh đang bực mình vì em dó.

Tôi giật mình:

- Anh bực em chuyện gì?

- Đàn bà gì mà ăn nói nhảm nhí quá, sao em lại dem chuyện phòng the ra kể với bạn?

Tôi ngạc nhiên thật sự:

- Em kể hồi nào?

- Hồi nãy chứ còn hồi nào nữa? Đừng tưởng anh không biết, lúc lên cầu thang, tình cờ anh nghe thấy hết.

Tôi tức lắm:

- Em nói những gì? đâu anh lập lại thử coi?

- Em khen bạn em có phước, được chồng làm chuyện " ấy " dều dặn mỗi ngày. Còn em, em than thở là năm thì mười hoạ , có khi cả mấy tháng, anh mới " ấy " một lần. Em nói láo, chính anh đòi hỏi và người từ chối luôn luôn là em, bây giờ lại di than với bạn? Thật là xấu hổ, làm mất mặt chồng ...

Vỡ lẽ ra, tôi sặc lên cười:

- À thì ra nghe trộm, mà chỉ nghe có một nửa. Nhưng không phải như anh nghĩ dâu, dầu óc anh đen tối nên lúc nào cũng nghĩ bậy.

- Thế không phải chuyện " ấy " thì là chuyện gì?

- Là chuyện rửa chén bát sau mỗi bữa ăn dó.

Chàng đỏ mặt quê một cục, chỉ còn nước cười trừ. Tôi luờm cho một phát:

- Anh tình nguyện làm việc "ấ " hả? Được lắm, vậy mai chủ nhật anh hãy rửa bát, hút bụi, lau nhà cho em.

Chàng cười, mặt mày vẫn nhởn nhơ không có vẻ ngại ngùng, không phản dối chi hết, bởi vì chàng biết tôi chỉ doạ thôi, dời nào tôi dám giao việc cho chàng? Tôi rất ghét kiểu làm bôi bác cho qua chuyện của chàng, khiến lần nào tôi cũng phải di theo làm lại. Ai dời rửa bát xong mà còn nhờn những mỡ? cọ bồn tắm mà không lấy tóc? hút bụi thì xô bàn, kéo ghế rầm rầm. Chàng làm dã chậm, dã không sạch lại hay dánh dổ, dánh vỡ lung tung, bực cả mình. Mới dầu tưởng chàng vụng về thật, tôi cằn nhằn thì chàng bảo:

- Em khó tính thì làm lấy!

Mãi về sau mới biết mình bị mắc mưu, cái chiến thuật giả vờ " ngu si hưởng thái bình " của chàng quả là hiệu nghiệm. Tôi tức nhưng không làm gì được, chàng cười hề hề, phân bua:

- Làm việc thì phải tùy theo khả năng, đàn ông đâu có biết rửa bát? Còn em, em thử cắt cỏ hoặc sửa xe xem có được không?

Chàng nói có lý nên tôi dành nhượng bộ. Tuy vậy nhưng chàng cũng là người công bằng, lúc nào thấy tôi bận rộn quá thì chàng vẫn thường hay giúp đỡ, lăng xăng một bên, tình nguyện làm một tên tiểu đồng dể tôi sai vặt. Chẳng hạn một hôm mời cơm khách, đang làm món cá hấp, tôi chợt nhớ ra và kêu lên:

- Thôi chết rồi, em quên mua rau thìa là.

Chàng nhanh nhẩu nói:

- Để anh đi mua cho.

Một lần khác:

- Thôi chết rồi em quên nhà mình đã hết bún.

- Để anh di mua cho.

Từ đó mỗi lần nghe tôi kêu lên " thôi chết rồi " là chàng vội vã hỏi liền " em lại quên món gì? " và nhanh nhẹn xách xe di liền. Người ta nói muốn ăn thì lăn vào bếp, còn với chàng thì phải sửa là " muốn ăn thì lăn ...ra đường " mới đúng. Tôi có tài nấu ăn rất hợp với khẩu vị của chàng, thức ăn do tôi nấu chẳng những thơm ngon, sạch sẽ, lại không nêm bằng bột ngọt là thứ chàng bị dị ứng, vì vậy chàng ít khi đi la cà, nhậu nhẹt với bạn bè .

- Cơm nhà, quà vợ bao giờ cũng vẫn hơn.

Chàng tuyên bố như vậy và tôi rất sung sướng có ông chồng không hay đi hoang, nấu ăn ngon cũng là một bí quyết dể giữ gìn hạnh phúc gia dình, phải không quí vị? Hôm nghe tin hai vợ chồng một người quen vừa mới ly dị, tôi thở dài nói với chàng:

- Em cũng đoán trước, họ lấy nhau đâu phải vì tình? Chị ta xấu xí, nhiều tuổi hơn chồng, tính nết kênh kiệu lại hay hợm của. Còn anh ta nổi tiếng đào mỏ, cưới vợ chỉ nhắm vào của hồi môn bên nhà vợ, vì chị ấy là con một ông giám đốc công ty xuất nhập cảng rất giàu có .

Chàng cười, giọng khôi hài:

- Em nói sai rồi, nếu cô ta không phải là con ông giám dốc, mà chỉ là con của một ông triệu phú thôi, anh ta vẫn cứ lấy như thường.

Nói xong , chàng quẹt má tôi nói nịnh:

- Đâu có mấy ai tình ái như vợ chồng mình? Thú thật đi ! dạo dó em cũng " phải lòng " anh, dúng không? dù biết anh nghèo. Còn anh, khỏi nói anh đã mê em đến thế nào, chẳng những vì em rất đẹp mà còn biết dấu móng vuốt một cách tài tình. Anh cứ tưởng em hiền lành ...

- Bây giờ mới biết sự thật thì đã muộn rồi phải không? Tôi ngắt lời và đưa tay quào nhẹ một cái vào cổ chàng, anh có hối hận cũng không kịp nữa vì dã bị em cột chân rồi. Có sợ móng vuốt của em không?

- Không sợ ! và không bao giờ hối hận cả. Chàng nắm chặt lấy tay tôi, nếu phải bắt đầu lại từ đầu, anh vẫn cưới em như thường, em dữ cách mấy, anh cũng có cách trị.

Vừa nói, chàng vừa kéo tôi ghì sát vào ngực chàng và đặt lên môi tôi một cái hôn nóng bỏng làm tôi bủn rủn cả người. Cái chiêu trị vợ của chàng quả là tài tình, tôi đang hung hăng nhe nanh múa vuốt, tưởng như sắp xơi tái chàng tới nơi, bỗng chốc trở thành mềm èo trong tay chàng.

- Như thế có phải hơn không , em cưng? Chàng thì thầm, cứ ngoan ngoãn làm người yêu bé nhỏ của anh, anh hứa sẽ thương yêu em trọn đời

Mỉm cười sung sướng, tôi giao hẹn:

- Anh hứa rồi dấy nhé? quân tử nhất ngôn ...

- ... là quân tử dại. Chàng nối tiếp câu nói của tôi giọng cà rỡn, quân tử nói đi nói lại là quân tử khôn. Nói đùa dấy thôi, em dừng lo, anh dã hứa thì anh sẽ giữ lời.

Và chàng dã giữ lời cho tới bây giờ , khi cả hai vợ chồng đều đã đầu hai thứ tóc. Trở lại dạo trước, thời gian mới qua Mỹ, tôi lái xe rất dở, dã thế lại không thuộc dường, chàng thường hay cằn nhằn:

- Trước khi đi đâu, sao không bao giờ thấy em coi bản đồ?

Tôi cãi:

- Coi làm gì mất thì giờ , bạn em dã chỉ cho em rồi, vả lại đường ở miệng mình chứ đâu?

Một hôm đang lái xe, gặp chỗ người ta sửa đường, tôi phải đi vòng nên bị lạc. Tới ngã tư đèn đỏ, tôi thò cổ ra hỏi xe bên cạnh:

- Ông ơi ! làm ơn chỉ đường cho tôi dến bệnh viện Fountain Valley, tôi di thăm một người bạn mới sanh.

Người tài xế là một ông già tóc bạc, trông có vẻ hiền lành, vui vẻ trả lời:

- Ở đây, bà cứ di thẳng độ ba miles sẽ thấy một cái xa lộ, bà vô 22 east, exit Euclid ...

- Exit xong quẹo trái hay quẹo phải?

- Quẹo trái, cứ tiếp tục di tới qua năm, sáu cái ngã tư dèn xanh dèn dỏ, bà sẽ nhìn thấy dường Warner ...

- Rồi sao nữa?

- Tin ! tin ! tin !

Nhiều tiếng kèn xe bấm inh ỏi phía sau, thì ra đèn xanh dã bật từ nãy giờ. Không kịp trả lời, ông tốt bụng vội vã phóng xe di mất. Tôi còn đang thừ người nhìn theo, thì chàng cười nhạt:

- Khỏi cần hỏi nữa, em cứ dừng xe giữa đường như thế này thêm vài phút nữa thôi, xe cứu thương sẽ dưa em dến bệnh viện Fountain Valley ngay.

Từ dó mỗi lần di dâu xa, chàng thường dành lái. Tôi dồng ý liền, dành cái chi chứ dành lái xe thì tôi không ham, nên chẳng cần tranh cãi chi cho mệt, lâu lâu cũng nên nhường cho chàng thắng. Chúng tôi rất ít khi to tiếng, bởi vì mỗi khi có chuyện gì cần bàn luận, nếu tôi không có ý kiến thì tôi nhường cho chàng quyền phán quyết. Chỉ những khi bất dồng ý kiến, tôi mới dành quyền quyết dịnh. Dĩ nhiên là chàng phản đối, đòi sự công bằng, nhưng sau một hồi dấu lý, cán cân thường nghiêng về phía những người có " mười thành công lực " về tài nói dai, nói dài, nói không biết mệt ...Chàng chấp nhận đầu hàng với câu triết lý:

- Tránh voi chẳng xấu mặt nào, anh chỉ nhường em dó thôi. Nhường nhịn không có nghĩa là thua cuộc.

Chàng quả là người giàu kinh nghiệm và rất sành tâm lý. Sống với nhau mấy chục năm, chàng thừa biết mỗi lần tranh luận, tôi chỉ hăng hái dành cho được phần thắng. Sau khi được cuộc rồi, ít khi nào tôi dể ý xem đối phương có thi hành dúng hiệp ước hay không. Chàng thường bảo tôi phổi bò, và chàng yêu cái tính phổi bò của tôi lắm. Dưới mắt chàng, tôi luôn luôn thay đổi hình dạng, lúc trước là con voi, bây giờ là con bò, ở trong phòng ngủ với chàng, tôi là con hồ ly tinh quyến rũ, và khi lái xe thì trở thành con nai, vừa ngu ngơ, vừa khờ khạo ...Phải công nhận là chàng lái xe rất cẩn thận, ấy thế mà một hôm chàng cũng suýt cán phải một bà đi bộ đang băng qua dường, làm bà ta hoảng sợ, đánh rơi gói đồ văng tung tóe trên dường. Tức giận, bà ấy quát:

- Mắt dể dâu? lái gì ẩu vậy?

Chàng mỉm cười từ tốn:

- Tôi lái xe hơn hai mươi năm chưa hề gây ra tai nạn. Lỗi tại bà băng qua đường ở nơi không được phép băng qua, không bị đụng là may rồi, nên mừng đi, phàn nàn chi nữa?

- Xí ! ông tưởng có hai mươi năm kinh nghiệm đã là nhiều lắm hả? Tôi dây có tới sáu mươi năm kinh nghiệm đi chân chứ bộ? Ở đó mà khoe !

Nói xong bà ta cúi xuống lượm mấy gói dồ dánh rơi rồi ngoe ngoảy bỏ di, sau khi luờm chàng một cái lườm thật dài. Mặt chàng lúc dó thộn ra, dài ngoằng, trông thật tức cười. Nhưng tôi không dám cười, mà chỉ nhẹ nhàng an ủi:

- Thôi bỏ qua đi ! Chuyện xong rồi, tức mà làm gì?

Chàng càu nhàu:

- Xui thật, chắc là ...hôm nay ra ngõ gặp gái. Nhưng cũng tại em tất cả, sao lại bảo anh di dường dó? Cứ dể anh di dường kia, tuy xa hơn một tị thì dâu có gặp bà ta ...

Đã quen tính hay đổ vạ của chàng, tôi chẳng thèm cãi, cứ im lặng cho qua chuyện. Ngoài cái tính hay nói ngang, chàng là một người chồng tốt và bao dung, độ lượng. Chẳng những chàng vẫn giúp dỡ tôi những việc nặng nhọc, việc dạy dỗ con cái v...v... mà còn giúp tôi trong việc học hành nữa. Mỗi khi học bài, gặp chỗ bí, tôi thường kêu chàng dể hỏi:

- Anh ơi! beta adrenergic blocker là gì?

- Anh ơi ! angiotensin do dâu tiết ra? ảnh hưởng thế nào dến bệnh cao máu?

- Anh ơi! gan giữ vai trò gì trong việc tiêu hoá?

- Anh ơi , CEA 19 là test dể thử bệnh ung thư nào?

- Anh ơi ...

Cứ mỗi lần như vậy, dù bận cách mấy - vì chàng cũng đang học để thi lấy bằng hành nghề của chàng - chàng cũng ngưng lại dể giảng giải cho tôi một cách kỹ lưỡng, nghề của chàng mà.

Về kiến thức y khoa thì chàng rất giỏi, nhưng chẳng phải vì thế mà tôi tín nhiệm chàng trong việc chữa bệnh cho tôi, vì tôi rất ghét cái tính lề mề của chàng, chữa bệnh gì mà không chịu năng nổ, lúc nào cũng tà tà, chậm rãi, lừ đừ như ông từ vào đền. Tôi bị cảm, ho đau cả cổ, nuốt nước bọt còn khó khăn, nói chàng cho thuốc, chàng chỉ đưa một chai thuốc ho và vài viên Tynelol rồi nói:

- Cảm thời tiết mà, uống thuốc này một, hai tuần sẽ khỏi.

Tôi nhìn chai thuốc ho và mấy viên thuốc cảm với một vẻ thất vọng:

- Uống thuốc này thì cũng như không, bởi vì không uống, bệnh cũng sẽ khỏi sau một, hai tuần ... Mà em thì muốn khỏi ngay cơ!

- Làm gì có thuốc nào uống vô là khỏi ngay?

- Sao lại không? Rồi anh coi !

Thế là tôi lôi ngay mấy viên trụ sinh Ampicillin ra uống, chàng hỏi ai mách, tôi thản nhiên trả lời:

- Bạn em! tháng trước chị Mai cũng đau y hệt em bây giờ, cũng ho khan, đau cổ và hơi sốt sốt ...

Chàng lắc dầu, thở dài ngao ngán:

- Đúng là bụt chùa nhà không thiêng, ai dời chồng là thầy thuốc mà khi đau ốm, vợ lại đi hỏi bạn làm nghề ... fashion designer?

- Kệ, fashion designer mách thuốc thì đã sao? miễn có kết quả thì thôi.

Tôi nhất định chứng minh cho chàng thấy rằng tôi có lý. Quả đúng như vậy, trụ sinh xem ra rất hiệu nghiệm, mới uống có hai ngày, tôi hết hẳn đau cổ. Tôi ngưng thuốc và khoe ầm lên:

- Thấy chưa? bạn em nói có sai dâu? em khỏi rồi. Nhỏ này giỏi thiệt.

Chàng cáu:

- Em là dưọc sĩ mà ngu quá, uống thuốc phải đủ liều lượng mới có kết quả tốt, đàng này mới thấy hơi bớt đã ngưng. Em không biết rằng mấy con vi trùng chúa là khôn ngoan, mới gặp thuốc, nó sợ hãi, nó tạm ngưng hoạt động, nằm im nghe ngóng. Đừng tưởng là nó đầu hàng, cần phải uống tiếp cho đủ liều dể diệt tận gốc, tróc tận rễ, tiêu diệt cả nhà chúng nó, đề phòng hậu hoạn. Ngưngnửa chừng, nó khoẻ lại, nó mạnh gấp mười lúc trước. Quen thuốc rồi, nó không sợ nữa, nó chờ cơ hội để tái tấn công. Lần sau có uống thuốc vô, cũng sẽ không có kết quả nữa, vì vi trùng đã lờn thuốc rồi .

Tôi nghe xong, gật gù cho là chàng có lý, nhưng vẫn ngoan cố thòng thêm một câu:

- Lo xa chi cho mệt, còn lâu cơ thể em mới chịu thua vi trùng.

Tuy nói cứng như vậy, nhưng thật ra tôi rất nhát và rất sợ bệnh tật, hơi một tí là tưởng tượng ra đủ thứ. Bụng mới đau nhâm nhẩm, tôi đã nghĩ ngay dến bệnh đau ruột dư. Hơi ngứa một tị là tôi nghĩ ngay dến ghẻ. Nóng sốt dổ mồ hôi, người nổi rôm xảy là tôi nghĩ ngay dến bệnh ...Aids , có thể lắm chứ, bởi vì tôi làm trong phòng thí nghiệm nên rủi ro rất có thể bị lây .

Gần đến ngày thi, tôi thức đêm học bài nhiều quá nên sinh chứng mất ngủ, thế rồi tôi cảm thấy chóng mặt, nhức đầu, tim đập hồi hộp ...Tôi kể bệnh với chàng và đòi uống thuốc. Chàng lấy ống nghe ra, chấm chấm mấy cái lên ngực, nghe sơ qua lấy lệ một chút rồi tuyên bố:

- Tim phổi dều tốt, chẳng phải thuốc men gì cả. Em chỉ cần bớt thức đêm và nghỉ ngơi vài ngày là sẽ khoẻ lại.

Tôi tức tối, cằn nhằn:

- Anh là bác sĩ gì mà kỳ cục vậy? chữa bệnh như thế thì chết cha bệnh nhân. Bệnh gì mà không cần uống thuốc?

- Nhưng em có bệnh gì đâu?

- Còn không nữa? Em chóng mặt, buồn nôn, ăn không ngon, ngủ không dược , xuống cân ...

- Tất cả là do thần kinh bị căng thẳng vì lo lắng, lại thức đêm, học quá nhiều. Em cần nghỉ ngơi, rời xa sách vở ít lâu.

- Em nghỉ sao được? còn có vài tuần nữa là sắp phải đi thi rồi.

- Càng gần ngày thi, càng phải để cho dầu óc thư dãn thì làm bài mới sáng suốt. Em học quá mụ người đi, cứ nghĩ ra lắm bệnh tuởng tượng ...

- Thôi đủ rồi! Tôi ngắt lời, giọng hờn dỗi, anh không muốn chữa cho em thì thôi, việc gì phải nói quanh co? Khỏi cần nhờ nữa, để em đi hỏi người khác.

Thế là lại vấn kế bạn bè, tụi nó nhanh nhảu xúm nhau lại bàn tán, mỗi đứa đoán tôi bị một bệnh, chẳng bệnh nào giống bệnh nào. Một đứa nói:

- Mệt mỏi, ăn không ngon, xuống cân là triệu chứng của bệnh tiểu đường.

Đứa khác nói:

- Trông mày xanh xao thế kia, đúng là do thiếu máu !

Một dứa khác có vẻ lo lắng:

- Chắc không phải đâu, nó còn nổi mẩn trên mặt và đau nhức trong xương nữa ... Nó quay sang tôi, theo tao thì có thể mày bị bệnh Systemic Lupus Erythromatosus, tiếng Mỹ gọi tắt là SLE, giống bà ngoại tao khi xưa. Bà cụ cũng có những triệu chứng y hệt mày kể.

- SLE là bệnh quái quỉ gì vậy? Tôi hỏi , rồi làm cách nào chữa hết?

- Có chữa khỏi đâu? Nó thở dài, bà ngoại tao chết rồi.

- Trời ! Tôi kêu lên sợ hãi.

- Không sao dâu. Nó an ủi, mỗi người một khác chứ, bà ngoại tao khi mất cũng đã gần tám mươi tuổi rồi .

Tôi hoang mang không biết nên tin ai, vì đứa nào xem ra cũng có lý. Sau cùng tôi nghĩ có lẽ mình bị tất cả bằng ấy bệnh vì người tôi cứ càng ngày càng yếu đi. Cho tới một hôm, chàng đi làm về, vừa mở cửa cho chàng xong là tôi cảm thấy xây xẩm mặt mày, đứng không muốn vững, tôi té gục xuống dất trước cặp mắt thất sắc của chàng. Chuyện nghiêm trọng chứ chẳng chơi, chàng hoảng thật sự, mặt mũi xanh xám, vội vã chở tôi đi bệnh viện, nét mặt vừa lo lắng vừa hối hận trông đến là tội nghiệp. Tôi dược nhập viện, nằm lại hai ngày, người ta làm đủ các thử nghiệm, ngày nào cũng rút máu hai, ba lần, thấy mà ớn, nhưng cũng không tìm ra bệnh gì. Sau cùng, vì tôi than hay bị đau bụng - tại tôi quên không nói rõ đau bụng kinh nguyệt hay đau bụng vì ăn bậy - nên người ta đề nghị làm Cat - scan dể truy tầm ung thư. Người ta dưa tôi vào một cái phòng tối lờ mờ chỉ có một ngọn dèn vàng le lói trên trần nhà . Giữa phòng là một cái bàn dài bằng nhôm hay bằng thép gì đó, mới trông dã lạnh cả mình. Trên bàn là một cái hòm dài và hẹp kích thước vừa một người nằm , trông hệt như cái áo quan. Người ta mở nắp áo quan và bảo tôi nằm vào dấy. Tôi sợ quá, nhất dịnh không chịu:

- Trời ơi ! trong đó kín quá, không có không khí, làm sao thở?

Tôi la lên và vùng vẫy rất mạnh, chưa bao giờ tôi thấy mình khoẻ đến thế, chẳng có vẻ đau ốm tí nào. Người ta phải trấn an là sẽ không ngộp thở đâu vì trong hòm có nhiều ống thông hơi. Tôi chẳng nhìn thấy ống thông hơi nào cả, nhưng thấy có hai cái lỗ để thò chân ra ngoài rộng hơn cổ chân mình nhiều thì tạm yên tâm, ít ra cũng có một tí không khí có thể vào hòm qua hai cái lỗ này. Sau chót, người ta phải cho tôi uống một viên thuốc an thần, tôi mới chịu nằm yên. Làm Cat - scan chỉ lâu khoảng mười lăm phút, ra khỏi cái hòm, về phòng mình, tự nhiên tôi thấy khoẻ hẳn lại và dói bụng ghê gớm, tôi nài chàng di mua phở. Ăn xong tô phở, tôi nhất định đòi về, thôi bái biệt nhà thương, ra đi lần này thề sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Từ dạo đó, tôi rất sợ phải nằm bệnh viện, và cũng rất sợ uống thuốc. May mắn làm sao từ đó, tôi cũng chẳng bao giờ đau ốm chi nghiêm trọng cả, ngoài những bệnh cảm cúm lặt vặt.

Kỳ thi license năm đó tôi rớt, phải sáu tháng sau thi lại mới đậu, mà đậu vừa đủ điểm, mừng húm.

***

Học hành thi cử đã khó, ra tìm việc làm lại càng khó hơn, chỉ những nơi khỉ ho cò gáy, mùa hè nắng cháy da, mùa dông lạnh thấu xương mới dễ tìm việc làm. Những nơi ngon lành thì đừng hòng, vì thế nên có license dã gần bốn tháng rồi mà tôi vẫn còn " ngồi chơi xơi nước ". Điệp may mắn hơn tôi, nó qua Mỹ trước tôi sáu năm, nên bây giờ đã an cư lạc nghiệp, có job ngon lành trong một bệnh viện lớn. Những người qua sau chỉ thiệt, trâu chậm uống nước đục mà lỵ.

Điệp và tôi trời sinh ra là để làm bạn với nhau, nội hai cái tên của chúng tôi đã thấy là hạp rồi, tôi tên Liên Chi, còn nó tên Hồ Thị Điệp, mọi người gọi tắt là Hồ Điệp cho gọn. Nhớ thuở mới vào lớp đệ thất Trưng Vương, hai dứa tình cờ ngồi chung một bàn , là bàn chót để ít bị chú ý, thì ra những tư tưởng lớn thường gặp nhau. Buổi học đầu tiên, cô giáo điểm danh từng trò để nhớ tên, đến bàn của chúng tôi, hai đứa cùng dứng lên một lượt:

- Liên Chi, Hồ Điệp chào cô ạ !

- Cái gì? lập lại coi, bộ rỡn hả?

- Dạ không, tụi em đâu dám. Tôi nói, em tên Liên Chi, còn chị này tên Hồ Điệp là thật đấy ạ.

Cả lớp cười rần rần, cô giáo cũng cười và vẫy tay cho chúng tôi ngồi xuống. Tôi thân với Điệp từ dạo ấy, hai dứa hạp nhau lắm vì cả hai cùng lười, ham chơi hơn là học, cùng hay nói liên tu bất tận dúng như hai cái tên ghép lại, hay ăn quà vặt trong lớp, cùng thích dọc truyện ma, truyện tiếu lâm... Bảy năm trung học, năm nào chúng tôi cũng ngồi sát bên nhau, những ngày xưa thân ái dó thật vui. Đến khi lên đại học, rủ nhau cùng " học đại " một nghề, lại càng thân hơn. Sau này lập gia dình và qua Mỹ, chúng tôi vẫn giữ liên lạc . Trưa nay , Điệp gọi điện thoại cho tôi cho biết là ở bệnh viện nó làm có một opening vế lab và bảo tôi nộp đơn. Nó gởi cho tôi một đơn xin việc để tôi điền vào. Trả lời một lô câu hỏi: tên tuổi, năm sinh tháng đẻ, địa chỉ, tình trạng gia dình, học lực, bằng cấp dã dành, lại còn hỏi về kinh nghiệm làm việc và tình trạng pháp lý nữa, đã bao giờ phạm pháp chưa? v...v... Các mục khác thì không sao cả, riêng cái mục kinh nghiệm thì kẹt quá, vừa mới có license, chưa đi làm ngày nào thì kinh nghiệm ở đâu ra? Bèn vấn kế chàng, chàng mách nước:

- Ngày xưa, em đi làm ở labo IPC, ở viện Pasteur, ở viện truyền máu, sao không kể ra? Kinh nghiệm ở Việt Nam thì cũng là kinh nghiệm chứ, bộ chùa sao?

- Ừ nhỉ, có thế mà không nghĩ ra.

Bèn mạnh dạn điền vào, lại thừa thắng xông lên kể thêm một năm training trong một Lab tư ở bên Mỹ nữa. Nộp đơn xong, tôi hồi hộp chờ đợi ngày dược gọi đi interview. Cái khoản này làm tôi lo lắng bởi vì qua Mỹ mới được có năm năm nên tiếng Anh của tôi còn kém lắm. Chẳng có gì lạ , suốt ngày phải cắm dầu vào sách vở, các môn hematology, chemistry, serology, parasitology, bacteriology, urinalysis, blood banking v...v ...chiếm của tôi rất nhiều thì giờ vì môn nào cũng khó nuốt, phải dánh vật với chúng suốt ngày. Ngoài ra còn phải lo cho bốn dứa con nhỏ, tuổi từ lên năm cho dến lên mười và một đứa lớn là ... tiá chúng nó, nên tan lớp là tôi phải về nhà ngay, túi bụi với công việc, tôi không có thì giờ trau dồi thêm Anh ngữ. Dạo mới qua, may mắn thuê được cái appartment ở cạnh trường học nên bốn đứa nhỏ từ mẫu giáo dến lớp năm chỉ việc băng qua hàng rào là đến ngay trường học, khỏi phải đưa đón, thật là tiện lợi. Buổi sáng cha mẹ đi học, đi làm, con cái dến trường. Buổi trưa tụi nhỏ tự về nhà lấy, đứa lớn trông đứa nhỏ, cho tới chiều cha mẹ mới về. Mới qua nên chúng tôi không hề biết đến luật không được để trẻ nhỏ ở nhà một mình không có người lớn coi sóc. Được cái trời sinh trời dưỡng nên không có chuyện gì dáng tiếc xảy ra cả, cho tới một hôm thấy cảnh sát vào nhà người hàng xóm đem ba đứa nhỏ di, trong lúc cha mẹ chúng nó không có nhà, tôi mới hiểu ra và hết hồn. Thật hú vía ! đúng là điếc không sợ súng.

Trở lại giai đoạn sửa soạn cho cuộc interview, mặc dù đã đậu được cái bằng Medical Laboratory Technologist, nhưng tiếng Anh của tôi là thứ tiếng Anh nghề nghiệp, còn tiếng Anh dể di làm là tiếng Anh thông dụng để nói chuyện hàng ngày thì tôi chưa quen. Hơn nữa, người Mỹ hay dùng thành ngữ và tiếng lóng là những danh từ khó tìm thấy trong tự điển. Phải làm thế nào bây giờ? tôi lo lắng tự hỏi và lấy sách vở ra xem lại cho khỏi quên, ít nhất về mặt chuyên môn phải vững đã, đỡ lo về một mặt. Bây giờ chỉ còn lo luyện Anh ngữ, bằng cách nào đây? đến lớp học đàm thoại? chỉ còn có hơn hai tháng nữa, không kịp ! Nghe tape để luyện giọng? tốt lắm, nhưng cũng lâu lắm. Suy nghĩ mãi, sau cùng tôi chợt sáng chế ra một cách học Anh văn nghe thật buồn cười nhưng thật ra cũng có một chút hiệu quả, xin kể ra đây, hy vọng cũng là một kinh nghiệm nho nhỏ cho các bạn nào thích nghe chuyện tiếu lâm. Tôi mua một tờ báo Mỹ, dở mục quảng cáo ra xem, ghi tất cả các số điện thoại, rồi bắt đầu phone. Thôi thì đủ thứ, từ các mục quảng cáo bán nhà, bán xe, garage sale, bàn ghế cũ, mục cần người v...v..., mục nào tôi cũng hỏi rõ các chi tiết, làm như sắp mua tới nơi. Người bán khoái lắm, tưởng gặp khách xộp nên không ngần ngại lập đi lập lại những tiếng tôi nghe không hiểu, và có người còn lịch sự hỏi thăm tôi vài điều ngoài việc mua bán nữa. Tôi tha hồ nghe, tha hồ luyện giọng không mất tiền và cũng ít tốn thì giờ. Mỗi ngày, tôi làm vài chục cú phone như vậy, được vài tuần thì nghe cũng đã quen và nói cũng đỡ đỡ. Nhưng chắc chắn thế nào cũng có người chửi tôi là dồ ba xạo, có lần tôi dặt mua một con ngựa cái và còn dòi giao đến tận nhà, dĩ nhiên tôi phịa ra một số nhà tưởng tưọng. Nhưng chửi thì chửi lo gì, vì tôi có nghe đâu và những câu chửi bằng tiếng Anh thì tôi không hiểu và cũng không muốn học.

Sau cùng thì cái ngày quan trọng cũng đã tới, hôm đó mới 8 giờ sáng, chuông diện thoại dã reo. Vừa nhấc ống nghe lên, nghe giọng Mỹ gọi đúng tên mình, tôi dã ngờ ngợ, bởi vì không bao giờ tôi cho ai tên thật trong việc mua bán qua điện thoại. Tuy vậy tôi cũng hỏi lại cho chắc ăn:

- Where ...where are you calling me from?

Vì xúc động nên tôi nói cà lăm, nhưng chỉ một phút sau là tôi lấy lại bình tĩnh. Bên kia đầu giây cho biết họ gọi tôi từ bệnh viện X và cho tôi một cái hẹn để đi interview, họ dặn dò tôi những giấy tờ cần phải đem theo. Tôi báo tin cho Điệp biết, nó dặn:

- Bữa đó mày nên ăn mặc cho thật lịch sự vì họ sẽ để ý dến cử chỉ và cách ăn mặc đấy, cả cách đi đứng và giọng điệu nói năng nữa.

- Y như là đi thi sắc đẹp đó hả? Tôi lo lắng hỏi lại.

Điệp cười:

- Không dến nỗi, nhưng cũng gần gần như vậy. Người Mỹ hay chú trọng đến bề ngoài. Ăn mặc đẹp, dáng dấp lịch sự thường dễ gây cảm tình, ấn tượng dầu tiên rất quan trọng.

Tôi hoảng quá, mình năm nay xuân xanh đã ba mươi sáu. Đã qua lâu rồi cái tuổi " còn xoan " , lại vừa mới qua một kỳ thi vất vả, mặt mũi bơ phờ, hốc hác, còn chi mà sắc với chả đẹp? bèn ngần ngại:

- Rét quá, hay là tao rút lui? chứ tao như vầy mà đọ với tụi Mỹ gì nổi?

Điệp cáu nên nửa mắng vốn, nửa khuyến khích:

- Không ngờ mày hèn thế, chưa dánh dã lo dầu hàng? Thử thời vận một phen xem sao? Đừng sợ, không phải chỉ toàn Mỹ trẻ, mà còn có cả Mỹ den và có cả ông già nữa.

A nếu phải " thi sắc dẹp " với ông già hoặc Mỹ den thì cũng không có gì dáng lo lắm, thế là tôi bỏ ý dịnh rút lui.

Ngày hẹn dến, tôi thắng bộ cánh đẹp nhất, một bộ suit màu đen vừa kín dáo vừa trang nhã, chân đi một đôi giầy mới tinh, sửa soạn đầu tóc cho tề chỉnh và dĩ nhiên phải trang điểm đẹp đẽ nữa chứ. Xong xuôi là lên dường , di sớm một tị dể dề phòng kẹt xe. Tuy tự nhủ không có gì mà lo lắng, xong tôi không khỏi hồi hộp, lái xe mà đầu óc để tận đâu đâu, bị bấm còi mấy lần, dến nơi, bước xuống xe, quái sao đôi chân không chịu sự diều khiển của mình? chân nọ cứ đá chân kia và mỗi khi bước đi lại dau nhói. Tôi nhìn cái gót bị cứa trầy da, thì ra thủ phạm là đôi giầy mới, tai hại quá. Chân ơi ! thật tội cho mi, thôi đừng làm khó dễ tao lúc này, để mọi việc xong xuôi rồi từ từ bọn mình sẽ tính với nhau, tao thề là sẽ vứt đôi giầy quái quỉ này di, không bắt chúng mày phải mang nữa đâu, đừng sợ. Lẽ ra tao phải di thử vài lần trước khi đi thiệt, nhưng ai mà lường trước được việc này? An ủi, xoa nắn dôi chân xong, tôi lấy mấy miếng bông gòn chêm vào hai gót thì mới tạm êm. Bước vào phòng đợi, tôi nhìn đồng hồ, còn gần một tiếng nữa mới đến lượt mình, sớm chán, tôi kéo ghế ngồi xuống đưa mắt nhìn quanh, trong phòng chỉ có ba người tới trước: hai người đàn ông, một già một trẻ và một bà Mỹ den to lớn dang vừa uống cà phê vừa ăn doughnut. Tôi tự hỏi làm sao bà ta có thể bình tĩnh như thế được nhỉ? giờ này mà cờn ăn uống ngồm ngoàm? Thì ra họ đã quen rồi, có đâu như tôi, lần dầu sắp bị interview nên hồi hộp muốn chết. Khoảng nửa giờ sau lại có thêm hai người nữa mới dến. Bỗng cánh cửa phòng bật mở, một bà Mỹ tóc vàng bước ra, mặt mũi buồn rầu, khó đăm đăm. Thôi rồi, chắc là không khá, tôi nghĩ bụng, người ta là Mỹ mà còn không ăn thua, mình nước non gì? Thôi dừng hy vọng hão nữa, cứ coi hôm nay là một cuộc đi chơi đi, rút kinh nghiệm coi ra sao, việc quái gì phải sợ? Tôi đứng dậy ra bàn pha lấy một ly cà phê đem về chỗ ngồi, nhấp vài ngụm, tôi thấy người ấm lên và tỉnh hẳn ra. Tôi cầm một tờ báo giở ra đọc, tới mục quảng cáo, bất giác tôi mỉm cười một mình, bà ngồi bên cạnh "bé cái lầm " cũng cười trả lại. Chúng tôi trao đổi vài câu xã giao, tôi sung sướng thấy mình đã hết hẳn hồi hộp và lấy lại tự tin.

Đến lượt tôi, nghe họ gọi tên, tôi ung ung bước vào phòng . Bắt tay , chào hỏi xong xuôi, tôi kéo ghế ngồi một cách chững chạc và ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào những người đối diện, chờ đợi ... Ban phỏng vấn gồm có bốn người: ba ông và một bà, họ tự giới thiệu tên và chức vụ của họ. Đến luợt tôi, tôi nói tên và mục đích xin việc của tôi. Sau đó họ bắt đầu phỏng vấn, trước hết là những câu hỏi về chuyên môn, tôi trả lời trôi chảy, thật không uổng công xem sách, dám chắc không có Mỹ nào gạo bài trước khi di interview như người Việt mình cả, xem ra chịu khó cũng vẫn hơn. Đến khi họ hỏi về kinh nghiệm, tôi thành thật trả lời:

- Tôi chỉ có kinh nghiệm hồi còn ở Việt Nam mà thôi, tôi biết cấy và identify vi trùng, ngoài ra tôi còn biết phân loại các nhóm máu và làm crossmatch. Còn ở Mỹ, tôi chưa có kinh nghiệm ngoài những gì đã được training trong một phòng thí nghiệm của Mỹ.

Và tôi nói tên phòng thí nghiệm đó, họ gật dầu:

- Chúng tôi đã đọc trong hồ sơ, giấy giới thiệu của ông lab director cũ của bà rồi. Bây giờ xin bà hãy nói về bà và những ưu, khuyết điểm của bà.

Không chần chừ, tôi đáp ngay một cách thẳng thắn:

- Nhược điểm của tôi là kém Anh ngữ, tôi nói chưa thông thạo và lại có dấu giọng ( accent ) . Còn ưu điểm của tôi là làm việc siêng năng, chịu khó học hỏi và cư xử tốt với các bạn đồng nghiệp.

- Thôi đủ rồi , cám ơn bà.

Sau khi cho tôi biết về lương bổng, benefits, và điều kiện làm việc, họ thân mật hỏi han tôi về gia đình, chồng con ...và một câu hỏi bất ngờ:

- Nếu được trúng tuyển thì bao giờ bà sẵn sàng để đi làm?

Tôi trả lời là tôi đã sẵn sàng ngay từ bây giờ. Sau hết họ hỏi tôi có muốn nói thêm gì không? Tôi gật dầu , nói một cách thật lòng:

- Nước Mỹ đã cho tôi cơ hội học hỏi để cầu tiến. Tôi mong được đền đáp ơn đó bằng cách làm việc thật siêng năng để đóng góp với xã hội. Muốn xây dựng một quốc gia giầu mạnh, thì mọi người dân đều phải góp công, góp sức.

Mấy người trong ban tuyển chọn nhìn nhau cười vui vẻ, sau đó họ nhã nhặn bắt tay từ giã và hẹn sẽ gởi kết quả đến nhà, sau khi interview hết những người đã nộp dơn. Tôi ra về lòng thơ thới hân hoan như người vừa trút được gánh nặng, thật sự không hy vọng gì cả. Nhưng ngạc nhiên biết bao, hai tuần sau, tôi nhận dược giấy báo kết quả: tôi được tuyển chọn trong số mười hai người nộp dơn . Thật là " thánh nhân đãi kẻ khù khờ " , " ở hiền gặp lành " hoặc " mèo mù vớ cá rán " ... muốn nói cách nào cũng được. Còn tôi, tôi chỉ muốn kể cho các bạn nghe kinh nghiệm của chính bản thân mình, làm thế nào để thành công trong một cuộc interview, bởi vì giai đoạn khó khăn nhất là làm thế nào để được tuyển chọn. Sau đó thì với sẵn tư chất thông minh và bản tính siêng năng, chăm chỉ, ham học hỏi của người Việt mình, rút kinh nghiệm nghề sẽ dạy nghề, mọi việc sẽ xuông xẻ, dễ dàng. Cuộc đời bao nhiêu thay đổi, qua mấy lần thi cử dể lấy lại bằng dược sĩ, qua nhiều lần đổi job vì dời nhà, tôi dã hết run sợ mỗi khi bị đi interview, và cho đến ngày hôm nay, tôi làm việc cũng đã được hơn hai mươi năm rồi. Chúc các bạn may mắn !

PHƯƠNG - LAN